Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tôi vươn tay lấy một quả, đang bóc ra ăn.

Mẹ chồng đột nhiên lao tới giật phăng lấy:

“Cô có kiếm ra tiền đâu mà đòi ăn măng cụt! Đây là chồng cô mua cho em gái nó.”

Chồng tôi đứng bên cạnh cúi gầm mặt, không nói một lời.

Tôi nhìn bốn thùng măng cụt đặt trước mặt, rồi lại nhìn gương mặt vẻ hiển nhiên của mẹ chồng.

Tối hôm đó, tôi thu dọn hành lý, trở về nhà mẹ đẻ.

Ngày hôm sau, chồng tôi gọi tới 37 cuộc điện thoại. Mẹ chồng thì đứng trước cửa nhà tôi suốt hai tiếng đồng hồ.

1

Khi Chu Minh Hiên xách bốn thùng xốp bước vào nhà, Hứa Tĩnh đang ở phòng khách cùng con trai An An chơi xếp hình Lego.

Trên thùng xốp in hình những quả măng cụt đỏ rực, lớp vỏ tím sẫm trông cùng hấp dẫn.

“Ồ, Minh Hiên về rồi à! Mua được gì ngon thế?”

Mẹ chồng Lưu Ngọc Mai từ trong bếp lao ra như tên bắn, mắt sáng rực, trực tiếp giật lấy thùng trong tay Chu Minh Hiên.

Trên mặt Chu Minh Hiên nở nụ cười lấy lòng.

“Mẹ, đây là măng cụt con mua cho Giai Giai. Con bé thích ăn nhất mà. Con nhờ bạn gửi thẳng từ nơi trồng về, tươi.”

Vừa nói là mua cho con gái Chu Giai Giai, những nếp nhăn trên mặt Lưu Ngọc Mai lập tức nở ra như hoa.

Bà nhanh nhẹn dùng kéo rạch lớp băng keo, mở thùng trên cùng ra.

Bên trong ắp măng cụt tím đỏ, quả nào quả nấy tròn trịa căng mọng, lá xanh vẫn còn tươi.

“Ôi chao, măng cụt này đúng là đẹp! Vẫn là con trai mẹ thương em gái.”

Vừa nói, Lưu Ngọc Mai vừa lấy điện thoại ra, chụp liền mấy tấm ảnh măng cụt rồi lập tức gửi cho con gái Chu Giai Giai.

Trong tin nhắn thoại, giọng bà ngọt đến phát ngấy.

“Giai Giai à, nhìn xem anh con mua măng cụt cho con này, ngon lắm! Tận bốn thùng cơ! Tan làm nhớ về sớm ăn nhé!”

Hứa Tĩnh đứng bên cạnh nhìn, trong lòng không hề gợn sóng.

Chuyện như thế này, cô đã quen từ lâu.

Chu Minh Hiên là kiểu người cuồng em gái.

Trong thế giới của anh, em gái Chu Giai Giai là công chúa cần được nâng niu trong lòng tay.

Còn cô Hứa Tĩnh, người vợ kết hôn năm năm, nghỉ việc ở nhà ba năm để chăm con, chẳng chỉ là một bảo mẫu miễn phí.

Con trai An An tò mò chạy lại.

“Wow, ba ơi, đây là quả gì ?”

Chu Minh Hiên xoa đầu con trai, hiếm khi lộ ra chút dịu dàng.

“Đây là măng cụt, An An muốn ăn không? Ba bóc cho con.”

Nói rồi, anh tay lấy một quả trong thùng.

Lưu Ngọc Mai lập tức ôm thùng vào lòng, trừng mắt.

“Trẻ con ăn măng cụt làm gì! đắt thế này, lại còn tính lạnh, ăn vào đau bụng đấy!”

tay Chu Minh Hiên lúng túng dừng lại giữa không trung.

Anh nhìn mẹ , rồi nhìn sang Hứa Tĩnh, cuối cùng vẫn ngượng ngùng rút tay lại, cúi đầu xuống.

