Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Nếu không tận tai nghe được, tôi tuyệt đối không dám tin rằng người nói ra lời đó lại là tôi – người tôi thân thiết nhất, và cả bố – người tôi từng rất kính trọng.
Tim tôi như rơi xuống vực thẳm.
Mấy năm kết hôn với Khang Cường, tôi một lòng một dạ vì cái nhà , không cả nhà họ lại tính toán tôi đến mức .
Trong chốc lát, tôi không thể chấp nhận nổi sự thật ấy, nước cũng chẳng uống nữa, chân nặng trĩu như đeo chì, lê từng bước trở về .
Chuyện vừa nghe được quá mức chấn động, tôi cần thời gian để tiêu hóa mới có thể bình tĩnh lại.
Đúng lúc đó, ngoài vang lên tiếng bước chân, chắc là Khang Cường về .
Tôi nghiêng người quay mặt vào tường nằm xuống, không muốn đối mặt với hắn.
Khang Cường nhẹ nhàng bước vào, đứng lại bên giường.
Tôi biết hắn đang quan sát, nín thở giả vờ ngủ.
Diễn kịch à?
Ai mà chẳng biết, toàn là cáo già cả, tôi muốn xem hắn còn giở trò gì nữa.
Một lúc , không thấy có gì bất thường, hắn quay người ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa giúp tôi.
Nếu không nghe được lời ban nãy, chắc chắn tôi nghĩ hành động ấy là vì quan , vì chu đáo.
giờ đây, tất cả chỉ khiến tôi thấy mỉa mai đến nôn.
Tôi chưa từng nghĩ, một gia đình có vẻ hiền lành thật thà, lại giỏi che đậy và diễn xuất đến .
Đã vậy thì tôi chơi cùng.
Để xem ai cười đến cuối cùng.
Ngoài yên ắng hồi lâu, tôi bước chân trần xuống giường, nền gạch lát men trơn nhẵn không phát ra tiếng động .
Tôi biết Khang Cường đang trong làm việc, trước đây tôi ngu ngốc đến nỗi chẳng hề nghi gì.
Biết lần hắn đó đến khuya mới về , tôi cứ tưởng hắn bận công việc, chưa giờ nghĩ đến chuyện kiểm tra.
hôm nay thì khác.
Cả nhà ba người họ sống trong biệt thự của tôi, ăn của tôi, uống của tôi, dùng đồ của tôi, đã phản bội tôi lại còn định đuổi tôi đi tay trắng.
Mơ đi!
Có lẽ vì lòng dạ có tật Khang Cường đặc biệt đóng cửa làm việc, lại vô tình cho tôi cơ hội nghe lén.
Là người quản một công ty xây dựng, trước đây tôi từng khinh thường mấy trò .
giờ thì tôi thầm cảm ơn, nhờ mới phát hiện ra bộ mặt bẩn thỉu của cả nhà hắn.
Chỉ là, nội dung cuộc trò chuyện khiến tôi suýt chút nữa thì nôn ra máu.
“Em yêu, anh nhớ em lắm, nhớ đến không ngủ được.”
“Con á, ngủ như heo chết, có bán nó đi thì nó cũng chẳng hay biết gì đâu.”
“Yên , anh không động vào nó đâu, anh chỉ có cảm giác với em thôi.”
…
Khang Cường đang nói chuyện với một người phụ nữ, lời tình tứ lợm giọng khiến tôi muốn nôn.
Đủ , chừng là quá đủ, chẳng cần phải nghe thêm để bị nôn thêm nữa.
Tôi cố nén cảm giác ghê tởm quay lại ngủ, bây giờ chưa phải lúc trở mặt, tôi cần chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Tôi đuổi cả nhà chúng ra khỏi biệt thự của tôi, đến một xu cũng đừng hòng lấy được.
Chúng bảo tôi ngốc, lắm tiền, dễ dụ?
Được thôi, tôi giả ngu cho chúng xem.
Cưỡi lừa xem hát, cứ chờ đó mà coi.
2
Sáng hôm , khi tôi mở mắt, Khang Cường vẫn nằm cạnh tôi như mọi ngày.
Tôi xoay người ngồi dậy bắt đầu mặc đồ.
Hắn ghé sát lại, vòng tay ôm lấy eo tôi, giọng vừa dịu dàng vừa nũng nịu, “ ơi, còn sớm mà, ngủ thêm chút nữa đi.”
