Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/Li4MS6mQg

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

16

Cơ hội rất tốt.

Tôi ôm con bé, giả vờ một câu như tiện miệng:

“Tiểu Man, nếu… mẹ nói là nếu thôi nhé, nếu mẹ ba tách ra, con có muốn ở với mẹ không?”

Con bé cứng người trong lòng tôi một giây.

Rồi ngẩng đầu lên.

“Mẹ không có tiền.”

“Ba có tiền.”

“Nếu hai người tách ra, con sẽ ở với ba. Sau đó mỗi tháng gửi tiền cho mẹ.”

Tôi: “……”

Tôi nghẹn lại một chút, không cam lòng :

“Nếu mẹ cũng có tiền sao?”

Con bé một lúc, rồi lắc đầu.

“Vậy con cũng ở với ba.”

Tim tôi chùng xuống.

“Tại sao?”

Tiểu Man cúi đầu, giọng rất .

“Bạn Lan Lan ở trường, ba mẹ bạn ấy cũng ly hôn.”

“Mẹ bạn ấy dẫn bạn đi, mãi không tìm được bạn tốt.”

“Lan Lan nói… bạn ấy là gánh nặng.”

“Con không làm gánh nặng của mẹ.”

Trời ơi…

Con gái tôi sao lại khiến người ta đau lòng thế này.

Tôi lập mua cho con bé một đống quần áo đồ chơi, tay xách đầy túi lớn túi , rồi dẫn nó lên nhà hàng trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại ăn cơm.

17

Tiểu Man ngồi đối diện tôi, từng miếng từng miếng ăn phần ăn trẻ em, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên với tôi.

tôi vô tình ngẩng mắt lên nhìn.

Bàn bên cạnh… lại chính là Hoắc Vân Thừa.

Đối diện anh là một người nữ.

Gầy gầy, da trắng, gương mặt dịu dàng, đang cúi đầu mỉm .

Là Đường Vũ Khê.

chữ :

nữ chính cùng cũng cùng khung hình! Nữ nhìn thấy chắc chết? 】

chính hình như cũng thấy nữ rồi, sao anh ta đứng dậy vậy? Anh ta đang đi về phía này! 】

【 Chắc là đến nói thẳng, hoặc nữ vì sao dõi anh ta. 】

dõi?

Tôi trợn trắng mắt. Ai rảnh mà làm thế.

Tôi cúi đầu nói với Tiểu Man:

“Bé con, chúng ta đổi chỗ ăn nhé.”

Vừa đứng dậy Hoắc Vân Thừa đã đến trước bàn chúng tôi.

mắt anh lướt qua tôi Tiểu Man một vòng, cùng dừng lại trên mặt tôi.

“Dẫn Tiểu Man đi ăn à?”

Tôi gật đầu.

“Ừ. Anh cứ bận đi, tôi với Tiểu Man đổi chỗ khác.”

Sắc mặt Hoắc Vân Thừa lập trầm xuống.

“Em nhìn thấy anh ăn cơm với chị em rồi à?”

Tôi lại gật đầu.

“Thấy rồi.”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, như đang chờ đợi điều gì đó.

“Vậy em không nói gì à?”

Tôi sững người.

Nói gì?

“Chúc… hai người ăn ngon?”

Trán Hoắc Vân Thừa giật giật.

chữ :

【 Nữ không giận à? Cô ta còn chúc ăn ngon??? 】

【 Sao tôi thấy chính sắp nổ rồi, nhìn biểu cảm kia kìa, như cá nóc vậy. 】

【 Không phải chứ, anh ta cái gì? Nữ có phá đám đâu. 】

Tôi cũng muốn anh ta cái gì.

Chê tôi vướng mắt à? Tôi không phải đang chuẩn bị đi rồi sao?

Đang Đường Vũ Khê cũng bước tới.

“Đây là… Thẩm à? Có muốn ăn cùng không?”

mắt cô rơi vào Tiểu Man, bỗng sáng lên.

“Đây là con của hai người à?”

Cô vừa cúi xuống định sờ mặt Tiểu Man.

Tiểu Man lập lùi lại, trốn ra sau lưng tôi, bàn tay nắm chặt góc áo tôi.

Tay Đường Vũ Khê khựng giữa không trung, hơi thất vọng rồi rút về.

Tôi lúng túng giải thích:

“À… Tiểu Man hơi nhát.”

Đường Vũ Khê nhanh chóng mỉm trở lại, dịu dàng nói:

“Có muốn ăn cùng không? Bọn tôi vừa gọi món, có gọi thêm.”