Tim Hứa Tĩnh như bị kim châm một cái.

Cô đặt miếng Lego trong tay xuống, đứng dậy đi tới trà.

Những quả măng cụt trong thùng tỏa ra hương thơm thanh ngọt.

Cô đã lâu rồi không ăn loại trái cây không hề rẻ này.

Trước khi kết hôn, cô cũng là cô con gái được cha mẹ nâng niu trong lòng tay, muốn ăn gì, cha mẹ đều lập tức mua cho.

Sau khi kết hôn, cô trở thành con dâu nhà họ Chu, là kẻ “ăn không ngồi rồi không kiếm ra tiền” trong miệng Lưu Ngọc Mai.

tay lấy một quả măng cụt.

Quả măng cụt mát lạnh trong lòng tay, vỏ trơn nhẵn.

Cô vừa bóc ra.

“Cô làm gì đấy!”

Giọng nói the thé của Lưu Ngọc Mai như một mũi nhọn đâm thẳng vào tai Hứa Tĩnh.

Bà ta giật phắt quả măng cụt khỏi tay cô, động tác nhanh chẳng khác gì con mèo hoang bảo vệ ăn.

“Cô không kiếm ra tiền, ăn măng cụt làm gì!”

Lưu Ngọc Mai nhìn cô hiển nhiên, ánh mắt tràn ngập khinh thường và chán ghét.

“Đây là chồng cô bỏ tiền mua cho em gái nó! Một kẻ ngày nào cũng ở nhà ăn không như cô, có tư cách gì mà đụng vào?”

Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng.

Chỉ còn tiếng ồn ào của phim hoạt hình từ tivi vang lên.

Đầu óc Hứa Tĩnh trong khoảnh khắc trở nên trống rỗng.

Cô nhìn gương mặt cay nghiệt của Lưu Ngọc Mai, rồi chậm rãi quay đầu, nhìn về phía chồng .

Chu Minh Hiên.

Người đàn ông cô yêu tám năm, lấy làm chồng năm năm.

Lúc này, anh đang đứng cách cô chưa tới hai mét.

Anh cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm mũi giày của , hai tay lúng túng xoắn vào nhau.

Không nói một lời.

Không bảo vệ.

Không biện hộ.

Thậm chí không có lấy một ánh nhìn an ủi.

Sự im lặng.

, anh luôn im lặng như .

Mỗi lần Lưu Ngọc Mai gây khó dễ cho cô, anh đều chọn im lặng.

Mỗi lần Chu Giai Giai sai cô như người ở, anh cũng chọn im lặng.

Sự im lặng của anh giống như con dao cùn nhất, hết lần này đến lần khác cứa vào chút tình yêu và hy vọng cuối cùng của cô.

Hứa Tĩnh bỗng thấy có chút buồn cười.

Chỉ một quả măng cụt.

Không, không một quả măng cụt.

năm năm nay, ngày ngày bị coi thường và chà đạp.

giác ngột ngạt khi mãi mãi bị xem như người ngoài.

Cô nhìn bốn thùng măng cụt ắp , chúng như đang chế giễu sự ngu ngốc và hèn mọn của cô.

Trái tim cô như bị ngâm trong nước đá, từng chút một lạnh đi, cho đến khi hoàn toàn đông cứng.

Không còn một chút hơi ấm.

Cô thu ánh mắt lại, xúc cuối cùng trên gương mặt cũng biến mất.

“Ồ.”

Cô khẽ đáp một tiếng, giọng tĩnh như mặt nước chết.

Sau đó, cô lặng lẽ quay người, đi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Ngoài cửa, Lưu Ngọc Mai vẫn còn lẩm bẩm.

“Vốn dĩ là thế, một xu cũng không kiếm ra, còn muốn ăn ngon uống sướng, làm gì có chuyện tốt thế…”

Chu Minh Hiên dường như nhỏ giọng khuyên một câu.

