Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cửa đóng lại.
Tôi đứng trong phòng , nhìn những cánh hoa hồng rơi rải rác sàn.
reo lên, là mẹ tôi gọi.
Tôi nhấc máy, cố gắng để giọng mình nghe bình thường một chút:
“Mẹ.”
“Tiểu Ý à, mấy hôm nay thế nào? Con Tiểu Trần vẫn ổn chứ?”
Tôi im lặng giây.
“Mẹ, tụi con chia rồi.”
Bên kia im lặng một lúc, rồi giọng mẹ tôi trở rất nhẹ:
“ gì vậy?”
“Anh ta có người khác rồi, tháng trước đã kết hôn.”
Mẹ tôi không nói gì.
Một lúc sau, tôi nghe bà hít sâu một hơi ở đầu dây bên kia.
“ mai mẹ qua.”
“Mẹ, không cần…”
“ mai mẹ qua.”
Bà lặp lại.
“Con cứ đợi.”
cúp.
Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới.
Dưới lầu, anh và bố mẹ anh đang đi về phía cổng khu dân cư. Mẹ anh đi phía trước, bước rất nhanh, anh đi phía sau, đi bước lại đầu nhìn lên lầu một cái.
Tôi kéo rèm lại.
Trưa hôm sau, mẹ tôi đến.
Bà xách một túi lớn, bên trong là những món kho tôi thích ăn và thịt bò kho do chính bố tôi làm.
Vừa bước vào nhà bà đã nhìn quanh một vòng, thấy những chiếc vali sofa, không nói gì, đặt túi lên bàn rồi bắt đầu dọn dẹp.
“Mẹ, để con.”
“Ngồi đi.”
Bà lấy quần áo của anh ra khỏi vali, gấp gọn lại, bỏ vào một túi khác.
Sách của anh xếp thành chồng đặt sang một bên. Đĩa game của anh buộc lại bằng dây thun.
“Có địa chỉ không?”
“Con gửi cho anh ta.”
“Không cần, mẹ vứt đi.”
Tôi dừng , nhìn bà.
“Vứt cái gì mà vứt, phải trả thì trả lại.”
Bà bỏ chồng đĩa game vào túi.
“Vậy mấy năm nay nó tiêu của con bao nhiêu?”
Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Bà thở dài, tiếp tục dọn. Gom tất cả của anh vào ba túi lớn, xếp ở trước cửa.
“Được rồi, lát nữa gọi người giao chạy việc mang qua.”
Bà rửa xong thì bắt đầu mở túi ăn.
“Ăn .”
Tôi ngồi xuống, bà gắp cho tôi một miếng thịt bò.
“Đã chưa?”
Tôi lắc đầu.
“ một trận cũng tốt.”
“Không được.”
Bà nhìn tôi, ánh mắt dịu lại, đưa xoa nhẹ tóc tôi.
“Không được thì đợi lúc muốn rồi hãy . Bây giờ ăn trước đã.”
Tôi cúi đầu ăn .
Bà ngồi đối diện, ăn rất chậm, thỉnh thoảng lại nhìn tôi một cái.
“Nhà nó có đến con không?”
6
“Có, hôm qua.”
“Nói gì?”
Tôi kể lại cho bà. Bà nghe xong, đôi đũa dừng giữa không trung.
“Bảo con chờ một năm?”
“Ừ.”
Bà im lặng một lúc, rồi đặt đũa xuống.
“Nhà nó đúng là chẳng chọn lời.”
Tôi không hiểu.
“Loại lời đó mà cũng dám nói ra, mặt dày thật.”
Bà cầm cốc nước lên uống.
“Con nói thế nào?”
“Con bảo họ cút.”
Bà gật đầu, tiếp tục ăn.
Ăn xong, bà đi rửa bát.
Tôi ngồi sofa, nghe tiếng nước chảy trong bếp, bỗng nhớ lại hồi nhỏ, mỗi lần chịu ấm ức chạy về nhà, bà cũng như vậy, trước tiên cho tôi ăn , rồi mới hỏi gì đã xảy ra.
Tiếng nước dừng lại. Bà lau đi ra, ngồi xuống cạnh tôi.
“Tiếp con định thế nào?”
“Con không .”
“Có muốn đổi việc không?”
“Không, công việc giờ cũng tốt.”
“Vậy thì tiếp tục làm.” Bà nói. “Nhà thuê ở không? Hay về nhà ở?”
“Con muốn ở một mình một thời gian.”
Bà nhìn tôi, không nói gì.
Tối đó bà ở lại.
Tôi nằm giường, nghe tiếng ngáy khẽ phòng bên cạnh, bỗng thấy hơi muốn .
nước mắt vẫn không rơi xuống.
thứ ba bà rời đi. Trước khi đi bà nhét đầy tủ lạnh, dặn tôi ăn uống đúng giờ, có việc thì gọi .
“Đừng một mình gồng gánh.”
Bà đứng ở cửa nói.
“Bố con mẹ tuy chẳng có bản lĩnh gì, nếu con về, nhà lúc nào cũng có cho con.”
Tôi gật đầu.
Sau khi bà đi, căn phòng trở yên tĩnh.
Tôi đứng giữa phòng , nhìn chiếc đèn cây.
Tối hôm kia chặn hết mọi liên lạc, hôm qua dọn sạch của anh, hôm nay mẹ tôi cũng đã đi.
Mọi thứ dường như đang tiến về phía trước, lại dường như chẳng có gì thay đổi.
rung lên, một số lạ.
“Tiểu Ý, là anh. Anh đổi số rồi, em đừng chặn, nghe anh nói câu được không?”
Tôi cúp máy, chặn.
Lại một số lạ gọi tới.
“Anh chỉ nói câu thôi, nói xong sẽ không làm phiền em nữa.”
Tôi cúp máy.
Tin nhắn gửi tới:
“Cô ấy đi rồi, về quê rồi. Chúng ta thật nói một lần được không?”
Tôi xóa.
Những sau đó, anh dùng những số khác gọi đến bảy tám lần, tôi đều cúp. Sau đó yên lặng một thời gian, tôi tưởng anh cuối cùng cũng bỏ.
Chiều thứ sáu tan làm về, tôi phát hiện anh đang ngồi xổm trước cửa tòa nhà.
Thấy tôi, anh đứng dậy, cố nặn ra một nụ cười.
“Tiểu Ý.”
Tôi vòng qua anh đi vào.
“Tiểu Ý, em nghe anh nói câu.”
Tôi tiếp tục đi.
Anh đuổi , chắn trước mặt tôi.
“Chỉ câu thôi.”
Tôi nhìn anh. Mấy không gặp, anh gầy đi một vòng, quầng thâm mắt rất nặng, râu cũng chưa cạo sạch.
“Nói đi.”
Anh mở miệng rồi lại ngậm lại, rất lâu sau mới nói:
“Anh đã nói cô ấy rồi, đợi bé sinh ra, bọn anh sẽ ly hôn.”
“Liên quan gì đến tôi?”
“Có liên quan.”
Anh nói vội vàng.
“Anh nói thật đấy, ly hôn xong chúng ta sẽ kết hôn. Năm năm qua anh đối xử em thế nào em rõ, anh thật thích em, chỉ có lần đó hồ …”
“Chỉ một lần?”
Anh sững lại.
“Anh đã về quê bao nhiêu lần?”
“Mỗi lần về đều ở bên cô ta đúng không? Hai người bắt đầu khi nào? Năm ngoái? Hay năm kia?”
“Không, chỉ có một lần…”
“Tháng trước anh kết hôn. Vậy trước đó hai người quen bao lâu? Nửa năm? Hay một năm?”
Anh không nói gì nữa.
“Cái lần ‘ngoài ý muốn’ đó là mấy tháng trước, vậy mà các người đã kết hôn rồi. Nghĩa là mấy tháng đó hai người vẫn luôn liên lạc, bàn xin, chuẩn bị đám . Lúc anh tổ chức đám ở quê, tôi đang ở đây dành dụm tiền sính lễ cho anh.”
“Tiểu Ý…”
“Anh bảo tôi chờ. Chờ cái gì? Chờ cô ta sinh con cho anh, chờ cô ta một mình nuôi con, chờ cô ta trở thành vợ cũ của anh?”
Anh cúi đầu, rất lâu không nói.
“Anh về đi.”
“Anh không về.”
Anh ngẩng đầu.
“Anh mình sai rồi, em cho anh một cơ hội, anh sẽ sửa.”
“Sửa thế nào? Vứt bỏ cô ta và bé à?”
Anh không nói gì.
“Anh không sửa được.”
“Anh có vợ, có con, đó là thật không thể thay đổi.”
“Vậy anh phải làm sao?”
Đột nhiên anh cao giọng.
“Anh phải làm sao? Anh không thích cô ta, anh chỉ thích em. Đêm đó anh uống say, nhầm cô ta thành em. Nếu không phải vì mang thai thì căn bản đã không có những sau này.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy là do tôi hại anh? Nếu tôi đòi ít sính lễ hơn, anh sẽ không uống say, cũng sẽ không nhận nhầm người sao?”
7
“Anh không có ý đó.”
“Vậy anh có ý gì?”
Anh nghẹn lại.
“Thôi được rồi, anh về đi.”
Tôi vòng qua anh, đi về phía cửa tòa nhà.
“Tiểu Ý.”
Anh gọi phía sau.
“Em thật nhẫn tâm như vậy sao? Năm năm rồi, em không thấy đau lòng chút nào à?”
Tôi đứng lại.
Đau lòng?
Tôi nhớ đến những buổi tối, sau khi chạy xe tiện đường xong trở về nhà, nhìn thấy ngọn đèn anh để lại cho tôi.
Nhớ đến những cuối tuần anh cùng tôi đi chợ, nói sau này kết hôn rồi sẽ nấu cho tôi ăn.
Nhớ đến anh cầu hôn, quỳ một gối xuống, nói rằng cả đời này sẽ đối xử tốt tôi.
“Đau lòng.”
Tôi lại.
“Tôi rất đau lòng. Tôi đau lòng vì tôi tin anh như vậy, anh thì coi tôi như con ngốc mà lừa gạt.”
Anh hé miệng.
“Tôi đau lòng vì mỗi tối tôi chạy xe kiếm tiền, anh thì ở bên người khác. Khi tôi lên kế hoạch cho đám , anh đã kết hôn rồi. Năm năm tình cảm tôi bỏ ra, cuối cùng nuôi dưỡng một kẻ lừa dối.”
“Không phải…”
“Anh về đi, sau này đừng đến nữa.”
Tôi bước vào cửa tòa nhà, bấm máy.
Anh cũng đi vào, đứng bên cạnh tôi.
“Anh để em yên một mình được không?”
“Không được.” Anh nói. “Anh không đi.”
máy đến, tôi bước vào, anh cũng vào .
Tôi bấm tầng, không nói gì.
máy đi lên, các con số nhảy từng tầng một.
Anh nhìn những con số đó, bỗng nói:
“ bé không phải con anh.”
Tôi đầu.
“Anh nói gì?”
“ bé không phải con anh.”
Anh lặp lại một lần nữa, giọng thấp xuống.
“Trước đó cô ta từng quen người khác, có thai rồi mới anh đổ vỏ. Anh cũng chỉ mới mấy hôm trước.”
máy dừng lại.
Cửa mở ra, tôi nhìn anh.
“Thì sao?”
“Vậy anh cô ta không có con.”
Anh nói gấp.
“Bọn anh có thể ly hôn, ly hôn ngay. Em đợi anh ly hôn xong, chúng ta lập tức kết hôn.”
Tôi bước ra khỏi máy, anh đi phía sau.
“Tiểu Ý, em nghe anh nói, lần này là thật, bé thật không phải con anh. Anh cũng là nạn nhân, anh bị cô ta lừa.”
“Anh bị cô ta lừa?”
“Đúng vậy, trước đó cô ta…”
“Cô ta được anh bằng cách nào? Hai người quen thế nào?”
Anh sững lại.
“Đêm anh uống say đó, sao cô ta lại ở bên cạnh anh? Anh về quê tham gia hoạt động gì mà gặp cô ta? Tại sao cô ta lại đúng lúc đến anh?”
Anh hé miệng.
“Trước đó hai người đã có liên lạc, đúng không?”
“Không phải lần ngoài ý muốn đó, mà là hai người vốn đã ở bên trước. Cô ta mang thai ép anh kết hôn, anh không cách nào mới cô ta. Bây giờ phát hiện bé không phải của anh, anh lại muốn lại tôi.”
Mặt anh trắng bệch.
“Anh…”
“Anh nói tôi là nạn nhân, anh là nạn nhân, cô ta cũng là nạn nhân. Vậy ai là kẻ gây ra này?”
Anh không nói gì nữa.
“Anh về đi.” Tôi mở cửa. “Đừng đến nữa.”
“Tiểu Ý, anh thật …”
Tôi đóng cửa lại.
Bên ngoài yên lặng một lúc, sau đó tôi nghe thấy tiếng bước chân anh, chậm rãi đi xa.
Tôi tựa lưng vào cửa, nhắm mắt lại.
reo lên, mẹ tôi gửi WeChat:
“Ăn chưa?”
Tôi trả lời: “Rồi ạ.”
“Ngủ sớm đi.”
“Vâng.”
Tôi đặt sang một bên, ngồi ghế sofa, nhìn trân trân lên trần nhà.
Rất lâu sau, tôi đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống dưới.
Dưới lầu trống trơn, đèn đường chiếu sáng một khoảng đất nhỏ, không có một bóng người.
Tôi kéo rèm lại.
Nửa tháng sau đó, anh không đến nữa.
Thỉnh thoảng có số lạ gọi tới, tôi đều cúp.
Sau đó yên hẳn, hoàn toàn yên hẳn.
Tôi vẫn đi làm như thường, tan làm như thường, ăn uống ngủ nghỉ như thường.
Đồng nghiệp hỏi về anh, tôi nói chia rồi.
Họ ngạc nhiên, thấy tôi không muốn nói thêm cũng không hỏi nữa.
Cuối tuần tôi về thăm bố mẹ một lần.
Bố tôi hầm canh sườn, mẹ tôi nấu cả một bàn ăn, cứ như tôi là vị quý.
Lúc tôi về, bà nhét vào túi tôi hai nghìn tệ, bảo tôi tự mua chút ngon.
Tôi nói không cần, bà bảo cầm lấy, đừng nói nhiều.
Tôi cầm.
Sau khi về, tôi gửi hai nghìn đó vào tài khoản ngân hàng.
Trong tài khoản là số tiền mấy tháng nay tôi chạy xe tiện đường dành dụm được, tổng cộng hai mươi ba nghìn.
Vốn định dùng để tổ chức đám .
Bây giờ không dùng vào việc gì.
Có một hôm tăng ca rất muộn, lúc ra khỏi công ty đã gần mười một giờ.
Tôi đứng bên đường chờ xe, bên cạnh có một đôi tình nhân đang đợi xe buýt. Cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, chàng trai cúi đầu xem .
Tôi dời ánh mắt đi.
Xe đến, tôi lên xe, ngồi chỗ cạnh cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, đèn neon lướt qua, có biển hiệu sạn, có quảng cáo chụp ảnh , có thông tin khuyến mãi mẹ và bé.
Tôi nhắm mắt lại.
Đến trạm tôi xuống xe, đi vào trong. Khi đi ngang qua chiếc đèn đường đó, tôi thấy một bóng người đang ngồi xổm trước cửa tòa nhà.
Là anh.
Bước chân tôi khựng lại một chút, rồi tiếp tục đi.
Anh đứng dậy, chặn trước mặt tôi.
“Tiểu Ý.”
“Tránh ra.”
“Anh chỉ nói câu thôi.”
“Tránh ra.”
“Anh và cô ta ly hôn rồi.”
Anh nói gấp.
“Hôm qua làm thủ tục. Bây giờ anh tự do rồi, chúng ta có thể ở bên .”
Tôi nhìn anh.
“Anh ly hôn rồi?”
“Đúng, hôm qua làm xong rồi. bé không phải của anh, cô ta cũng không mặt mũi đòi gì, ra đi trắng. Bây giờ chúng ta có thể kết hôn rồi, sính lễ anh đã gom đủ, hai trăm nghìn, không thiếu một đồng.”
“Anh gom đủ rồi?”
“Đúng, mượn bố mẹ một ít, tự dành dụm một ít, đủ rồi.”
Anh nói xong, mặt nở nụ cười.
“Chúng ta có thể kết hôn vào cuối năm, giống như kế hoạch ban đầu.”
Tôi nhìn nụ cười của anh.
“Anh ly hôn rồi, thì liên quan gì đến tôi?”
8
Nụ cười mặt anh cứng lại.
“Tiểu Ý?”
“Lúc anh kết hôn cô ta, anh có từng nghĩ đến tôi không? Lúc anh đăng ký kết hôn cô ta, anh có từng nghĩ đến tôi không?”
“Anh anh sai rồi, …”
“Không có .”
“Tiểu Ý, anh thật đã thay đổi rồi, em bảo anh làm gì cũng được, chỉ cần em chịu tha thứ cho anh.”
“Làm gì cũng được?”
“Đúng, cái gì cũng được.”
Tôi nghĩ một chút, rồi chỉ về phía cổng khu dân cư.
“Đi chỗ này ra ngoài, sau này đừng bao giờ đến tôi nữa.”
Anh sững người.
“Cái này không được?”
“Vậy đổi cái khác. Bây giờ anh vào nhóm công ty của anh gửi tin nhắn, nói rằng anh từng kết hôn rồi lại ly hôn, nói rằng anh đã lừa tôi suốt năm năm. Gửi xong tôi sẽ cân nhắc tha thứ cho anh.”
Sắc mặt anh thay đổi.
“Sao, không được à?”
“Tiểu Ý, em đừng như vậy…”
“Vậy anh nói cái gì cũng được?”
Anh không nói gì nữa.
“Về đi.” Tôi vòng qua anh. “Sau này đừng đến nữa.”
“Tiểu Ý.” Anh gọi phía sau. “Em thật tuyệt tình vậy sao? Năm năm tình cảm, nói mất là mất?”
Tôi dừng lại.
“Năm năm tình cảm.”
Tôi lại.
“Lúc anh kết hôn anh có nghĩ đến năm năm đó không? Lúc anh giấu tôi anh có nghĩ đến năm năm đó không? Lúc anh bảo tôi chờ anh một năm anh có nghĩ đến năm năm đó không?”
Anh hé miệng.
“Bây giờ anh ly hôn rồi lại tôi, nói rằng năm năm tình cảm không thể mất. Vậy mấy tháng trước đó, năm năm tình cảm này đã đi đâu rồi?”
Anh không nói gì.
“Đừng đến tôi nữa.”
Tôi bước vào tòa nhà, bấm máy.
Anh đứng ở ngoài, không đi vào.
Cửa máy đóng lại, đi lên, các con số nhảy từng tầng.
Tôi nhìn những con số đó, bỗng nhớ đến hôm đó anh đứng trong máy, nói bé không phải con anh, nói rằng anh là nạn nhân.
Bây giờ anh đã ly hôn.
tôi vẫn thấy ghê tởm.
Về đến nhà, tôi tắm một cái rồi nằm lên giường.
reo, một tin nhắn số lạ:
“Tiểu Ý, anh sẽ không bỏ.”
Tôi xóa, chặn.
Nhắm mắt lại không ngủ được.
Trong đầu lộn xộn, lúc thì là anh cầu hôn, lúc là hình ảnh anh ngồi xổm dưới lầu, lúc lại là cô gái xe nói rằng: “Tôi đang mang thai.”
Tôi xoay người, vùi mặt vào gối.
hôm sau đi làm, quầng thâm mắt rất rõ.
Đồng nghiệp hỏi tôi sao vậy, tôi nói ngủ không ngon.
Cô ấy đưa cho tôi một cốc cà phê, bảo uống cho tỉnh táo.
Buổi chiều họp xong, trưởng phòng gọi tôi vào văn phòng, hỏi tôi có muốn nhận một dự án mới không, có thể sẽ phải thường xuyên đi công tác. Tôi nói đồng ý.
Cứ thế, tôi bắt đầu thường xuyên đi công tác.
Một tuần chạy ba thành phố, ở những sạn khác , gặp những hàng khác .
Khi bận rộn thì không có thời gian nghĩ đến khác, buổi tối về sạn là ngủ ngay.
Sau đó anh đến lần, lần nào cũng ngồi xổm dưới lầu.