Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Để tiết kiệm cho cưới, sau giờ làm tôi âm thầm xe dịch vụ sau lưng bạn trai.

Sau khi đón khách, tay tôi khựng lại trên vô lăng vài giây.

gương chiếu hậu, người bạn trai đã ở bên tôi suốt 5 năm đang ôm một cô gái bước lên xe.

Anh vừa ngẩng đầu nhìn tôi thì cả người cứng đờ, môi mấp máy nhưng hồi lâu vẫn không nói được nào.

Điểm đến của chuyến xe này là một khách sạn ở trung tâm thành phố.

Nhưng chỉ một giờ trước, anh còn nhắn tin cho tôi tối nay phải tăng ca, sẽ ngủ lại ký túc xá của công ty.

Xe vừa lăn bánh, cô gái kia bỗng rướn người lên phía trước, giọng nói tràn đầy niềm vui không hề che :

“Bác tài ơi, làm ơn lái xe êm một chút nhé, cháu đang mang tha/i, cảm ơn ạ.”

Tôi gật đầu một cách máy móc, đầu óc trống rỗng.

Ánh mắt tôi dán chặt vào anh gương chiếu hậu thật lâu. Anh vẫn cúi gằm mặt, đầu đến cuối không nói một câu.

Cô gái lay nhẹ cánh tay anh:

“Chồng ơi, hai người quen nhau à?”

1

“Không quen.”

Tôi là người lên tiếng trả trước.

Trong gương chiếu hậu, rõ ràng anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi đã bắt đầu hối hận vì nhận cuốc xe này.

Cô gái kia trông rất trẻ, buộc tóc đuôi ngựa thấp, gương mặt mộc mạc mang chút ánh đặc trưng của phụ nữ mang .

Cô dựa vào người anh, tay rất tự nhiên đặt lên đùi anh.

Thiết bị dẫn báo phía trước rẽ phải, tôi bật xi-nhan.

Sự im lặng lên men trong khoang xe, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Có lẽ cô gái chán, bắt đầu lật xem album ảnh trong điện thoại, thỉnh thoảng ghé sát cho anh xem.

“Ông xã nhìn này, đây là ảnh siêu âm em chụp tuần trước, bác sĩ nói đã có tim rồi.”

Anh “ừ” một tiếng, giọng mơ hồ.

Tôi nhìn anh gương chiếu hậu rất lâu.

Anh vẫn cúi đầu, như muốn thu mình lại vào trong ghế.

Năm năm bên nhau, vào khoảnh khắc này bỗng trở nên nhẹ bẫng, thậm chí còn không bằng sinh mệnh nhỏ bé chưa từng gặp mặt ở băng ghế sau kia.

“Các người kết hôn khi nào?”

vừa thốt ra tôi mới nhận ra mình đã hỏi gì.

Cô gái ngẩn ra một chút, rồi bật cười, đôi mắt cong cong.

“Tháng trước mới làm cưới, không tổ chức lớn, chỉ mời họ hàng .”

Nói đến đây, giọng cô mang chút tiếc nuối.

“Chủ yếu là chồng tôi bận công , tụi tôi yêu xa. Anh ấy làm ở đây, còn tôi ở quê. Lần này anh nghỉ phép, tôi liền tranh thủ thăm.”

Yêu xa.

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Quê anh ở tỉnh bên , lái xe bốn tiếng.

Mấy tháng gần đây, anh đã nói không biết bao nhiêu lần quê có phải , mà tôi chưa từng nghi ngờ.

“Bác tài, chiếc nhẫn trên tay chị đẹp quá.”

Cô gái bỗng nghiêng người gần hơn, chỉ vào tay trái tôi.

Tôi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn kim cương nhỏ trên ngón áp út.

Là chiếc nhẫn anh tặng khi cầu hôn vào lễ Thất Tịch năm ngoái.

Tôi vốn không nỡ đeo, sợ bị trầy. Anh nói nhẫn cưới nào có chuyện không đeo, là tôi mới bắt đầu đeo mỗi ngày.

Chiếc nhẫn này anh dùng thưởng dự án tháng đầu tiên mua cho tôi, nói tuy không lớn, nhưng chờ anh kiếm đủ rồi nhất định sẽ đổi cho tôi chiếc to hơn.

Nhà tôi quả thật đòi sính lễ cao hơn mức trung bình địa phương một chút. Mẹ tôi nói đây là vấn đề thái độ, không thể ít được.

Để anh đỡ khó xử, sau giờ làm tôi xe tiện , cuối tuần còn nhận chỉnh sửa video freelance, mỗi tháng có thể tiết kiệm ba bốn nghìn.

