Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cũng không nói tên mình, cứ thế yên lặng nằm trong danh sách bạn bè của anh, không chủ , không làm phiền.
Thi thoảng nhìn vòng bạn của anh, thấy anh chia sẻ chuyện , tôi liền có cảm giác như mình cũng chạm được một chút vào cuộc sống của anh.
Tôi nghĩ mình sẽ cứ như thế nằm im mãi.
Nhưng không , cuối cùng vẫn không nhịn được.
Đó là ngày mồng mười tháng ba năm sau, bà ngoại của Chu Oanh mất.
Cô ấy xin nghỉ ba ngày, sau khi về trường thì ủ rũ suốt mấy hôm.
Cô nói, bà ngoại là một bà cụ rất hiền từ, hay lén cho cô ấy ăn kẹo, còn biết đan giỏ hoa đẹp.
Cô nói, anh cô còn buồn hơn cô ấy.
“Ba tớ tay trắng lập nghiệp, lúc anh tớ còn , họ đã gửi anh ở nhà bà ngoại rồi đi làm ăn xa.”
“Anh tớ được bà ngoại nuôi lớn, bà ngoại rất thương anh ấy, anh ấy cũng thân với bà ngoại .”
Tâm trí tôi trôi đi đâu mất, lơ đãng nói: “Vậy chắc anh cậu buồn lắm.”
“Ừ, mấy đêm liền tớ đều nghe thấy anh ấy khóc trong phòng.”
Tối hôm đó, tôi rốt cuộc không kìm được, gửi cho Chu Dịch tin nhắn đầu tiên.
Tôi không biết nên nói gì.
Chỉ gửi cho anh một sticker mặt đang ôm.
Chu Dịch không trả .
Tôi cũng không bận tâm, chỉ dùng những từ ngữ nghèo nàn của mình để an ủi anh đôi ba câu.
tôi mất khi tôi còn rất , mà thì chẳng hề yêu thương tôi.
Tôi không thể cảm nhận được nỗi đau của anh, nhưng tôi muốn giúp anh thấy dễ chịu hơn một chút.
Những ngày sau đó, mỗi ngày tôi đều nhắn cho anh chào hỏi.
Chia sẻ bộ phim tôi yêu thích.
Chia sẻ ánh nắng ấm áp và bầu sao rực rỡ hôm nay.
“Người ta nói, khi một người qua đời sẽ hóa thành ngôi sao, tụ họp lại thành bầu sao, để soi sáng con đường đêm của những người còn sống.”
“Anh ơi, sau này đừng lo đi đêm nữa nhé.”
Cuối cùng Chu Dịch cũng trả tôi.
Anh nói: “Cảm ơn.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không nhịn được mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.
Từ đó về sau, tôi thi thoảng sẽ nói chuyện với Chu Dịch.
Anh cũng không hỏi tôi là ai, chúng tôi cứ vậy, lấy thân phận bạn mạng trò chuyện suốt một thời gian dài.
Cho đến khi tôi nghe từ Chu Oanh rằng hình như Chu Dịch đang yêu.
Tôi đau lòng.
Trong phút bốc đồng, tôi xóa tài khoản phụ ấy đi…
Sau đó hối hận, cuống cuồng tìm cách lấy lại, nhưng đã không kịp rồi.
về thực tại, tôi thấy Chu Dịch bấm cái điện .
Anh giơ màn hình lên trước mặt tôi.
“Đây.”
Là trang cá nhân của “AAA Người Gửi Hạnh Phúc”.
“Là em đúng không, Lê Thiển?”
Tôi thật sự kinh ngạc.
“Anh biết bằng cách nào vậy?”
Tôi vừa hỏi , Chu Dịch đã bật cười: “Có một hôm đêm khuya, em đăng một vòng bạn, tuy xóa ngay sau đó nhưng anh vẫn thấy.”
Tôi lập tức nhớ ra.
Hôm đó là sinh nhật tôi, Chu Oanh làm cho tôi cái bánh sinh nhật, hình dạng y như phân.
Tôi chụp lại ảnh, lên án cô ấy là thái, ai lại quên chuyển tài khoản.
Đăng lên chưa đến ba phút đã xóa.
Tôi không Chu Dịch lại nhìn thấy.
Chu Dịch: “Cái bánh đó là Chu Oanh làm ngay trước mặt anh, anh nhận ra ngay lập tức.”