“Mẹ, nói ít lại đi…”

Nhưng Hứa Tĩnh đã không còn thấy gì nữa.

Cô đi đến trước , đứng lên ghế, kéo xuống đã lâu không dùng ở ngăn trên cùng.

2

phủ một lớp bụi mỏng.

Đó là một trong những món của hồi môn khi cô kết hôn, sau này chuyển nhà mấy lần, nó bị bỏ xó trên cao mãi.

Hứa Tĩnh dùng khăn ướt cẩn thận lau sạch bề mặt .

Động tác của cô không nhanh không chậm, thậm chí còn mang theo một sự tĩnh kỳ lạ.

Giống như đang thực hiện một quyết đã diễn tập số lần.

Cô mở , bắt đầu thu dọn của .

nhà họ Chu lớn, nhưng phần thuộc về cô chỉ là một góc nhỏ xíu.

Phần lớn không gian đều bị của Chu Minh Hiên và Lưu Ngọc Mai chiếm hết.

Cô chỉ chọn vài bộ theo mùa và một ít vật dụng cá nhân.

Không nhiều, một nhỏ thậm chí còn chưa một nửa.

Sau đó, cô bắt đầu dọn cho An An.

trẻ con, chơi, truyện tranh thiếu nhi, tất cả nhét một túi lớn.

Cô đem toàn bộ những thứ thuộc về hai mẹ con , tách ra khỏi căn nhà này.

Ở tầng đáy của ngăn kéo, cô tìm thấy một hộp sắt cũ.

Mở ra, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm và vài món trang sức vàng.

Cuốn sổ tiết kiệm là tiền cha mẹ lén nhét cho cô khi cô kết hôn, để phòng thân.

Không nhiều, chỉ một trăm nghìn tệ.

Mật khẩu là ngày sinh của cô.

Khi đó cha mẹ nói:

“Tĩnh Tĩnh, đây là chỗ dựa của con. Không đến lúc bất đắc dĩ thì đừng dùng. Nhưng nếu thật sự chịu ấm ức, đừng sợ, nhà vẫn còn đường lui.”

Khi ấy Hứa Tĩnh còn cười cha mẹ lo xa, cho rằng tình giữa cô và Chu Minh Hiên bền chặt như sắt đá.

giờ nghĩ lại, thật nực cười.

Đầu ngón tay cô khẽ vuốt cuốn sổ tiết kiệm mỏng, hốc mắt hơi nóng lên, nhưng cuối cùng vẫn không rơi nước mắt.

Nước mắt là thứ dụng nhất trên đời.

Đặc biệt là trước mặt những người không trân trọng bạn.Cô cất sổ tiết kiệm và trang sức sát người.

Rồi từ đầu giường lấy ra cuốn sổ ghi chép mà cô đã giấu lâu.

Từ năm đầu kết hôn, cô đã có thói quen ghi sổ.

Mỗi khoản chi tiêu trong nhà, từ tiền vay mua nhà, tiền điện nước, cho tới một chai nước tương, cô đều ghi lại rõ ràng.

Khoản nào là tiền lương của Chu Minh Hiên, khoản nào cô dùng tiền của hồi môn.

Lưu Ngọc Mai nói cô không kiếm tiền.

Nhưng số tiền của hồi môn mà cô bỏ vào gia đình này trước sau cộng lại cũng hơn mười mấy vạn.

Số tiền đó đủ để mua đống măng cụt trong phòng khách , chất thành cả một ngọn núi nhỏ.

Cô cũng cho cuốn sổ vào túi xách mang theo bên người.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong.

Cô kéo , xách túi lớn bước ra khỏi phòng ngủ.

Trong phòng khách, Lưu Ngọc Mai đã bóc sẵn vài quả măng cụt, đang ân cần tới miệng Chu Minh Hiên.

“Con trai, nếm thử xem, ngọt lắm! Tiền này bỏ ra đáng!”