Chúng tôi vốn dự định cuối năm nay kết hôn.

“Trông giống chiếc của tôi quá.”

Cô giơ tay trái lên, khẽ lắc.

“Chị xem, cũng là kiểu đơn giản như vậy, chồng tôi chọn. Anh ấy nói kiểu cổ điển thì không bao giờ lỗi thời.”

Trong gương chiếu hậu, đầu anh cúi càng thấp hơn.

“Trùng hợp thật.”

Tôi đáp.

“Chị đeo nhẫn rồi đấy.”

Cô cười nói.

“Định khi nào làm cưới?”

Tôi khựng lại một chút, rồi nói:

“Chia tay rồi.”

“Quên tháo nhẫn .”

2

Cô gái ngẩn ra, nụ cười trên mặt cứng lại.

Cô nhìn tôi, rồi nhìn vào gương chiếu hậu, có lẽ đang tự tưởng tượng ra một câu chuyện tình buồn.

“Xin lỗi nhé, tôi không biết…”

“Không sao.”

Cô rụt đầu , im lặng vài giây, rồi vẫn không nhịn được nói nhỏ:

“Chia tay cũng không sao đâu, rồi sẽ gặp người tốt hơn. Chị gái tôi trước đây cũng yêu một người rất lâu, sau đó chia tay, bây giờ lấy chồng mới sống rất hạnh phúc.”

Tôi gật đầu.

Người ở ghế sau đầu đến cuối vẫn im lặng, không nói một câu.

Xe dừng trước cửa khách sạn sầm uất nhất trung tâm thành phố.

Tôi nhìn tấm biển đèn neon, những chữ đang nhấp nháy.

Sau khi xuống xe, cô gái khoác tay anh, hai người sóng vai bước vào đại sảnh khách sạn.

Cô ngẩng đầu nói chuyện với anh, anh gật đầu, nhưng vẫn không hề lại.

Tôi trong xe rất lâu.

Điều hòa đã tắt, cửa sổ mở, gió đêm tràn vào khiến mắt tôi cay xè.

vệ bãi đỗ xe đi tới gõ cửa kính, nói ở đây không được đỗ lâu.

Tôi nói sẽ đi ngay, khởi động xe, nhưng lại không biết phải lái đi đâu.

Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay.

Tháng trước kết hôn.

Nghĩa là khi tôi xe tiện để dành , khi tôi thức đêm cắt video kiếm , khi tôi tràn đầy mong cho cưới cuối năm, thì anh đã đăng ký kết hôn với người khác, trở thành chồng của người ta, và sắp có con.

Còn tôi vẫn đang dành dụm sính lễ cho anh.

Tôi dừng xe bên , lấy điện thoại ra, mở khung chat với anh.

Tin nhắn cuối cùng là anh gửi lúc 6 giờ 23 chiều:

“Tối nay tăng ca, muộn quá thì anh ngủ lại ký túc xá công ty. Em ngủ sớm nhé.”

Tôi gõ vài chữ, rồi xóa.

Gõ lại, rồi lại xóa.

Cuối cùng chỉ gửi một câu:

“Chia tay đi.”

Tin nhắn đã gửi thành công.

Tôi tháo chiếc nhẫn, đặt lên bảng điều khiển giữa xe.

Trên đầu khung chat hiện lên dòng chữ: đối phương đang nhập…

Tôi chờ rất lâu, dòng chữ ấy vẫn nhấp nháy, nhưng không có tin nhắn nào được gửi tới.

Tôi khởi động xe, chuẩn bị rời đi.

Vừa vào số, trong gương chiếu hậu bỗng xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Anh cửa khách sạn tới, thở hổn hển gõ vào cửa kính xe tôi.

“Mở cửa, nghe anh giải thích.”

Trán anh đầy mồ hôi, tóc bị gió đêm thổi rối tung.

Tôi chưa từng anh chật vật như vậy.

“Mở cửa.” Anh lại gõ một .

Tôi mở khóa cửa sổ.

Anh kéo cửa ghế phụ vào, thở dốc, trên người còn vương mùi nước hoa của sảnh khách sạn.

“Em sao lại…”

“Chúng ta chia tay đi.”

Tôi cắt ngang anh.

“Tin nhắn em vừa gửi, anh rồi chứ.”

Anh sững lại, môi mấp máy, rất lâu sau mới nói:

“Không phải như em nghĩ đâu.”

“Vậy là nào?”

“Anh…”

Anh đưa tay lau mặt.

“Anh với cô ấy chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.”

3

Tôi nhìn anh, chờ anh tiếp tục bịa chuyện.