Giọng anh chuyển nhẹ: “Sau đó, em đột nhiên mất là sao?”
Anh nói: “Anh chờ em online… chờ rất lâu rồi đấy.”
13
Tôi không trả , mà hỏi ngược lại anh: “Sao anh lại đợi em?”
Chu Dịch đáp rất thẳng thắn: “Vì anh phát hiện ra Chu Oanh nói đúng, bạn của cô ấy là Lê Thiển thông minh, tốt bụng, giống như mặt vậy.”
“Ấm áp đến mức khiến người ta không kìm được muốn lại gần.”
Tôi sững sờ nhìn anh.
“Em tưởng… anh vẫn luôn không hề để ý tới em.”
Chu Dịch lắc đầu.
“Anh lớn hơn em bốn tuổi, khi em còn là học sinh cấp hai, cấp ba, sự chú ý của anh với em chỉ dừng lại ở mức ‘bạn thân của em gái’.”
“Sau này em lớn rồi, số lần chúng ta gặp nhau ít đến đáng thương, anh không biết suy nghĩ của em ra sao, cũng sợ làm em thấy đột ngột. Vì thế, giữ một khoảng cách thích hợp là cách mà anh thấy phù hợp .”
Cho đến khi… tôi liều lĩnh, trực tiếp bước vào phạm vi an toàn của anh, phá vỡ toàn bộ sự cân bằng.
Tôi do dự mở miệng: “Vậy ý anh là…”
Chu Dịch tiếp : “Ý anh là, anh thích em.”
Tôi lập tức thấy bối rối.
Tình cảm thầm mến bao năm, đột nhiên được đáp lại vượt xa mong đợi, cảm giác không thực xen lẫn hạnh phúc khiến tôi choáng ngợp.
Ngơ ngẩn giây, tôi vụng về đánh trống lảng.
“Trễ rồi, mình về thôi.”
Tôi tự mở cửa xe bước xuống, đi về phía thang máy.
Chu Dịch đi phía sau tôi.
Chúng tôi lặng lẽ trở về căn hộ.
Cạch—
Cửa mở, ánh đèn rực rỡ bật sáng.
Tôi đầu nhìn Chu Dịch, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Hôm nay là ngày ba mươi tháng mười một.”
Chu Dịch không hiểu: “Ừ.”
Ngón tay buông thõng bên người tôi khẽ lại: “Tính ra, hôm nay là ngày thứ hai mươi tám em chính thức nói sẽ theo đuổi anh.”
Chu Dịch dựa lưng vào tường, khẽ gật đầu, khóe môi cong lên cười nhìn tôi: “Ừ.”
“Vậy nên.” Tôi lấy hết dũng khí: “Em theo đuổi thành công rồi phải không?”
“Vậy nên.” Chu Dịch hơi nghiêng người, tiến lại gần tôi hơn một bước: “Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chính thức hẹn hò.”
vừa dứt, anh đặt một nụ hôn lên trán tôi.
Tôi ngừng thở, tròn mắt nhìn anh.
Thời gian như ngừng trôi tại khoảnh khắc ấy.
14
Ngày ba mươi tháng mười một, tôi có người yêu.
Là anh trai của cô bạn thân mà tôi đã thầm yêu nhiều năm.
Những ngày sau khi xác quan hệ với Chu Dịch không có long lở đất như tôi tưởng tượng.
Chúng tôi vẫn ở trong căn hộ của Chu Oanh, anh nghỉ phép, tôi đi làm, quỹ đạo cuộc sống như chồng chéo mà lại song song.
Nhưng vẫn có những điều thật sự đã khác.
Ví dụ, bữa sáng yêu thương mỗi sáng sớm từ chuyện tôi đơn phương chuẩn bị, giờ thành hai người cùng nhau bận rộn trong bếp.
Chu Dịch phụ trách chiên trứng và nướng bánh mì, tôi thì mê mẩn việc cắt hoa quả thành hình thù kỳ quặc để bày đĩa.
Anh thường đứng sau tôi, vòng tay qua eo tôi, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu tôi, cùng tôi ngắm nghía đống bày biện đó.
Thỉnh thoảng còn cười khẽ nhận xét: “Hôm nay nghệ sĩ Lê lại theo trường phái trừu tượng nhỉ.”
Lại ví dụ, mỗi khi tôi đi làm về, cửa nhà luôn sáng đèn chờ sẵn.