Tôi cố kiềm chế cơn bốc đồng muốn tát thẳng vào mặt hắn, hất cái bàn tay dê xồm ra, “Sáng nay có việc, phải đến công ty sớm.”
Khang Cường tỏ vẻ đau lòng, “ à, em đừng cứ mãi vất vả như vậy, sao không học mấy người phụ nữ khác nhà hưởng phúc cho khỏe? Em lại xem, dạo lại gầy đi nhiêu !”
Chuyện hắn muốn giúp tôi quản công ty, không phải lần đầu hắn nhắc đến.
Trước tôi cũng từng nghĩ đến khả năng đó.
chuyện tối , tôi đã hiểu quá rõ.
Tôi tuyệt đối không ngu đến mức bị hắn bán đi còn giúp hắn đếm tiền.
Trước đây là tôi ngu, tôi mù quáng, chọn nhầm người, sai người.
Giờ thì không còn nữa.
Tôi chẳng thèm ngẩng đầu lên, “Đây là huyết cả đời của bố tôi, tôi muốn gìn và truyền lại cho con mình.”
Hắn sinh ra quê nghèo, trắng tay.
Ngày xưa tôi chọn hắn vì nghĩ hắn chân thành, thật thà, không mưu mô, không toan tính.
Khi cưới, bố hắn thậm chí không lo nổi khoản đặt cọc mua nhà, là bố tôi tặng cho một căn biệt thự đầy đủ tiện nghi làm nhà tân hôn.
khi cưới, để mở đường cho hắn, bố tôi còn sắp xếp cho hắn làm trưởng bộ phận thu mua của công ty.
Ai làm chưa lâu đã bị tố cáo nhận hoa hồng lưng từ phía nhà cung cấp.
Bố tôi vì thể diện chuyển hắn sang quản một công ty thương mại nhỏ của gia đình, coi như có lời giải thích cho các cổ đông.
Khang Cường thì lại thấy công ty nhỏ, không có đất dụng võ, suốt ngày nhòm ngó đến cái bánh ngọt lớn của gia đình tôi.
huyết cả đời của bố tôi, làm sao tôi có thể dễ dàng giao cho người khác.
dù hắn nhiều lần bóng gió, tôi vẫn chưa từng gật đầu.
Không hắn lại là loại tiểu nhân hèn hạ đến vậy.
Tôi rửa mặt xong, xuống nhà.
Bố đã dậy từ sớm, người giúp việc đã bày sẵn bữa sáng lên bàn.
làm như chẳng có gì xảy ra, còn nhiệt tình gọi tôi, “Tiểu Nhã, ra ăn sáng .”
Trước , dù bận đến đâu, tôi cũng luôn cố gắng dành thời gian ăn sáng cùng họ.
hôm nay tôi chẳng ăn.
Không, nói đúng hơn là tôi sợ mình hắt cả đống đồ ăn đó lên mặt họ mất.
Tôi cố vẻ bình tĩnh, liếc bà ta một cái, “Công ty có việc gấp, con không ăn đâu, đi trước nhé.”
Lúc ra khỏi cửa, tôi thấy bố nhau cười, trong mắt là sự đắc ý không thể che giấu.
Tôi thầm thề trong lòng: để xem các người đắc ý được lâu, cả nhà các người có ngày phải khóc ròng.
3
công ty, tôi lập tức bảo thư ký điều tra hành tung của Khang Cường trong thời gian gần đây.
Tối tôi nghe lén cánh cửa, âm thanh không rõ ràng lắm, có một số chuyện tôi phải tự mình nắm chủ động.
Tôi nhờ trợ về nhà thu xếp hành giúp, đặc biệt dặn dò phải lấy toàn bộ trang sức quý giá mang đến.
Cái nhà đó tôi không muốn thêm một phút nữa, càng không muốn thấy gương mặt giả dối của ba người họ.
Rất nhanh, Khang Cường đã gọi điện : “ ơi, em lại đi công tác à?”
Trước đây tôi chỉ thấy đó là sự quan , giờ chỉ thấy nôn.
chưa phải lúc trở mặt, tôi nuốt lại cảm giác ghê tởm trong lòng, giả vờ: “Dự án ngoài tỉnh gặp chút rắc rối, em phải đi một chuyến.”