“Chuyện là mấy tháng trước, anh quê, uống quá chén, rồi nhầm cô ấy thành em…”

Anh nói rất gấp, tốc độ nhanh đến mức gần như không kịp thở.

“Chỉ đúng một lần đó , ai ngờ cô ấy lại mang . Bố mẹ cô ấy tìm đến nhà anh, nói anh phải chịu trách nhiệm, nếu không thì sẽ đến công ty anh làm ầm lên. Anh thật sự không còn cách nào, thật sự không còn cách nào cả.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh.

Mấy tháng trước.

Quả thật anh có quê một chuyến, nói mẹ anh không được khỏe.

Khoảng thời gian đó anh luôn nói công ty bận, rất ít nhà, gọi điện cũng chỉ nói được vài câu đã cúp.

“Tháng trước các người kết hôn.”

“Anh quê kết hôn, rồi nói với tôi công ty có phải đi công tác.”

Anh không nói gì nữa.

“Bố mẹ anh biết không?”

Anh gật đầu.

“Vậy là cả nhà anh cùng nhau tôi.”

“Không phải em, là anh không biết phải nói với em nào.”

Anh nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Anh thật sự thích em, năm năm nay em không cảm nhận được sao? Anh với cô ấy chỉ là ngoài ý muốn, bé sinh ra, bọn anh sẽ ly hôn, em chờ anh được không?”

Tôi nhìn anh.

“Anh tôi chờ anh?”

“Chỉ một năm , nhiều nhất hai năm. cô ấy sinh xong, bọn anh sẽ ly hôn.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi chúng ta kết hôn.”

Anh nói gấp gáp.

cưới vẫn tổ chức như dự định, sính lễ anh sẽ đưa đủ cho nhà em, không thiếu một đồng. Năm năm tình cảm sâu đậm như vậy, em nỡ bỏ sao?”

Tôi hất tay anh ra.

“Ngày anh kết hôn, tôi đang xe tiện để dành sính lễ.”

Anh sững người.

“Mỗi tối tôi ba bốn tiếng, cuối tuần còn nhận cắt dựng video kiếm , mỗi tháng dành dụm ba bốn nghìn. Tôi tưởng anh tăng ca, ngủ tạm ở ký túc xá công ty, hóa ra anh đang ở bên người vợ đang mang .”

“Tiểu Ý…”

“Bây giờ anh tôi chờ anh, chờ anh ly hôn, chờ anh sắp xếp ổn thỏa cho con anh, rồi lại cưới tôi?”

Tôi không anh trả , đưa tay mở cửa xe. “Anh xuống đi.”

“Tiểu Ý, em nghe anh nói hết đã.”

“Nói gì? Nói các người kết hôn lúc nào? tôi ra sao? Hay nói bố mẹ anh giúp anh bịa chuyện nào?”

Tôi nhìn anh.

“Anh nhắc tôi nhớ ra rồi.” Tôi đầu đi. “Bố mẹ anh cũng biết. Vậy đầu đến cuối, cả nhà anh chưa từng coi tôi là người nhà.”

“Tiểu Ý, mẹ anh thật ra rất thích em.”

“Thích tôi? Thích tôi nên để anh tôi đi kết hôn? Thích tôi nên để tôi ngu ngốc chờ ?”

Anh không nói gì nữa.

“Xuống đi.”

“Tiểu Ý…”

“Xuống.”

Anh vẫn yên.

Tôi trực tiếp xuống xe, vòng đầu xe, mở cửa ghế phụ: “Xuống.”

Lúc này anh mới bước xuống, đứng bên xe nhìn tôi.

“Tiểu Ý, chúng ta năm năm rồi, hai bên gia đình đều đã gặp mặt, em thật sự nỡ lòng chia tay như vậy sao?”

4

Tôi không trả , trực tiếp lên xe đóng cửa, khởi động động cơ.

Anh đứng bên ngoài cửa kính vỗ vào kính, miệng mở ra khép vào, tôi không nghe rõ anh đang nói gì.

Trong gương chiếu hậu, anh đuổi theo vài bước, rất nhanh đã bị màn đêm nuốt chửng.

Trở căn phòng thuê, tôi đứng trước cửa rất lâu mà không vào.

Một tia lọt ra khe cửa — là đèn phòng khách tôi quên tắt trước khi đi.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Ở lối vào đặt đôi dép của anh, màu đen, mua một tặng một, còn đôi của tôi là màu hồng.

Trên kệ giày treo bộ vest anh vừa lấy tiệm giặt khô tuần trước, nói ngày mai có cuộc họp quan trọng phải mặc.