Chu Minh Hiên ăn một cách lơ đãng, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa phòng ngủ.

Khi thấy Hứa Tĩnh bước ra, anh rõ ràng khựng lại.

“Hứa Tĩnh, em làm gì thế này?”

Lưu Ngọc Mai cũng nhìn thấy bên tay cô, sắc mặt lập tức sa sầm.

“Đêm hôm kéo đi đâu? Lại giở trò gì?”

Hứa Tĩnh không để ý đến bà ta.

Cô đi tới bên An An, ngồi xuống, dịu dàng chỉnh lại cổ cho con.

“An An, chúng ta về nhà.”

An An ngơ ngác nhìn cô.

“Mẹ ơi, chúng ta chẳng đang ở nhà sao?”

“Không.”

Hứa Tĩnh lắc đầu, nhìn vào mắt con trai, từng chữ rõ ràng.

“Nơi này không nhà của chúng ta. Mẹ con về nhà bà ngoại.”

“Hứa Tĩnh!”

Chu Minh Hiên cuối cùng cũng không đứng yên được nữa, mấy bước lao tới trước mặt cô, hạ giọng nói.

“Em đừng làm loạn được không? Chẳng chỉ là một quả măng cụt thôi sao? Có cần làm quá không?”

“Đúng.”

Hứa Tĩnh ngẩng đầu nhìn anh tĩnh.

“Chỉ là một quả măng cụt.”

Một quả măng cụt thôi, cũng đủ đè sập cuộc hôn nhân năm năm của cô.

Cô đứng dậy, nắm lấy tay An An.

“Anh đừng nghĩ tôi đang làm loạn. Chu Minh Hiên, tôi đang thông báo cho anh.”

Ánh mắt cô lạnh như băng.

Chu Minh Hiên bị ánh mắt ấy nhìn đến hoảng hốt, anh chưa từng thấy Hứa Tĩnh như .

Trước cô luôn dịu dàng, nhẫn nhịn, cho dù chịu ấm ức cũng chỉ âm thầm khóc một .

Nhưng giờ, trong mắt cô không có nước mắt, chỉ là một vùng băng hoang lạnh lẽo.

“Tôi An An về nhà mẹ đẻ ở một thời gian. Chúng ta đều cần tĩnh lại.”

Nói xong, cô không nhìn anh nữa, nắm tay con trai đi thẳng ra cửa.

Lưu Ngọc Mai hoảng hốt, lao tới giật An An.

“Cô muốn đi thì đi, để cháu tôi lại!”

Hứa Tĩnh nghiêng người tránh, kéo An An ra sau lưng.

Ánh mắt cô sắc như dao bắn về phía Lưu Ngọc Mai.

“Con trai tôi, tôi đi, là chuyện đương nhiên. Nếu bà dám chạm vào nó một cái, tôi lập tức gọi cảnh sát.”

Khí thế của cô Lưu Ngọc Mai khựng lại, cánh tay ra cứng đờ giữa không trung.

Bà ta không thể tin được, cô con dâu yếu đuối trước giờ luôn để bà bắt nạt, hôm nay như biến thành người khác.

Hứa Tĩnh không dừng lại nữa.

Cô mở cửa, dắt An An bước ra ngoài.

Tiếng giày cao gót vang lên rõ ràng trong hành lang.

Từng bước, từng bước, như giẫm thẳng lên tim Chu Minh Hiên.

Cánh cửa khẽ khép lại.

Trong phòng khách, yên lặng như chết.

Trên trà, những quả măng cụt đã bóc lộ ra lớp thịt trắng như tuyết, tỏa ra mùi thơm ngọt ngấy.

Nhưng Chu Minh Hiên chỉ thấy buồn nôn.

Anh nhìn cánh cửa đã đóng chặt, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Anh phát điên lao vào phòng ngủ.

mở toang, của Hứa Tĩnh và An An đã vơi đi một nửa.

Trên , lặng lẽ đặt một mảnh giấy.

Trên đó là nét chữ thanh tú của Hứa Tĩnh.

“Đơn ly hôn, tôi sẽ sớm gửi cho anh.”

3

Hứa Tĩnh An An bắt taxi về nhà mẹ đẻ.

Mở cửa là mẹ cô, Triệu Huệ.

Nhìn thấy con gái kéo , lại còn dẫn theo cháu ngoại, sắc mặt Triệu Huệ lập tức thay đổi.

“Tĩnh Tĩnh? Chuyện gì ? Con cãi nhau Minh Hiên à?”

Cha cô, Hứa Kiến Quân, cũng từ phòng làm việc bước ra.

“Có chuyện gì?”

Hứa Tĩnh đặt xuống lối vào, cố gượng nở một nụ cười.

“Ba, mẹ, con An An đi rửa mặt trước, lát nữa con nói ba mẹ.”

Cô không muốn nói những chuyện khó đó trước mặt con trai.

Sắp xếp cho An An ngủ xong, Hứa Tĩnh mới bước ra khỏi phòng.

Cha mẹ đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vẻ mặt lo lắng chờ cô.

Hứa Tĩnh hít sâu một hơi, kể lại toàn bộ chuyện măng cụt từ đầu đến cuối.

Cô không khóc, cũng không thêm thắt điều gì, chỉ như đang kể chuyện của người khác, giọng tĩnh đến đáng sợ.

Nhưng càng như , Hứa Kiến Quân và Triệu Huệ càng đau lòng.

Mắt Triệu Huệ lập tức đỏ lên.

“Con Lưu Ngọc Mai đó, sao bà ta dám đối xử con như ! Còn Chu Minh Hiên, đúng là hèn nhát!”

Hứa Kiến Quân không nói gì, đứng dậy lấy từ ra một bao thuốc, rút một điếu châm lửa.

Khói thuốc trắng xanh lượn lờ, che khuất biểu trên mặt ông.

Ông rít mạnh một hơi rồi mới trầm giọng hỏi.

“Cuộc hôn nhân này, con muốn ly hôn không?”

Hứa Tĩnh gật đầu không chút do dự.

“Muốn. Ba, con không nhất thời bốc đồng. Năm năm nay, con chịu đủ rồi.”

Hứa Kiến Quân dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn.

“Được. Nếu con đã nghĩ kỹ, ba mẹ ủng hộ con. Con và An An cứ yên tâm ở nhà. Trời có sập xuống, ba mẹ cũng chống cho con.”

Lời của cha giống như một dòng nước ấm, lập tức sưởi ấm trái tim đã đóng băng của Hứa Tĩnh.

Cuối cùng cô không kìm được nữa, vùi mặt vào lòng mẹ, lặng lẽ khóc.

Những ấm ức suốt năm năm dường như đến lúc này mới tìm được lối thoát.

Cùng lúc đó, nhà họ Chu đã loạn thành một mớ.

Chu Minh Hiên cầm tờ giấy , tay run không ngừng.

Ly hôn.

Anh chưa bao giờ nghĩ bốn chữ này sẽ liên quan đến Hứa Tĩnh.

Lưu Ngọc Mai cũng hoảng hốt.

Bà ta chỉ muốn dằn mặt con dâu một chút, cho cô thân phận, chứ không hề nghĩ mọi chuyện sẽ đến mức này.

“Nó… nó chỉ dọa con thôi! Con đừng tin!”

Chu Minh Hiên mắt đỏ ngầu nhìn bà.

“Mẹ! giờ mẹ hài lòng chưa?!”

Đây là lần đầu tiên anh nổi giận mẹ.

Lưu Ngọc Mai bị quát sững người, rồi lập tức nổi nóng.

“Con quát mẹ làm gì! Còn không con dụng, không trị nổi nó sao! Một người đàn bà nói đi là đi, còn ra thể thống gì!”

Hai mẹ con cãi nhau một trận lớn, cuối cùng Chu Minh Hiên vẫn là người xuống nước.

Anh bắt đầu điên cuồng gọi điện cho Hứa Tĩnh.

Một cuộc, hai cuộc, ba cuộc…

Điện thoại của Hứa Tĩnh đặt trên đầu giường liên tục rung lên, màn hình sáng rồi lại tắt.

Tên hiển thị: Chu Minh Hiên.

Cô nhìn một cái, ánh mắt không hề dao động.

Sau đó cầm điện thoại lên, bật chế độ im lặng, úp màn hình xuống .

Gọi không được, Chu Minh Hiên bắt đầu gửi WeChat.

“Tĩnh Tĩnh, anh sai rồi, em về đi.”

“Đừng giận nữa, về nhà chúng ta nói chuyện.”

con, em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Mẹ anh cũng không cố ý, em đừng chấp bà.”

Từng tin nhắn một, Hứa Tĩnh không thèm đọc.

Cô mở WeChat, tìm đến avatar của Chu Minh Hiên, nhấn giữ rồi xóa.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Một giờ sau, Chu Minh Hiên gọi điện đến máy của mẹ vợ Triệu Huệ.

Triệu Huệ máy.

Ở đầu dây bên , giọng Chu Minh Hiên đã nghẹn ngào.

“Mẹ, để Tĩnh Tĩnh điện thoại đi, con sai rồi.”

Triệu Huệ cười lạnh.

“Chu Minh Hiên, giờ mới sai? Muộn rồi. Tĩnh Tĩnh đã ngủ, có gì chờ khi nào nó muốn nói thì nói.”

Nói xong bà cúp máy, rồi chặn luôn số.

Chu Minh Hiên hoàn toàn tuyệt vọng.

Từ chín giờ tối đến mười một giờ, anh gọi tổng cộng ba mươi bảy cuộc.

Không một cuộc nào được .

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Hứa Tĩnh bị tiếng chuông cửa dồn dập đánh thức.

Cô đi đến bên cửa sổ, kéo nhẹ rèm ra một góc.

Dưới lầu đứng hai người.

Chu Minh Hiên và Lưu Ngọc Mai.

Chu Minh Hiên trông tiều tụy, quầng mắt thâm đen.

Còn Lưu Ngọc Mai khoanh tay, mặt bực bội đi đi lại lại dưới lầu.

Mẹ cô, Triệu Huệ, cũng nhìn thấy.

“Tĩnh Tĩnh, họ đến rồi.”

Hứa Tĩnh nhìn hai người dưới lầu, gương mặt không chút biểu .

“Mẹ, đừng mở cửa. Cứ để họ đứng đó.”

Triệu Huệ gật đầu.

“Được.”

Chuông cửa vang lên chói tai, từng tiếng nối tiếp nhau, nôn nóng và ép buộc.

________________________________________

4

Chuông cửa vang lên dai dẳng và chói tai, giống như một khoan điện cố gắng khoan thủng cánh cửa chống trộm mỏng manh này, cũng như khoan thủng phòng tuyến tâm lý vừa dựng lên của gia đình Hứa Tĩnh.

Triệu Huệ có chút đứng ngồi không yên, đi đến cửa nhìn mắt mèo.

“Vẫn còn bấm chuông. Con mụ mặt hung dữ lắm, Minh Hiên thì đứng bên cạnh như khúc gỗ.”

Hứa Kiến Quân đứng dậy khỏi sofa, thân hình cao lớn mang theo khí thế không giận mà uy.

Ông đi tới vỗ nhẹ vai vợ.

“Đừng vội, cứ để họ bấm.”

Giọng ông trầm ổn, lập tức Triệu Huệ tĩnh lại.

Hứa Tĩnh từ phòng bước ra, trên mặt không hề có chút hoảng loạn.

Cô đã thức trắng cả đêm, nhưng tinh thần lại cùng tỉnh táo.

Cô đã nghĩ nhiều.

Từ sự ngọt ngào khi yêu, đến những vụn vặt sau khi kết hôn, rồi đến quyết dứt khoát hôm nay.

người đàn ông ngoài cửa , cùng cả gia đình anh ta, đã trở thành khối u độc cần cắt bỏ khỏi cuộc đời cô.

“Ba mẹ, không cần để ý họ.”

Cô đi tới cửa sổ, lặng lẽ nhìn hai bóng người quen mà xa lạ dưới lầu.

Chuông cửa kéo dài khoảng năm phút cuối cùng cũng dừng lại.

Ngay sau đó là tiếng đập cửa dữ dội hơn.

“Hứa Tĩnh! Mở cửa cho tôi!”

Giọng Lưu Ngọc Mai xuyên thấu cả hành lang, vẫn ngang ngược và hung hăng như trước.

“Tôi cô ở trong đó! Đừng giả chết!”

“Con đàn bà lương tâm, dắt cháu tôi đi, cô muốn làm gì?”

“Cô tưởng trốn về nhà mẹ là xong sao? Tôi nói cho cô , chỉ cần cô còn là con dâu nhà họ Chu một ngày, cô lời tôi!”

Tiếng chửi mắng nhiều hàng xóm trong hành lang mở cửa thò đầu ra xem.

Mặt Triệu Huệ lúc xanh lúc trắng, tức đến run người.

“Thật quá đáng! Đến trước cửa nhà mà làm loạn!”

Sắc mặt Hứa Kiến Quân cũng tối sầm.

Ông cầm điện thoại gọi cảnh sát.

Hứa Tĩnh giữ tay cha lại, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Ba, đừng. Chuyện nhà mà báo cảnh sát chỉ hàng xóm xem thêm trò cười.”

Cô dừng một chút, ánh mắt lóe lên tia lạnh.

“Con xuống nói chuyện họ.”

“Tĩnh Tĩnh, con…”

Triệu Huệ lo lắng.

“Mẹ yên tâm, con không còn là Hứa Tĩnh của trước nữa.”

Nói xong, cô quay người lấy từ giày ở cửa ra đôi giày cao gót màu đỏ đã lâu không mang.

Đó cũng là của hồi môn của cô.

Sau khi kết hôn tiện chăm con nên cô đã cất nó lâu.

Cô thay giày, chỉnh lại , mở cửa.

Những hàng xóm đang hóng chuyện lập tức rụt vào, nhưng tai vẫn dỏng lên.

Hứa Tĩnh từng bước đi xuống cầu thang.

Tiếng giày cao gót gõ trên nền xi măng vang lên rõ ràng.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Lạnh lẽo nhưng kiên .

Chu Minh Hiên và Lưu Ngọc Mai tiếng lập tức quay lại.

Nhìn thấy Hứa Tĩnh, mắt Chu Minh Hiên sáng lên, anh vội vàng bước tới.

“Tĩnh Tĩnh, cuối cùng em cũng chịu gặp anh! Em về nhà anh đi, chúng ta…”

Hứa Tĩnh giơ tay ngăn lại.

Ánh mắt cô lướt anh, dừng lại trên người Lưu Ngọc Mai phía sau.

Lưu Ngọc Mai bị nhìn đến chột dạ nhưng vẫn cứng cổ.

“Nhìn cái gì! Mau theo chồng cô về nhà! Chạy về nhà mẹ đẻ còn ra thể thống gì, không thấy mất mặt sao?”

Hứa Tĩnh bỗng bật cười.

Nụ cười nhạt nhưng lạnh buốt.

“Mất mặt? Lưu Ngọc Mai, tôi nghĩ người mất mặt nhất giờ là hai người.”

Lần đầu tiên cô gọi thẳng tên mẹ chồng.

Lưu Ngọc Mai sững người.

“Cô nói cái gì? Cô dám nói tôi như thế?”

“Tại sao tôi không dám?”