Bên hắn giả bộ quan : “ nhớ gìn sức khỏe nhé, đi đường cẩn thận, nhớ ăn uống đầy đủ…”
Nếu không phải tận tai nghe thấy bộ mặt thật tối , chắc ai nghe được đoạn cũng nghĩ đó là người chu đáo, ân cần.
Tôi không muốn nghe hắn tiếp tục diễn nữa, lạnh lùng cắt ngang: “Tôi bận, cúp máy đây.”
Lăn lộn thương trường nhiêu năm, tôi thừa biết muốn hạ gục ai thì phải đánh đúng điểm yếu.
Chưa có bằng chứng xác thực, tốt nhất bình tĩnh.
Anh phản bội tôi, Khang Cường, đừng trách tôi ra tay không nể tình.
Không lâu , hắn lại nhắn tin : “ à, mấy bộ trang sức của em cũng định mang đi à?”
Tôi cười khẩy trong lòng, không mang thì để cho cả nhà các người húp à?
Tôi chỉ nhắn lại một chữ: “Ừ. Tiếp khách cần.”
Hắn lại lải nhải gì đó trong WeChat, tôi chẳng đọc, trực tiếp làm ngơ.
Chưa đến lúc tôi chưa dám chặn hắn, tránh làm hắn nghi .
Rất nhanh, bản báo cáo điều tra của thư ký đã đặt lên bàn tôi.
danh sách nơi Khang Cường thường lui khi tôi đi công tác, lòng tôi đau như bị ai bóp nghẹt.
Khang Cường, đồ ăn cháo đá bát, anh đối xử với tôi như đấy sao?
4
nơi Khang Cường hay là một căn hộ cao cấp ngoại ô phía tây thành phố.
Đó là căn hộ tôi mua đứt từ trước khi cưới, không vay đồng .
Từ khâu thiết kế đến nội thất, từng chi tiết đều là công sức, thời gian và toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi lúc bấy giờ.
khi cưới, căn hộ ấy vẫn để trống.
Trước Tết, Khang Cường đề xuất rằng để trống thì phí, cho thuê cũng ra tiền.
Lúc đó tôi chẳng suy nghĩ gì, thuận miệng bảo hắn tự xử .
Tôi không hắn lại to gan như vậy, dám ngang nhiên dùng nhà tôi để nuôi bồ.
Tôi nhớ lúc đó hắn bảo tôi, người thuê là sinh viên mới tốt nghiệp, điều kiện còn khó khăn thuê giá rẻ.
Tôi tin hắn, cũng từng nói chỉ cần nhà sạch là được, tiền thuê thấp chút cũng không sao, nhà mình đâu thiếu gì.
Tôi còn nhớ rõ hắn ôm cổ tôi nói: “Anh biết anh hiểu chuyện nhất mà.”
Hừ, lúc đó tôi đúng là ngu, hóa ra anh đang nghĩ cách tiết kiệm tiền cho bản thân.
Nghĩ đây, tôi cầm điện thoại lên gọi ngay.
Giọng điệu hắn vang lên đầy trơ tráo: “ yêu, nhớ anh sớm à?”
Tôi cố nhịn cơn giận muốn đập luôn cái điện thoại, “Anh gửi cho tôi hợp đồng thuê căn hộ trước đây.”
Khang Cường lập tức cảnh giác, “Em cần cái đó làm gì?”
Tôi đã chuẩn bị sẵn do: “Tôi xem thử khi hợp đồng, có người bạn muốn thuê lại căn đó.”
Hắn lập tức bịa chuyện, “Anh không nhớ bỏ đâu , phải tìm một lúc.”
Tôi không cho hắn cơ hội thoái thác: “Tìm nhanh lên, bạn tôi trả gấp đôi tiền thuê đấy.”
Diễn kịch ấy à, ai mà chẳng biết.
Cử động cái miệng là xong, chẳng tốn xu .
Rất nhanh, một bản hợp đồng được gửi WeChat.
Tôi xem kỹ, còn ba tháng nữa mới hạn.
Phần ghi tiền thuê có dấu hiệu bị sửa, từ 800 thành 2000.
Dù , với căn hộ khu đó, giá thị trường ít nhất cũng phải 3000 một tháng.
Tôi lập tức nhắn WeChat: “ hạn không được gia hạn, bạn tôi cần nhà.”
Không biết Khang Cường bên có phản ứng gì, chuyện đó không còn nằm trong phạm vi tôi phải bận nữa.