Trên bàn trà phòng khách đặt lon Coca anh uống dở, bên là tay cầm chơi game của anh.

Trên ghế sofa vắt chiếc chăn xám của anh, anh luôn nói khi xem TV đắp vào rất dễ chịu.

Trên tủ đầu giường trong phòng ngủ có bao thuốc của anh, bật lửa của anh, cuốn tiểu thuyết trinh thám anh đọc dở.

Khắp nơi đều là dấu vết của anh.

Tôi xuống ghế sofa, nhìn chằm chằm vào chiếc đèn cây đang .

Chụp đèn là anh chọn, nói ánh vàng ấm sẽ khiến căn phòng trông ấm cúng hơn.

Điện thoại rung lên một .

Là tin nhắn WeChat anh gửi:

“Cô ấy ngày mai sẽ đi, cô ấy đi rồi anh đến tìm em, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Tôi nhìn rất lâu.

Sau đó bấm vào ảnh đại diện của anh, chặn.

Lịch sử trò chuyện biến mất.

Năm năm những câu chào buổi buổi tối, năm năm “anh nhớ em”, “anh yêu em”, năm năm những chuyện vụn vặt thường ngày — tất cả đều không còn.

Tôi bắt đầu dọn đồ.

Quần áo của anh, sách của anh, đĩa game của anh, đồ chăm sóc da của anh, bàn chải đánh răng của anh, khăn mặt của anh.

Tất cả nhét vào hai chiếc vali lớn.

Bận rộn đến ba giờ , căn phòng trống đi một nửa.

Chiếc đèn cây kia vẫn .

Tôi nhìn chằm chằm vào hoa văn trên chụp đèn, nhớ lại ngày chúng tôi cùng đi dạo cửa hàng nội thất. Hôm đó anh nói sau này khi mua được nhà, phòng khách phải lắp thật nhiều đèn, buổi tối có thể điều chỉnh các mức khác nhau.

Tôi nói được, tôi thích tông màu ấm.

Tôi đứng dậy, tắt đèn.

Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn ngoài cửa sổ hắt vào.

Trưa hôm sau, tôi bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Đêm không biết ngủ lúc mấy giờ, điện thoại hết pin tự động tắt nguồn.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này gấp gáp hơn.

Tôi nhìn mắt mèo.

Là anh.

Trong tay cầm một bó hoa, hoa hồng đỏ, giấy gói trông rất sến.

Tôi định mặc kệ, người đi vào trong, nhưng tiếng gõ cửa lại vang lên.

“Tiểu Ý, anh biết em ở nhà, mở cửa đi.”

“Nếu em không mở, anh sẽ gõ mãi.”

Tôi đứng sau cửa, không nhúc nhích.

“Mẹ, mẹ nói đi.”

Bên ngoài vang lên một giọng quen thuộc.

Tôi khựng lại.

Cửa hé ra một khe nhỏ, tôi nhìn anh đứng trước cửa, bên là mẹ anh, phía sau là bố anh.

Tôi đã gặp mẹ anh rất nhiều lần.

Tết từng đến nhà anh chơi, mẹ anh đối với tôi khá khách khí, còn cho lì xì, nói nên sớm kết hôn sinh con, khi còn trẻ bà có thể giúp chúng tôi trông cháu.

Khi bố mẹ tôi đến đây, hai nhà còn cùng ăn một bữa cơm, mẹ anh nắm tay mẹ tôi nói: “Thông gia cứ yên tâm, Tiểu Ý gả sang đây tôi sẽ coi như con gái ruột mà thương.”

“Tiểu Ý à, mở cửa đi, dì nói chuyện với cháu chút.”

Tôi mở cửa.

Mẹ anh bước vào, nhìn quanh phòng khách một vòng, hai chiếc vali chất trên ghế sofa, khóe miệng hơi chùng xuống.

“Đây là làm gì vậy, làm ầm lên này.”

Anh đưa bó hoa tới: “Cho em.”

Tôi không nhận.

Bố anh đứng ở cửa không bước vào, trên mặt không lộ biểu cảm gì.

Mẹ anh xuống ghế sofa, vỗ vỗ chỗ bên : “Nào, Tiểu Ý, đi, dì nói chuyện với cháu.”

Tôi vẫn đứng yên.

“Đứng làm gì, lại đây .”

“Có gì thì nói luôn đi.”

Mẹ anh khựng lại một chút, nụ cười trên mặt thu lại, nhìn anh một rồi sang tôi.

“Tiểu Ý à, chuyện này đúng là nhà dì sai, không nói trước với cháu. Nhưng cháu nghĩ xem, chuyện như này, mở miệng sao cho được? Người ta mang rồi, tìm đến tận nhà, nhà dì cũng không thể mặc kệ được đúng không?”

Tôi nghe.

“Hơn nữa…”

Mẹ anh dừng lại một chút.

“Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách . Cháu tự nghĩ xem, hai quen nhau bao nhiêu năm, sính lễ nhà cháu đòi… có phải hơi cao không?”

“Hôm đó uống say, chẳng phải cũng vì chuyện sính lễ nhà cháu sao? Cháu nói xem có đúng không?”

5

Tôi nhìn bà.

“Vậy là lỗi của tôi sao?”

“Dì đâu có nói cháu sai, chỉ là chuyện này mà, ai cũng có phần trách nhiệm. Cháu cũng đừng quá chấp nhặt, sống với nhau thì khó tránh khỏi va vấp.”

Tôi liếc nhìn anh.

Anh đứng mẹ mình, tay vẫn cầm bó hoa, cúi đầu không nói.

“Cô gái kia chỉ là ngoài ý muốn, bé sinh ra, chắc chắn chúng sẽ ly hôn. Đến lúc đó hai lại kết hôn, sính lễ chúng tôi đưa đủ, cưới cũng làm cho đàng hoàng. Một năm này cháu cứ chờ đi, hai tình cảm tốt như vậy, một năm thì có gì đâu?”

“Chờ một năm?”

“Đúng vậy, nhanh lắm .”

Mẹ anh vỗ nhẹ vào tay tôi.

“Cháu xem, hai đã chờ năm năm rồi, một năm cũng đâu có sao.”

Tôi lùi lại một bước.

“Dì hỏi cháu, cháu có thật lòng thích không?”

Tôi không nói gì.

“Thích là được rồi, nghĩ nhiều làm gì. có sai, nhưng với cháu là thật lòng, năm năm đối với cháu nào trong lòng cháu biết rõ. Đàn ông mà, thỉnh thoảng phạm sai lầm, biết sửa là được.”

“Nếu con gái của dì gặp phải chuyện như vậy, dì cũng nghĩ sao?”

Nụ cười trên mặt bà cứng lại.

“Cháu nói vậy là sao?”

“Nếu con gái dì gặp chuyện như vậy, dì cũng chờ một năm à?”

Sắc mặt mẹ anh thay đổi, đứng bật dậy:

trẻ này sao nói chuyện vậy?”

“Tôi đang nói tiếng người.”

Tôi nhìn họ.

“Cả nhà các người thật thú vị. Anh ta kết hôn tôi, các người giúp anh ta tôi. Bây giờ vợ anh ta mang , anh ta sắp làm bố rồi, các người tôi chờ một năm, chờ họ ly hôn xong rồi lại đến cưới tôi.”

“Tiểu Ý…”

“Tôi chờ gì? Chờ anh ta ly hôn, dẫn theo con đến cưới tôi? Chờ vợ cũ của anh ta thỉnh thoảng dẫn con đến làm loạn? Chờ cháu nội của dì lớn lên gọi tôi là mẹ kế?”

Mẹ anh há miệng, nhưng không nói được nào.

“Lúc tôi dành dụm sính lễ cho anh ta, cả nhà các người đang làm gì? Giúp anh ta lừa tôi. Khi tôi xe tiện kiếm , anh ta đang ở bên vợ mình. Khi tôi nghĩ xem cưới nên mời những ai, anh ta đã sắp làm bố rồi.”

“Bây giờ các người tôi chờ một năm, còn nói mẹ tôi đòi sính lễ nhiều quá?”

Tôi bật cười.

“Mẹ tôi đòi sính lễ, là vì tôi là con gái của bà, bà sợ tôi gả đi sẽ chịu thiệt. Bây giờ tôi đúng là đang chịu thiệt, nhưng chuyện đó không liên quan gì đến mẹ tôi đòi bao nhiêu sính lễ.”

Sắc mặt mẹ anh lúc xanh lúc trắng.

đầu đến cuối anh không nói gì, bó hoa trong tay khẽ rũ xuống, vài cánh hoa rơi xuống sàn.

“Cầm hoa đi.”

“Sau này đừng đến nữa.”

“Tiểu Ý.” Cuối cùng anh cũng lên tiếng.

“Cút.”

Bố anh ở ngoài cửa hừ một tiếng:

được rồi, đi , người ta không cảm kích thì còn nói gì nữa.”

Mẹ anh nhìn tôi một , định nói gì đó nhưng lại nuốt vào, người đi ra ngoài.

Anh đi theo phía sau, trước khi ra cửa còn đầu nhìn tôi, môi khẽ động nhưng không phát ra tiếng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương