Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

5

Đã nói là công tác thì tôi chẳng cần về nhà, khỏi phải nhìn thấy cái mặt giả tạo của ba người họ.

Gần hết giờ làm, tôi lái một chiếc ít dùng của công , quay về căn hộ cũ của .

Tôi đỗ một góc vắng, từ xa quan sát cổng khu chung cư.

Chẳng chốc, tôi thấy Khang Cường lái chiếc BMW đen tôi từng mua cho hắn rời khỏi khu nhà.

Tôi khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi lặng lẽ bám theo.

Tôi biết hắn chuẩn đón con nhân tình, chỉ muốn xem thử là ai mà khiến hắn mê mẩn đến thế.

Tôi giữ khoảng cách đủ xa, bám sát hắn mà không để phát hiện.

Khang Cường đỗ ven đường, hí hửng chạy qua mở cửa cho một người phụ nữ đứng chờ.

Khi nhìn mặt cô ta, tôi chết sững.

Đây không phải là Tiểu Thúy – em họ của Khang Cường sao?

Tôi còn nhớ năm ngoái có lần công tác về, vừa đúng lúc gặp cô ta ngồi cơm cùng bố mẹ chồng nhà tôi.

Lúc đó Khang Cường giới thiệu: là em họ xa quê lên phố làm công, tiện thể đến thăm bố mẹ, nên họ giữ lại một bữa.

Tiểu Thúy khi trông thật quê mùa, rụt rè, ánh mắt không dám ngước nhìn tôi.

Tôi còn rất nhiệt tình tiếp đón, nói có gì khó khăn cứ tìm tôi, tôi cố gắng giúp.

Thấy tôi không nổi giận, cả đám như trút được gánh nặng.

Mẹ chồng tôi còn không ngớt khen tôi hiểu .

Giờ nghĩ lại, ánh mắt lảng tránh của mẹ chồng, vẻ dè dặt của chồng tôi… ràng lúc đã có vấn đề.

Chỉ là tôi quá ngây thơ, không ra mà thôi.

Tôi không ngờ, họ dám diễn một vở kịch ngay trước mặt tôi, mà tôi lại chẳng hay biết gì.

Đúng là chồng tốt của tôi, tôi phải cảm ơn tổ tông nhà mới được.

Tiểu Thúy trông người đẫy đà, mùa đông nên mặc khá dày, nhìn không đã mang thai tháng.

Tối qua tôi nghe loáng thoáng rằng đứa bé sắp chào đời, tính ngược lại gian, chắc là từ lần cô ta tới nhà tôi, họ đã bắt đầu qua lại.

Chưa kịp nghĩ gì thêm, Khang Cường đã vòng sang ghế lái, nổ máy.

Tôi vội vàng lái bám theo.

Hắn chạy vòng vèo khắp phố, cuối cùng lại quay về căn hộ mà trước kia tôi từng .

Tôi đứng từ xa nhìn hắn nâng niu đỡ Tiểu Thúy bước lên lầu, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí, cứ như thể họ mới là cặp vợ chồng thực .

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi thấy buốt nhói.

Giờ tôi mới vỡ lẽ, nào là “người thuê nhà”, nào là “ viên mới ra trường”, tất cả đều là bịp bợm.

Chúng coi tôi như con ngốc, dùng nhà tôi để nuôi bồ.

Cái hợp đồng thuê chỉ là tờ giấy lừa gạt, tên người thuê cũng bịa đại ra, chỉ có tôi ngu mới không để tâm.

Ha ha, đúng là đôi cẩu nam nữ, tôi bắt chúng phải trả giá!

6

Tôi và Khang Cường quen nhau từ đại học.

Khi , tôi giấu thân phận, chỉ sống như một viên bình thường, không phô trương, không khoe mẽ.

Khang Cường là người theo đuổi tôi.

Hắn nói thích tôi điềm đạm, giản dị và hòa nhã.

Bố tôi là một công xây dựng lớn, từ nhỏ tôi đã không thiếu thốn gì, nên tôi cũng chẳng xem trọng vật chất.

Gia cảnh của Khang Cường không khá, nhưng tích học tập luôn nằm top đầu lớp, năm nào cũng giành học bổng.

Khi đó tôi đúng là tình cảm che mờ lý trí, thấy hắn chăm chỉ chịu khó nên có phần ngưỡng mộ.

Cũng chính điều đó, tôi đã nhìn hắn bằng con mắt khác.

gian tiếp xúc nhiều hơn, dần dần chúng tôi người yêu.

Sau khi tốt nghiệp, tôi phải quay về công của bố để làm việc, tôi là con một.

Sau khi biết thân phận thật của tôi, Khang Cường đề nghị chia tay.

Hắn bảo không xứng, không muốn trèo cao.

Tôi không đồng ý, còn nói với hắn rằng, con người không thể chọn nơi ra, bây giờ không có gì không có nghĩa là tương lai cũng thế.

Tiền tài có thể tích lũy, chỉ cần dựa vào đôi tay cố gắng mà giành lấy.

Nhờ những lời viên của tôi, chúng tôi quay lại với nhau như chưa từng có gì.

Tôi từng nghĩ hắn đòi chia tay là tự ti, bây giờ mới ra đó là chiêu “lùi một bước tiến hai bước”.

Tiếc là lúc đó tôi quá ngây thơ, không nhìn ra.

Bố tôi là người khá thoáng, từ nhỏ đã để tôi tự quyết định mọi , miễn tôi chắc chắn thì ông cũng ít khi can thiệp.

hôn nhân của tôi, bố mẹ không ủng hộ.

Bố tôi nói kết hôn phải môn đăng hộ đối, mẹ tôi cũng nghĩ tôi có thể tìm được người xứng đáng hơn.

Nhưng điểm đó tôi như kẻ say tình, bất chấp tất cả để chọn Khang Cường.

Bố mẹ tôi không còn cách nào, sợ tôi lấy phải người nghèo chịu khổ, nên đặc biệt tặng cho một căn biệt thự – chính là nơi tôi hiện tại – làm của hồi môn.

Sau một năm kết hôn, Khang Cường nói bố mẹ hắn quê sức khỏe kém, muốn đón lên phố để an hưởng tuổi già.

Từ khi tiếp quản công của bố, tôi bận bịu suốt ngày, không thể thường xuyên qua lại thăm nom, nên cũng đồng ý.

Tôi luôn nghĩ, tấm lòng chân của đổi lại được biết ơn từ họ.

Ai ngờ, cả nhà họ hợp sức lại để lừa tôi, chèn ép tôi.

Hổ mà không gầm, các người tưởng tôi là mèo bệnh à?

7

Tôi và Khang Cường đã kết hôn được năm năm, con Gia Gia năm nay mới hai tuổi.

Tôi vẫn nhớ lúc mới mang thai, cũng là khi bố mẹ chồng vừa lên phố không lâu.

Khi đó họ thật lòng đối tốt với tôi, tôi cảm được điều đó.

, mẹ chồng thường làm món mà bà cho là ngon để bồi bổ cho tôi, khiến tôi thực cảm kích.

Lấy lòng đổi lòng, tôi chưa từng cảnh giác với họ, còn thuê người giúp việc lo hết việc nhà để họ có thể hưởng tuổi già thật thoải mái.

Nhưng từ sau khi con tôi ra đời, thái độ của bố mẹ chồng bắt đầu thay đổi, ánh mắt và lời nói đều lộ chán ghét.

Tư tưởng trọng nam khinh nữ sâu bén rễ, với người từ nông thôn như họ càng khó thay đổi.

Còn với tôi, con là báu vật, tuyệt đối không phải thứ “mất giá” như họ nói.

Mẹ chồng luôn mong tôi được con trai, nên khi con , tôi còn thấy hơi áy náy.

Biết họ không thích cháu , tôi liền đưa con về bên nhà bố mẹ ruột, không muốn để con phải chịu lạnh nhạt.

muốn tránh cho con phân biệt đối xử, tôi nói ràng: không thêm, dứt khoát chấm dứt ảo tưởng của họ.

Không ngờ họ lại giấu tôi mà làm ra táng tận lương tâm như vậy.

Nếu không biết thì thôi, một khi đã biết, tôi sao có thể để yên cho qua?

Các người của tôi, dùng đồ của tôi, sống nhà tôi, thế mà báo đáp tôi kiểu đó?

Lương tâm các người chó rồi sao?

Nhìn Khang Cường biến mất sau cửa tòa nhà, tôi không như bà vợ phản bội khác lao đến cãi vã om sòm.

Tôi chỉ lạnh lùng quay rời .

không phải muốn có con trai sao?

Vậy thì cứ .

Tôi khiến phải trả giá đắt, đến cái quần lót tôi cũng không để lại.

Chính phản bội tôi trước, đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn.

8

Tôi trở về nhà bố mẹ, lúc này họ đưa con tôi du lịch nước ngoài.

Điều đó cho tôi thêm gian và không gian để suy nghĩ cẩn thận về con đường tiếp theo.

Trước khi ngủ, như thường lệ, Khang Cường gửi tin nhắn: “Vợ yêu, ngủ ngon!”

Tôi chẳng cảm thấy chút ấm áp nào, chỉ thấy kinh tởm.

bát, ngó nồi, mà còn dám ra vẻ ngọt ngào yêu thương?

lấy cái gì để tự tin đến vậy?

Tôi liên hệ với bộ phận pháp lý của công , nói dự định của .

Tôi phải thừa bố tôi đúng là người có tầm nhìn, ngay từ trước hôn nhân đã làm mọi thủ tục đảm bảo tài sản đứng tên tôi.

Khi để thể hiện không ham tiền, Khang Cường còn đồng ý ký giấy chứng tài sản riêng, hợp tác rất vui vẻ.

Thế mới nói, người sống trên đời không nên quá đắc ý, kẻo rồi có ngày phải trả giá.

ngày trôi qua.

Hôm vừa đến công , tôi được cuộc gọi từ Khang Cường.

Nghĩ lại, từ lần rời khỏi nhà đến giờ cũng đã gần một tuần.

Hắn hỏi tôi khi nào về, nói muốn ra sân bay đón.

Tôi nhớ lại, à, sắp đến ngày kỷ niệm cưới rồi.

Năm nào đến dịp này tôi cũng tặng hắn một món quà lớn.

Có lẽ năm nay, hắn ngầm nhắc tôi điều đó.

Nhưng bây giờ đã khác.

Tôi không còn ngu ngốc như trước, những thứ từng tặng hắn, giờ coi như cho chó gặm.

Để giữ cho hắn không nghi ngờ, tôi nói có thể về sớm.

Tôi biết nếu không nói vậy, kiểu gì hắn cũng bay sang tìm tôi, lúc đó thì lộ tẩy.

Nhưng cứ giấu mãi cũng không phải cách.

thế, trước ngày kỷ niệm cưới một hôm, tôi thực lên máy bay rời khỏi phố.

Khi Khang Cường gọi tới, tôi vừa mới ổn định chỗ khách sạn.

Hắn hỏi, “Vợ yêu, em xuống sân bay lúc giờ?”

Tôi đáp, “Xin lỗi, dự án bên này gặp trục trặc, em đã đến A thị rồi, hôm nay không về được.”

Hắn tỏ ra thất vọng, trách tôi sao không nói sớm để hắn còn qua đây với tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương