Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vị hôn phu chưa từng gặp mặt của tôi… dường như cực kỳ gh/ét tôi.
Ngày tôi được đưa về trang viên nhà họ Tần, vừa bước đến cửa đại sảnh đã nghe thấy bên trong vang lên tiếng cãi vã kịch liệt.
Một giọng nam trẻ tuổi nổi giận đùng đùng:
“Tôi muốn hủy hôn!”
“Bắt tôi cưới một con nhà quê đáng gh/ét như vậy, mơ đi!”
Ngay sau đó là giọng của một người đàn ông trung niên, trầm thấp nhưng đầy uy nghi:
“Thằng ranh con! Mày muốn phản à? Không cưới nó thì mày định cưới ai?”
“Liên quan quái gì đến ông—!”
Tôi xách hành đứng ngoài cửa, do dự giây rụt rè đẩy cửa bước vào.
“Xin lỗi… đã làm phiền ạ.”
Vị hôn phu quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt ràng vô cùng khó chịu.
Nhưng chỉ giây sau…
Khuôn mặt anh lại chậm rãi đỏ lên.
“Con muốn cưới cô ấy.”
“Cô ấy chẳng là vị hôn thê của con sao?”
Mọi người trong phòng lập tức sững sờ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.
01
Tôi tên là Điềm Nhi. Từ sống bà ngoại vùng quê, cho đến khi bà mất, tôi mới
nhận được một bức thư từ nhà họ Tần thủ đô, báo rằng tôi có một vị hôn phu chưa từng gặp mặt.
Người lái xe đến đón tôi, dừng cổng một căn biệt thự tráng lệ chẳng khác gì lâu đài.
Tôi siết chặt vòng bạc bà để lại, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng.
Vừa đến cửa đại sảnh, tôi đã nghe thấy bên trong tranh cãi gay gắt. Một giọng nam trẻ tuổi giận dữ đến mức gần như gào lên:
“Tôi muốn huỷ hôn!”
“Bắt tôi cưới con nhà quê gây tởm đó á? Đừng mơ!”
Liền sau đó là một giọng nam trung niên đầy uy quyền quát lên:
“Thằng ranh con! Mày muốn cưới ai nếu không là nó?”
“Ba quản được con chắc—”
Tôi không nghe đoạn sau, cũng chẳng dám nghe tiếp. Tay xách vải cũ kỹ đã bạc màu, tôi rụt rè đẩy cánh cửa khép hờ:
“Xin lỗi vì làm phiền…”
Căn phòng lập tức yên lặng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Chàng trai vừa quát tháo ban nãy bực dọc quay đầu lại. Tôi phản xạ ngẩng lên, ánh
mắt chạm đôi đồng tử sâu thẳm đầy lạnh lùng của anh .
Anh mặc vest đen được cắt may hoàn hảo, dáng người cao ráo, ngũ quan tuấn tú như
bước ra từ tranh vẽ. Nhưng ánh mắt đầy chán ghét khó chịu kia lại khiến tim tôi nhói lên từng nhịp.
Đó hẳn là vị hôn phu của tôi – Tần Trăn.
Tôi vội cúi đầu, siết chặt dây trong tay, tim đập loạn nhịp, chỉ sợ anh lại nói ra điều gì khó nghe hơn.
Im lặng giây.
Không gian tĩnh đến mức có thể nghe cả tiếng hít thở của nhau.
Tôi len lén ngẩng lên, lại thấy gương mặt ban nãy còn đằng đằng sát khí của Tần Trăn,
không biết từ lúc nào đã đỏ bừng, thậm chí đến vành tai cũng ửng hồng.
Anh nuốt khan một , giọng khàn, nhìn người đàn ông trung niên vừa mắng anh – sau
tôi mới biết đó là cha anh, ông Tần – mà dõng dạc nói:
“Con muốn cưới cô ấy.”
Tần ngẩn ra, chỉ tay về phía tôi, ngơ ngác:
“Cô ấy chẳng vị hôn thê của con sao?”
Không chỉ ông ấy bối rối, mà cả quản gia đám người làm trong nhà cũng đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Tần Trăn bước nhanh đến chỗ tôi, từ cao nhìn xuống, ánh mắt không còn chút chán
ghét nào, ngược lại còn mang điều gì đó tôi không hiểu nổi. Anh đưa tay định lấy hành của tôi, giọng vô thức mềm hẳn đi:
“Mệt không? Anh đưa em về phòng.”
Tôi hoảng hốt lùi về sau một bước, tay anh khựng lại giữa không trung, ánh mắt thoáng qua
chút thất vọng, nhưng lại khôi phục vẻ bình thường. Anh tự nhiên cầm lấy tôi, giọng kiên quyết:
“Đi anh.”
Tôi lẽo đẽo sau, đi qua hành lang dài treo đầy tranh sơn dầu. Ánh nắng chiếu qua cửa kính sát đất khiến sàn nhà sáng bóng lấp lánh.
Anh cố tình đi chậm lại, như thể đợi tôi.