Giọng Hứa Tĩnh không lớn nhưng từng chữ rõ ràng.

“Năm năm ở nhà bà, tôi chịu đủ ánh mắt khinh thường, chịu đủ ấm ức, bị bà sai như người ở. tôi yêu con trai bà nên tôi nhịn. Nhưng giờ tôi không yêu nữa, nên tôi cũng không muốn nhịn nữa.”

Cô quay sang nhìn Chu Minh Hiên, người đàn ông từng cô yêu đến tận xương tủy.

“Chu Minh Hiên, tờ giấy tôi để lại hôm anh đọc chưa?”

Mặt Chu Minh Hiên trắng bệch, môi run rẩy.

“Tĩnh Tĩnh, đừng nói lời tức giận, chúng ta…”

“Tôi không nói lời tức giận.”

Hứa Tĩnh cắt ngang.

“Tôi nghiêm túc. Chúng ta kết thúc rồi. Đơn ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư soạn, sớm gửi cho anh. Quyền nuôi An An tôi sẽ không nhường. Còn tài sản, căn nhà sau khi cưới này có hai mươi vạn tiền đặt cọc của cha mẹ tôi, tiền của hồi môn của tôi, cùng số tiền anh đã lấy từ tôi những năm , trong sổ ghi chép đều rõ ràng. Chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Những lời đó dứt khoát gọn gàng, không chút dây dưa.

Chu Minh Hiên hoàn toàn ngây người.

Anh đã tưởng tượng số phản ứng của Hứa Tĩnh.

Khóc lóc, trách móc, ra điều kiện.

Chỉ không ngờ cô lại tĩnh đến .

tĩnh đến tàn nhẫn.

Lưu Ngọc Mai cuối cùng cũng phản ứng lại, hét lên rồi lao tới.

“Con tiện nhân! Cô muốn ly hôn? Còn muốn chia nhà của tôi? Tôi đánh chết cô!”

Bà ta giơ nanh múa vuốt, giống hệt hôm giật quả măng cụt.

Nhưng lần này Hứa Tĩnh không né.

Ngay lúc tay Lưu Ngọc Mai sắp chạm vào cô, cánh cổng sắt của tòa nhà “rầm” một tiếng bị đẩy mở.

Hứa Kiến Quân mặt lạnh như thép bước ra, đứng chắn trước con gái như một bức tường.

Ông nắm chặt cổ tay Lưu Ngọc Mai, lực mạnh đến mức bà ta lập tức biến sắc.

“Ôi! Đau! Thả ra!”

“Dám động tay đánh con gái tôi trước cửa nhà tôi?”

Giọng Hứa Kiến Quân trầm đến đáng sợ.

“Lưu Ngọc Mai, tôi cảnh cáo bà. Từ hôm nay Hứa Tĩnh không còn là con dâu nhà họ Chu nữa. Nó là con gái của Hứa Kiến Quân tôi. Ai dám động vào nó một sợi tóc, tôi liều mạng kẻ đó!”

Một người đàn ông ít nói khi nổi giận, khí thế đủ bất cứ ai khiếp sợ.

Lưu Ngọc Mai sợ đến mức không dám làm loạn nữa.

Hứa Kiến Quân hất tay bà ta ra, chỉ về phía cổng khu nhà.

giờ, dẫn con trai bà biến khỏi mắt tôi. Nếu còn dám đến quấy rối con gái tôi, tôi lập tức gọi cảnh sát!”

Chu Minh Hiên đứng bên cạnh từ đầu đến cuối không dám thở mạnh.

Nhìn Hứa Tĩnh như biến thành người khác, nhìn cha vợ nổi giận, lần đầu tiên anh thấy nỗi sợ tận.

Có lẽ… anh thật sự sắp mất cô rồi.

Lưu Ngọc Mai còn muốn nói gì đó nhưng bị con trai kéo lại.

“Mẹ, chúng ta đi trước đi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương