“Thật xin lỗi, chuyến bay này đã bán vượt quá số ghế. Chúng tôi sẽ bồi thường cho cô hai trăm tệ, mong cô hợp tác xuống máy bay ngay bây giờ.”
Tiếp viên trưởng nắm chặt chiếc vali của tôi, nhất quyết không chịu buông tay.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, rồi liếc sang người đàn ông ăn mặc toàn đồ hiệu đang được cung kính mời lên máy bay bên cạnh.
“Dựa vào cái gì mà một kẻ đến muộn như hắn lại được lên máy bay, còn người mua vé đúng giá như tôi thì bị đuổi xuống?”
Tiếp viên trưởng khẽ cười khinh miệt, hạ giọng châm chọc:
“Chỉ dựa vào việc anh ấy là thiếu gia của tập đoàn y tế hàng đầu Thượng Hải! Người ta đang vội vàng bay về Thượng Hải để mời vị ‘Quỷ Thủ Thần Y’ thần long kiến thủ bất kiến vĩ về cứu m/ạng đấy!”
“Cô có gấp đến đâu thì cũng gấp bằng m/ạng người ta không? Làm chậm trễ việc của Chu thiếu gia, mười cái m/ạng của cô cũng không đền nổi! Mau cút xuống!”
Mấy tên bảo vệ lập tức cưỡng chế kéo tôi xuống máy bay. Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa khoang chậm rãi khép lại.
Tôi tức đến bật cười.
Vị Chu thiếu gia mà cô ta vừa nhắc tới đang mắc bệnh nan y.
Mà cô ta hoàn toàn không biết, tôi chính là “Quỷ Thủ Thần Y” mà cả nhà họ đã q/u/ỳ xuống cầu xin suốt ba tháng trời. Hôm nay tôi mới đồng ý bay đến Thượng Hải để trực tiếp cầm dao m/ổ cho hắn.
Đã đuổi tôi xuống.
Vậy thì ca phẫu thuật này, tôi không làm nữa.
Nhà họ Chu kia, cứ chờ ch/ết đi!