Chu Dịch lúc thì làm việc trong phòng sách, lúc lại phim ở phòng khách.
Nghe thấy tiếng mở cửa, kể đang làm gì, anh cũng sẽ ra ngay tiền sảnh, rất tự nhiên nhận lấy túi xách của tôi, rồi trao cho tôi một cái ôm theo hương cam nhè nhẹ đặc trưng của anh.
Cái ôm ấy có thể cuốn trôi mệt mỏi trong tôi sau cả ngày dài.
Cuối tuần, chúng tôi sẽ nằm dài sofa một bộ phim khoa học viễn tưởng anh thích, hoặc một bộ phim hài tôi thích.
Gặp đoạn buồn cười, tôi cười ngặt nghẽo không hình tượng, anh cũng cười theo.
Nhưng gu cười của anh cao lắm, tám phần là đang cười vì tôi.
Chúng tôi cũng như cặp đôi thường khác, “oẳn tù tì” để quyết ăn gì, mặc cả ai là người đổ rác.
Những ngày thường vụn vặt, dị mà tràn đầy hơi thở cuộc sống ấy, khiến tôi thực sự cảm nhận được rằng, chúng tôi đang “yêu đương” một cách chân thật.
Chứ không chỉ là cái kết viên mãn của mối tình đơn phương dài đằng đẵng của tôi.
Tối hôm đó, tôi vừa kết thúc một dự án rắc rối, tăng ca đến muộn.
Kéo thân thể mệt mỏi về đến nhà, vừa mở cửa, mùi thức ăn thơm ngào ngạt đã ập vào mũi.
Phòng khách chỉ bật bóng đèn vàng dịu, bàn ăn bày biện bát đĩa tinh xảo, giữa bàn còn có cả chân đèn , ánh nến lay , không khí ấm áp đến mức quá đỗi dịu dàng.
Chu Dịch mặc chiếc tạp dề in hình mèo con mà tôi mua, từ bếp ra bát canh cuối cùng.
Thấy tôi, anh cong mắt cười: “Về rồi à? Đi rửa tay rồi ăn cơm nào.”
“Hôm nay có ngày gì đặc biệt à? Nấu bao nhiêu món ngon thế này?” Tôi kinh ngạc nhìn bàn ăn đầy ắp, sườn chua ngọt, tôm kho dầu, cá vược hấp… hầu như toàn món tôi thích.
“Không cần dịp đặc biệt, chỉ là muốn nấu cho em thôi.”
Chu Dịch cười bước lại, giúp tôi cởi áo khoác rồi treo lên.
Rửa tay ngồi vào bàn ăn, nhìn mâm cơm đầy sắc hương vị này, lòng tôi mềm nhũn.
Tôi biết tay nghề nấu ăn của anh giỏi, nhưng chuẩn bị một bàn thế này, chắc chắn đã bỏ nhiều công sức.
“Vất vả rồi, bạn trai.” Tôi ghé qua hôn nhẹ lên má anh một cái.
Chu Dịch rõ ràng rất hưởng thụ, đáy mắt ngập tràn ý cười dịu dàng, gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi: “Nếm thử hợp khẩu vị không.”
Chúng tôi ăn trong không khí ấm cúng, đầy mãn nguyện.
Vừa ăn vừa kể cho nhau nghe chuyện vui trong ngày, cười không ngớt.
Ăn , chúng tôi ngồi tivi sofa.
Không nói gì, chỉ lặng lẽ tận hưởng sự thân mật yên ấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn chiếc cằm góc cạnh của anh, không nhịn được hôn nhẹ một cái.
Chu Dịch cúi đầu xuống, ánh mắt lập tức trở nên thâm trầm, theo dấu hiệu nguy hiểm nào đó.
Cánh tay ôm eo tôi chặt, kéo tôi sát lại gần hơn, rồi một nụ hôn dịu dàng nhưng sâu sắc rơi xuống.
Khác với nụ hôn đầu dò dẫm và nâng niu, nụ hôn này tràn đầy chiếm hữu và say đắm.
Tôi bị anh hôn đến choáng váng, chỉ có thể bản năng đáp lại, tay bám chặt lấy vai anh, cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng của cơ thể anh xuyên qua lớp áo sơ mi.
Chúng tôi chìm đắm trong thế giới riêng, không ai để ý rằng ở cửa vang lên âm thanh “tít tít” —là tiếng khóa mật mã được mở.
“Cưng ơi! Tớ về rồi đây!”
“Woa thơm quá, cậu nấu món gì ngon thế? ăn bên kia dở tệ, tớ nhớ chết mất…”
Giọng Chu Oanh chợt im bặt.
Tôi và Chu Dịch như bị bấm nút dừng, lập tức tách ra.
mặt tôi vẫn còn vệt đỏ chưa tan, môi hơi sưng, đờ đẫn nhìn cô ấy.
Chu Dịch dù tĩnh hơn tôi, nhưng tay vẫn ôm eo tôi chưa kịp rút lại, vành tai cũng ửng đỏ rõ rệt.
Chu Oanh đứng cứng ở cửa, tay còn kéo vali hành lý.
Thời gian như ngưng đọng tại khoảnh khắc ấy.
Mấy giây sau, im lặng đến chết chóc, Chu Oanh run rẩy lôi điện ra…
Tôi: “Chu Oanh, cậu đang làm gì vậy?”
“Báo cảnh sát, bắt kẻ dê xồm.”
15
Tên “lưu manh” kia đã ngăn cản hành của Chu Oanh và tịch thu điện của cô ấy.
Chu Oanh ngồi trong phòng khách, Chu Dịch thì vào bếp làm lại một bàn ăn cho cô.
Tôi ngồi nghiêm chỉnh đối diện cô ấy, thở mạnh cũng không dám.
“Vì muốn tạo cho hai người, tôi vất vả thức mấy đêm liền, hoàn thành nhiệm vụ sớm mười ngày để về nước, không hai người lại cho tôi một cú sốc thế này.”
Chu Oanh tức giận đứng dậy, chống tay vào hông đứng giữa phòng khách.
Đi tới đi lui bước, cuối cùng không nhịn được bật cười vì tức.
“Ha, thì ra người ngoài lại là tôi.”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe vì giận của Chu Oanh, nhưng vẫn kiềm chế không mất hình tượng, tim tôi đau như bị kim châm.
Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt cô, cẩn thận nắm lấy tay cô.
“Oanh Oanh, xin lỗi cậu.”
Tôi chân thành nói: “Là lỗi của tớ, không nên giấu cậu chuyện này.”
Chu Oanh hất tay tôi ra, mặt đi, vai khẽ run.
“Tớ không ý giấu cậu.”
Tôi hít sâu một hơi, quyết nói hết suy nghĩ trong lòng: “Tớ thích Chu Dịch, từ rất lâu rồi. Lâu đến mức… có thể là từ lúc chính tớ cũng chưa nhận ra.”
Chu Oanh lập tức đầu, mắt đỏ hoe nhìn tôi: “Lâu đến mức nào?”
“Chắc là… từ hồi cấp hai, khi anh ấy cõng tớ vào phòng y tế.”
Tôi cười gượng: “Tớ biết nghe thì rất vô lý, nhưng cảm giác đó giống như một hạt giống, vô tình được gieo vào tim. Sau này lên đại học, tớ mới nhận ra đó là thích.”
“Vậy tại sao cậu không nói với tớ?!”
Chu Oanh vừa khóc vừa trách móc: “Lê Thiển! Chúng ta là bạn thân ! Cậu thầm thích anh tớ nhiều năm như vậy mà lại chưa hé răng nửa chữ! Cậu tớ là cái gì?”
“Chính vì cậu là bạn thân nên tớ mới không dám nói với cậu!” Mắt tôi cũng bắt đầu cay xè: “Anh ấy là anh cậu, tớ sợ… nếu nói ra rồi, đến bạn bè cũng không làm được nữa.”
“Tớ sợ cậu khó xử, sợ cậu nghĩ tớ có ý , sợ giữa chúng ta không còn trong sáng như trước.”
Tôi rút một tờ giấy đưa cho cô, tiếp tục nói: “Lần này dọn đến ở, ban đầu tớ thật sự chỉ muốn được ở gần anh ấy hơn, chưa nghĩ sẽ thật sự ở bên nhau.”
“Sau đó… chuyện xảy ra, chính tớ cũng không .”
“Tớ vốn đợi cậu đi công tác về rồi tìm thời điểm thích hợp để nói thật với cậu.”
Chu Oanh nhìn tôi, cơn giận lại bốc lên: “Cậu lúc nào cũng thích một mình gánh hết! Hồi bé bị bắt nạt cũng tự chịu, lớn rồi thích người ta cũng tự giấu!”
“Sao cậu không thử dựa vào tớ một chút? Tớ là bạn thân của cậu mà! Cậu rõ ràng biết, chỉ cần là thứ cậu muốn, chỉ cần tớ làm được, tớ đều sẵn sàng giúp cậu!”
Cô càng nói càng kích : “Anh tớ thì sao chứ? Nếu cậu sớm nói cho tớ biết cậu thích anh ấy, tớ sẽ giúp cậu!”
“Tớ có thể bày kế sách, còn có thể thăm dò lòng anh ấy giúp cậu! Nếu cậu cầu xin thêm chút nữa, biết đâu tớ còn đập anh ấy một cái rồi nhét vào chăn cho cậu luôn ấy chứ!”
Tôi nhìn cô ấy, ngẩn người.
Không hiểu sao, nghe tôi lại thấy có chút… hối hận?
Chu Oanh nhìn tôi chằm chằm: “Nên là, cậu chính là không tin tớ.”
“Không phải không tin!”
Tôi lập tức nắm chặt tay cô: “Chính vì quá tin, quá để tâm đến cậu, nên tớ mới không muốn chuyện gì cũng làm phiền cậu, đôi khi tình bạn bị bào mòn từ chính những việc nhặt như vậy đó!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, cuối cùng nói ra nỗi lo sâu thẳm trong lòng: “Oanh Oanh, sau khi tốt nghiệp cậu vào công ty gia đình, tớ biết cậu chịu áp lực lớn cỡ nào.”
“Đám đồng nghiệp trong ngoài đều nói cậu là con cháu cha, muốn được công nhận thành quả và năng lực của mình, cậu phải bỏ ra gấp mấy lần người khác.”
“Chuyến công tác lần này để đàm phán hợp tác với đối tác nước ngoài, là cơ hội tốt để cậu chứng minh bản thân! Tớ không muốn làm cậu phân tâm, càng không muốn chuyện tình cảm của tớ khiến cậu mệt mỏi thêm…”
Tôi còn chưa nói , Chu Oanh đã “oa” một tiếng khóc òa, nhào vào ôm lấy tôi, chặt cổ tôi.
“Cậu đúng là khốn!”
Cô vừa mũi vừa nước mắt dính đầy lên vai tôi: “Ai cần cậu hiểu chuyện như thế! Bạn bè sinh ra là để làm phiền nhau mà?!”
Tôi cũng ôm chặt lấy cô, những cảm xúc chôn giấu nhiều năm như tội lỗi, cảm kích và xúc dâng trào, khiến hai chúng tôi ôm nhau mà khóc như mưa.
“Nếu anh tớ—cái cẩu kia mà dám đối xử tệ với cậu, người đầu tiên không tha cho anh ấy chính là tớ!”
“Ừm…”
Chúng tôi đang ôm nhau khóc đến long đất lở, chìm trong cảm xúc của mình, thì một giọng nói vừa lực vừa rón rén vang lên từ cửa bếp: “Ờm… cơm nấu rồi, hay là… ăn chút đi?”
Tôi và Chu Oanh đồng thời ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp nhìn về phía phát ra âm thanh, cùng gào lên nghẹn ngào: “CÂM MIỆNG!”
Chu Dịch: “…”
Anh gãi mũi, thức thời lùi bước một về bếp, còn chu đáo kéo cửa kính bếp lại, cách ly chính mình ra ngoài.
Nhìn dáng vẻ không dám phản bác của anh ấy, tôi và Chu Oanh liếc nhìn nhau, bỗng cảm thấy hơi buồn cười.
Nước mắt còn lăn mặt, cô ấy đã không nhịn được bật cười.
Chu Oanh sụt sịt, lấy tay áo lau mặt qua loa, nhìn tôi: “Được rồi, đừng khóc nữa. Nể tình cậu thích anh tớ… à không, nể tình anh tớ cũng thích cậu…”
Cô ấy ngừng lại, như thể cuối cùng cũng hạ quyết tâm, theo chút không cam lòng, lại như nhẹ nhõm buông bỏ, trịnh trọng tuyên :
“Tớ miễn cưỡng… đồng ý để hai người bên nhau.”
Cô ngồi xuống bàn ăn, giây sau bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Nhìn dáng vẻ là biết đói đến phát cuồng rồi.
Ăn , cô lau miệng.
Ra lệnh cho Chu Dịch: “Rửa bát đi, rồi vào phòng sách, tôi với anh có chuyện cần nói.”
Chu Dịch: “…”
Khi Chu Dịch đang rửa bát, tôi nhận được tin nhắn từ Chu Oanh.
“ĐÃ LẮM!!!! HÔM NAY TỚ CHÍNH LÀ BÁ VƯƠNG!!!!”
Tôi vừa muốn cười vừa thấy thương Chu Dịch.
Qua cánh cửa kính phòng bếp, Chu Dịch vừa đúng lúc đầu lại, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Anh lực cười với tôi, dùng khẩu hình nói: “Không sao.”
Tôi lặng lẽ hé cửa kính một chút, đưa màn hình điện cho anh nhìn, là tin nhắn vừa nãy của Chu Oanh.
Chu Dịch nhìn thấy, hơi sững lại rồi bật cười không ra tiếng.
Tôi chắp tay lại như cầu khấn, dùng giọng thật khẽ nói: “Bạn trai, chúc anh may mắn.”
Ánh mắt anh đầy dịu dàng, nhanh chóng hôn nhẹ lên môi tôi một cái, thì thầm: “Chờ anh ra.”
Rồi anh hít sâu một hơi, như chuẩn bị ra chiến trường, bước vào phòng sách.
Chu Dịch vừa vào, cửa phòng sách liền đóng lại.
Bên trong lờ mờ vang ra tiếng Chu Oanh đang kiềm giọng mà quát mắng, không nghe rõ nội dung, nhưng khí thế thì đúng là dọa người.
Tôi ngồi trong phòng khách, vừa lướt điện vừa căng tai nghe ngóng bên kia, trong lòng âm thầm đốt nến cầu siêu cho Chu Dịch.
16
Tôi dọn về nhà mình.
Chu Dịch cũng kết thúc kỳ nghỉ và nhanh chóng trở lại thành phố B.
Studio thiết kế kiến trúc mà anh hợp tác cùng bạn bè mở, tuy quy mô không lớn nhưng nhờ sự sáng tạo nổi bật và năng lực chuyên môn xuất sắc, nhanh chóng gây tiếng vang trong ngành, các dự án nối đuôi nhau kéo đến, anh bận rộn đến mức khó tin.
Chúng tôi bắt đầu yêu xa.
Khoảng cách không làm phai nhạt tình cảm, trái lại khiến cuộc gọi, lần video đều trở nên đặc biệt quý giá.
Chúng tôi chia sẻ chút một trong cuộc sống, anh than phiền về bên A khó chiều, tôi ca cẩm về công việc nhàm chán.
Khi tăng ca đến khuya, anh sẽ gửi cho tôi một bức ảnh đêm khuya trống trải của thành phố B, kèm theo dòng chữ: “Nhớ em.”
Còn khi gặp chuyện vui, người đầu tiên tôi muốn gọi điện chia sẻ chính là anh.
Ngày tháng cứ thế trôi qua giữa guồng bận rộn và nỗi nhớ nhung, chớp mắt đã sang năm thứ hai yêu xa.
Một ngày làm việc thường, cấp gọi tôi vào văn phòng, thông báo rằng do mở rộng kinh doanh, công ty cần lập thêm một vị trí chủ chốt tại trụ sở thành phố B, sau khi cân nhắc toàn diện, họ cho rằng tôi là ứng viên phù hợp .
Điều đó đồng nghĩa với một bước thăng tiến quan trọng.
Hầu như không do dự, tôi chấp nhận điều này.
Quá trình chuyển đến thành phố B diễn ra thuận lợi đến lạ thường.
Chu Dịch đã sớm lo liệu thứ, tôi chỉ việc dọn vào căn hộ rộng rãi sáng sủa có ban công lớn của anh.
Chúng tôi cùng nhau sắm sửa dùng, cùng nhau sắp xếp không gian, căn nhà này dần dần trở nên đầy ắp hơi thở của hai người.
Nếp sống của chúng tôi dần đồng bộ.
Anh vẫn bận rộn, nhưng luôn gắng từ chối những buổi xã giao không cần thiết để về nhà ăn cơm với tôi.
Tình cảm ổn , chúng tôi đương nhiên gặp mặt đôi bên.
Chu Dịch đều là người cởi mở và hiền hòa, đặc biệt là Chu, nắm tay tôi kể đủ thứ chuyện xấu hổ hồi của Chu Dịch, ánh mắt đầy yêu thương không hề che giấu.
Còn tôi không có người thân nào bên cạnh, nhưng Chu Oanh vỗ ngực đảm bảo: “ tớ cũng là cậu!”
Tôi như thể… đã có một gia đình.
Là mái nhà trong mơ, ấm áp và đầy tình yêu thương.
Một chiều thứ Bảy, hoàng hôn nhuộm bầu thành sắc cam rực rỡ.
Tôi và Chu Dịch tay trong tay dạo bước con đường rợp bóng cây gần khu nhà, vừa đi vừa nói chuyện phiếm, lên kế hoạch cho chuyến du lịch sắp tới.
Điện tôi đột nhiên đổ chuông, là một số lạ ở tỉnh khác.
Tôi hơi do dự nhưng vẫn bắt máy.
“Xin hỏi có phải là cô Lê Thiển không? Đây là đồn cảnh sát phân khu phía tây thành phố.”
Giọng đối phương máy móc và tĩnh.
Tim tôi bỗng chùng xuống, theo phản xạ chặt tay Chu Dịch.
Anh lập tức nhận ra, dừng bước, sang nhìn tôi.
“Là tôi. Xin hỏi có chuyện gì?”
“Thông báo với cô, cha cô – Lê Cương, đã mãn hạn tù vào tháng Mười năm ngoái. Nhưng không lâu sau khi được thả, ấy bị truy nã vì tình nghi trộm cắp nhiều lần. Chiều nay, trong lúc gắng trốn tránh sự truy bắt của chúng tôi, ta đã xảy ra tai nạn nghiêm trọng. Dù được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi, đã được xác nhận tử vong một giờ trước. Theo quy , cần người nhà đến xử lý các thủ tục tiếp theo…”
Những sau đó tôi nghe không rõ nữa.
Tai ù đi.
Lê Cương… chết rồi?
Cơn ác mộng ám ảnh tôi hơn hai mươi năm, lại kết thúc đột ngột và thảm khốc như thế này sao?
Tôi không thấy buồn, chỉ có một cảm giác hư vô, hoang đến trống rỗng.
Xen lẫn trong đó, là một sự giải thoát không thể gọi tên.
Cơ thể tôi bắt đầu run nhẹ, đầu ngón tay lạnh buốt.
Chu Dịch chặt tay tôi, bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ.
Anh không hỏi gì thêm, cuộc điện này anh cũng nghe được phần nào, từ vẻ mặt cứng đờ của tôi và câu rời rạc, anh đã đoán ra đại khái.
Tôi cúp máy, ngẩng đầu, gắng nặn ra một nụ cười “em không sao” với anh.
Nhưng phát hiện mình đến khóe môi cũng không nhấc nổi.
“ ấy…”
Tôi mở miệng, giọng khô khốc: “Chết rồi. Tai nạn xe.”
Chu Dịch không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm chặt tôi vào lòng.
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, vòng tay rất chặt.
“Ổn rồi, Lê Thiển.” Giọng anh trầm thấp vang lên bên tai tôi, theo sức mạnh an ủi: “Tất cả đã qua rồi.”
Tôi lặng lẽ tựa vào lòng anh, cảm nhận nhịp tim trầm ổn nơi lồng ngực anh, chút một xoa dịu cơn sóng lòng trong tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Đồn cảnh sát bảo em đến xử lý hậu sự.”
“Anh đi cùng em.”
Anh không chút do dự: “Anh sẽ cùng em đi, cùng em khép lại chuyện của quá khứ.”
Tôi nhìn anh, nhìn ánh mắt đầy ắp yêu thương và ủng hộ không chút do dự của anh, nỗi an cuối cùng trong lòng tôi cũng tan .
Tôi khẽ gật đầu, tay anh thật chặt.
“Vâng.”
Lần này, tôi không còn đơn độc đối mặt giông bão nữa.
Có người che ô cho tôi, có người đi cùng tôi.
Cái bóng tên “cha” ấy cuối cùng cũng tan hoàn toàn.
Còn tương lai của tôi, rõ ràng và rạng rỡ.
Có người yêu tôi.
(Toàn văn hoàn)