Tôi vừa định lắc đầu chối một người đàn ông đột nhiên bước tới.

Anh ta rất tự nhiên ôm eo Đường Vũ Khê, thấp giọng :

“Có gì vậy?”

Mắt tôi suýt nữa rơi ra ngoài.

gì đây?

18

chữ đầy dấu :

【 ??? Người này là ai? 】

【 Không phải chứ, sao anh ta lại ôm nữ chính??? 】

Đường Vũ Khê mỉm với anh ta, rồi nhìn tôi giới thiệu:

“Đây là bạn tôi, Kiều Nhiên. Đây là em gái tôi, Thẩm .”

Bạn… ???

chữ :

【 Bạn ??? 】

【 Cái gì vậy? Nữ chính có bạn ? Vậy chính là cái gì? 】

【 Vậy chính không phải đến gặp nữ chính? Là đến giúp nữ chính gặp bạn à? 】

Tôi trừng to mắt nhìn Đường Vũ Khê bạn cô ấy, đầu óc quay cuồng.

Vậy ra Hoắc Vân Thừa ngày nào cũng chạy ra ngoài… là để giúp vị hôn thê cũ hẹn hò với bạn ?

Đang tôi bỗng cảm thấy một nhìn nóng rực.

Hoắc Vân Thừa đang nhìn chằm chằm vào tôi, mắt như muốn nhìn xuyên qua tôi.

Anh đột nhiên lên tiếng:

“Các người ăn trước đi, tôi có muốn nói với Thẩm .”

Rồi anh nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra hành lang.

Tiểu Man muốn đi , Hoắc Vân Thừa không quay đầu lại nói:

“Con cứ đi ăn trước.”

hành lang, anh ép tôi vào tường.

“Vừa rồi em đang gì?”

Tôi đâu dám nói.

Mặt Hoắc Vân Thừa đen như Bao Công.

“Em anh chị em có riêng à?”

Tôi liều mạng lắc đầu.

“Không… không dám…”

mắt em rõ ràng vậy!”

Tôi phản xạ che mắt lại.

Giây , môi tôi bị anh chặn lại.

Anh cắn, nghiền lên môi tôi, như đang trút giận.

Tôi bị anh hôn đến không thở nổi, đầu óc trống rỗng.

chữ phát điên:

【 ??? Có ai giải thích này không? 】

【 Alo? Sao tự nhiên hôn rồi??? 】

【 Không phải chính phải thích nữ chính sao??? 】

【 Kịch bản này sai rồi!! 】

Hoắc Vân Thừa cùng cũng buông tôi ra, hơi thở gấp gáp, trán áp vào trán tôi.

“Anh chị em vốn dĩ chỉ là hôn.”

Giọng anh khàn khàn, mang chút nghiến răng.

“Bảy năm trước, cô ấy hẹn anh ra ngoài, nói muốn hủy hôn. Cô ấy đã có người mình thích, một giảng viên đại học tên Kiều Nhiên. Anh đồng ý.”

“Bọn anh nói sẽ cùng về nói rõ với gia đình, cùng phản đối cuộc hôn chết tiệt này.”

vừa bước ra khỏi nhà hàng, cô ấy đã bị xe tông.”

hủy hôn, cô ấy không kịp nói. Anh cũng không kịp nói với gia đình.”

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

“Nhà họ Đường không thích Kiều Nhiên. Anh ta chỉ là giảng viên đại học bình thường, không tiền không thế. Kiều Nhiên đã chờ chị em bảy năm. Dù cô ấy… không sinh con, anh ta chờ, chưa kết hôn.”

“Lần này cô ấy tỉnh lại, anh chỉ giúp cô ấy gặp Kiều Nhiên.”

Hoắc Vân Thừa nhìn thẳng vào mắt tôi, nói từng chữ:

“Nhà họ Đường muốn chị em quay lại, tục cuộc hôn. anh không đồng ý.”

“Chị em cũng không đồng ý.”

chữ :

【 Vậy ra đầu đến nữ chính yêu Kiều Nhiên??? 】

chính chạy ra ngoài mỗi ngày là để giúp nữ chính gặp bạn ??? 】

【 Vậy người anh ta thích là… nữ ??? 】

Tôi ngây người nhìn Hoắc Vân Thừa, đầu óc ong ong.

“Tôi… không .”

Anh nhìn tôi, mắt phức tạp đến mức không đọc được.

“Em cái gì cũng không … chỉ đẩy anh ra xa.”

Tôi còn trong trạng thái đứng hình.

Vậy… không cần ly hôn nữa?

Tôi cũng không cần vắt óc cách đưa Tiểu Man đi?

Hoắc Vân Thừa nhìn vẻ mặt đờ đẫn của tôi, mày càng nhíu chặt.

“Trong lòng em có phải chỉ có Tiểu Man thôi không?”

Tôi: “……”

Câu này tôi trả lời sao?

Anh bất lực đưa tay xoa đầu tôi, giọng mềm lại:

“Về nhà anh sẽ giải thích rõ. Thẩm , người anh muốn đầu đến giờ… luôn là em.”

19

Sau tiễn Đường Vũ Khê Kiều Nhiên đi, Hoắc Vân Thừa lái xe về nhà, vừa vào cửa đã vác tôi lên vai mang thẳng vào phòng.

Tiểu Man ở ngoài cửa lo lắng gõ cửa:

“Mẹ! Mẹ!”

Hoắc Vân Thừa không quay đầu lại:

“Tiểu Man, đi luyện chữ đi. Ba có muốn nói với mẹ con.”

Ngoài cửa im lặng một giây.

“Vậy… mẹ đánh ba, ba khóc thôi nhé, đừng làm con mất tập trung viết chữ.”

chữ :

【 Cái gì mà khóc thôi vậy trời. 】

【 Tiểu Man: Ba tự lo đi, con không giúp được đâu. 】

【 Đứa này quen rồi. 】

Hoắc Vân Thừa đặt tôi lên giường.

Giây — cởi đồ, đè xuống — liền mạch một mạch.

anh mạnh mẽ tiến vào, cắn nhẹ vào tai tôi :

“Thẩm , vì sao em không ghen?”

Tôi bị anh làm cho đầu óc rối tung, trả lời cho có:

“Em… ghen thầm… ghen trong lòng thôi…”

Không đúng.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, lật người đè anh xuống.

chiếc nhẫn đó…”

mắt anh sâu thẳm nhìn tôi, đáy mắt dâng lên những chảy ngầm.

“Trước hôn với em, anh chưa từng gặp em. Bản thân anh vốn đã phản đối hôn, nên nhẫn có vừa hay không… anh cũng không quan tâm.”

Tôi sững lại:

“Vậy sau đó vì sao anh…”

“Thẩm .”

Anh cắt ngang tôi, đưa tay lên chạm vào mặt tôi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua khóe mắt tôi.

“Anh đã quen em lâu rồi. Em… quên anh rồi sao?”

Tôi mở to mắt.

chữ :

【 Cái gì? chính quen nữ trước? 】

【 Sao tự nhiên thấy ngọt vậy trời! 】

【 Tôi đã nói rồi mà, chính sao có không có cảm giác với nữ ! 】

【 Cứ ship đi! Họ vốn là vợ chồng thật mà! 】

Trong đầu tôi quay cuồng, cố nhớ lại.

Anh quen tôi? nào? Ở đâu?

“Hồi cấp ba, anh bị người ta kéo vào trong hẻm cướp. Em cầm một cây gậy xông vào cứu anh.”

Hẻm…

Cướp…

Cây gậy…

Hình ảnh đó đột nhiên nổi lên ký ức.

Tôi há hốc miệng:

“Anh là… cái cậu mập ú đó?”

Không phải chứ?

Cái cậu bị chặn trong hẻm ngày đó, béo tròn như quả bóng, sợ đến run lẩy bẩy… lại chính là người đàn ông trước mặt tôi bây giờ?

Biểu cảm Hoắc Vân Thừa cứng lại trong chốc lát, rồi lộ ra chút tủi thân.

“Anh tưởng… em đã nhận ra anh lâu. Ngày cưới anh đã nhận ra em rồi.”

Tôi im lặng.

này thật sự không trách tôi.

Dáng người lúc đó của anh bây giờ… hoàn toàn là hai loài khác nhau.

Ai có hệ người đàn ông vai rộng chân dài, gương mặt lạnh lùng trước mắt với cậu bé tròn vo năm đó chứ?

Hoắc Vân Thừa nhìn tôi một cái, rồi đột nhiên với tay lấy thứ gì đó trong ngăn kéo tủ đầu giường.

Một chiếc hộp nhung .

Anh đưa cho tôi.

“Đây mới là chiếc nhẫn anh chuẩn bị cho em.”

Tôi mở hộp ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản, viên kim cương lớn đến mức gần như làm lóa mắt tôi.

Tai anh hơi đỏ.

“Sau kết hôn một tuần anh đã muốn đưa cho em, mãi không tìm được cơ hội.”

Trong lòng tôi có thứ gì đó… mềm xuống một chút.

20 – Ngoại truyện

người nhà họ Đường tới, tôi Hoắc Vân Thừa đang ngồi trong phòng khách cùng Tiểu Man chơi xếp hình.

Đường phu nhân vừa bước vào cửa, mắt đã đỏ lên, trên mặt có chút hoảng loạn.

“Vân Thừa.”

Bà không kịp khách sáo, lập :

“Vũ Khê mất tích rồi, con có nó đi đâu không?”

Hoắc Vân Thừa thậm chí không ngẩng mắt lên:

“Không .”

Đường phu nhân sốt ruột:

“Sao lại không ? Mấy hôm trước chẳng phải con còn đưa nó ra ngoài sao?”

Hoắc Vân Thừa cùng cũng ngẩng đầu, nhìn bà một cái.

“Đường phu nhân nhầm rồi phải. Vợ con là Thẩm , đâu phải Đường Vũ Khê. Con đưa cô ấy đi làm gì?”

Miệng Đường phu nhân mở ra, không nói được gì.

Bà nhìn Hoắc Vân Thừa, rồi nhìn sang tôi, trong mắt thoáng qua sự không tin nổi.

“Con… tính kế tôi?”

Thực ra tôi Đường phu nhân đang gì.

Bà ta có lẽ cho rằng Hoắc Vân Thừa giống như trước kia, có bị nhà họ Đường thao túng.

bây giờ nhà họ Hoắc đã hoàn toàn nằm trong tay Hoắc Vân Thừa.

Những năm anh quản, Hoắc thị phát triển mạnh hơn cả thời cha anh, nền móng cũng vững hơn.

Nhà họ Đường mấy năm gần đây đi xuống, lâu không còn là nhà họ Đường có ngang hàng với nhà họ Hoắc nữa.

Nhà họ Đường cần nhà họ Hoắc… nhiều hơn nhà họ Hoắc cần họ.

Đường phu nhân đứng đó, sắc mặt thay đổi tục, cùng gượng gạo nở một nụ , quay sang tôi.

à, nào rảnh về nhà ăn cơm nhé, mẹ… nấu món ngon cho con.”

Tôi nhẹ:

“Không cần đâu, dạo này con bận.”

Nụ của bà lập cứng lại.

Tôi không để ý đến bà nữa, cúi đầu tục xếp hình.

Một lát sau dì Châu đến tiễn Đường phu nhân ra ngoài.

Cửa vừa đóng lại, tôi nhìn sang Hoắc Vân Thừa.

“Đường Vũ Khê đi đâu rồi?”

Hoắc Vân Thừa: “Ra nước ngoài.”

Tôi nhướng mày:

“Anh tài trợ à?”

Anh gật đầu.

“Cô ấy đã thành toàn cho anh, anh cũng thành toàn cho cô ấy.”

Tôi sững lại.

Anh nói :

“Nhà họ Đường chưa từng xem cô ấy như con gái, chỉ xem cô ấy như công cụ hôn. Vì cô ấy dễ kiểm soát, nghe lời. Gia đình Kiều Nhiên như vậy, họ chướng mắt, cho rằng không xứng với nhà họ Đường.”

“Vũ Khê không muốn bị sắp đặt nữa.”

Tôi im lặng một lúc.

“Cô ấy đi nước ngoài một mình à?”

“Kiều Nhiên đi cùng.”

“Còn công việc của Kiều Nhiên…”

“Anh ta nghỉ rồi. Anh ta nói đã chờ cô ấy bảy năm, phần đời còn lại không muốn tục chờ nữa.”

xếp hình xong, Tiểu Man nhìn tác phẩm mà cả ba cùng hoàn thành, vui vẻ vỗ tay.

“Mẹ thật giỏi!”

Con bé ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đầy sùng bái.

Hoắc Vân Thừa đứng bên cạnh chờ một lúc.

Không có câu .

Anh lại chờ thêm một lúc.

không có.

cùng không nhịn được :

“Còn ba sao?”

Tiểu Man nghiêm túc nhìn anh một cái.

“Không giỏi bằng mẹ.”

Biểu cảm Hoắc Vân Thừa cứng đờ.

Tôi suýt bật .

Tùy chỉnh
Danh sách chương