Khi đến một căn phòng rộng rãi sáng sủa tầng hai, anh đẩy cửa:
“Sau em sẽ đây.”
Căn phòng lớn hơn cả tưởng tượng của tôi. Có giường rộng êm ái, bàn trang điểm, còn có cả một ban công lớn. Đứng ban công có thể nhìn thấy khu vườn trong biệt thự.
Tôi chưa từng căn phòng nào đẹp như vậy, nhất thời có chút lúng túng không biết nên làm gì.
Tần Trăn đặt hành của tôi lên tủ đầu giường, quay lại nhìn tôi, mặt lại đỏ thêm một chút, lắp bắp nói:
“ đó… mấy lời ban nãy, em đừng để .”
Tôi cúi đầu, khẽ đáp:
“Không sao đâu.”
Hình như anh còn muốn nói thêm gì đó, nhưng điện thoại vang lên. Anh liếc nhìn màn hình, lại nhìn tôi, nhíu mày, nói câu ngắn gọn vẻ mất kiên nhẫn, sau đó dập máy.
“Em nghỉ ngơi đi, anh xuống dưới xử chút việc, đến giờ ăn tối sẽ gọi em.”
Nói xong, anh gần như chạy trốn khỏi phòng.
Đến khi cánh cửa đóng lại, tôi mới nhẹ nhõm thở ra, ngồi phịch xuống giường, tim vẫn đập thình thịch không ngừng.
Vị hôn phu … hình như không giống tưởng tượng của tôi cho lắm.
02
Nghỉ ngơi được một lúc thì có tiếng gõ cửa, là người giúp việc đến gọi tôi xuống ăn tối.
Tôi chỉnh lại quần áo, hít sâu một , mở cửa đi xuống lầu.
Trong phòng ăn, Tần Tần Trăn đã ngồi sẵn bàn. bàn bày đầy những món ăn phong phú đến mức khiến tôi hoa cả mắt.
“Điềm Nhi đến à, mau ngồi đi.” Tần mỉm cười gọi tôi, giọng nói rất hiền hòa.
Tôi ngồi xuống ghế trống bên cạnh Tần Trăn, cầm đũa mà không dám tùy tiện gắp thức ăn.
Tần Trăn liếc nhìn tôi, lặng lẽ gắp một miếng thịt lạ mắt bỏ vào bát tôi:
“Ăn đi, món không ngấy đâu.”
Tôi sững người, ngẩng đầu nhìn anh, nhưng anh đã quay mặt đi, giả vờ chăm chú ăn cơm, chỉ có đôi tai lặng lẽ đỏ lên.
Tần thấy hết mọi chuyện, ánh mắt thoáng qua một tia ý cười nhưng không nói gì, chỉ tiếp tục gắp thức ăn cho tôi:
“Ăn nhiều một chút, nhìn con gầy quá.”
Bữa tối kết thúc trong bầu không khí vừa kỳ lạ vừa ấm áp.
Sau bữa cơm, Tần có việc nên về thư phòng. Trong phòng khách chỉ còn tôi Tần Trăn.
Bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngập. Tôi định tìm cớ để rút về phòng thì anh đột nhiên mở lời:
“Em… quê thường làm gì?”
“Tôi giúp bà ngoại trồng rau, cho gà ăn, còn biết đan nữa.” Tôi thật đáp.
Anh gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ tò mò:
“Đan ? Cho anh xem thử được không?”
“Tôi có mang một , đan cho bà ngoại nhưng chưa kịp gửi.” Tôi vừa nói vừa đứng dậy đi lấy.
“Anh đi cùng em.”
Anh lập tức đi .
Về đến phòng, tôi lấy tre từ trong ra. không lớn, có bông hoa đơn giản, là quả tôi tỉ mỉ đan suốt mấy ngày liền.
Tần Trăn nhận lấy, chăm chú ngắm nghía, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng:
“Đẹp thật, em khéo tay quá.”
Bị anh khen như vậy, mặt tôi lập tức đỏ bừng, ngại ngùng cúi đầu:
“Không có gì đâu, chỉ là làm chơi thôi.”
Anh trả lại cho tôi, nghiêm túc nói:
“Từ nay mấy em đan, đều để cho anh được không?”
Tôi ngẩn người, nhìn anh đầy nghi hoặc.
Anh lảng tránh ánh mắt tôi, nói có chút không tự nhiên:
“Anh thấy đẹp… để trong nhà làm đồ trang trí cũng hay.”
“Được.”
Tôi khẽ gật đầu.
Ngay lập tức, mặt anh nở một nụ cười như đứa trẻ được cho kẹo, đôi mắt sáng rực.
Những ngày sau đó, sự thay đổi của Tần Trăn ngày càng rệt.
Anh không còn trốn tránh tôi như , ngược lại luôn vô tình hay cố ý xuất hiện bên cạnh tôi.
Tôi đi dạo trong vườn, anh “tình cờ” cũng đến dạo. Tôi giúp người làm nhặt rau trong bếp, anh “vừa khéo” đến uống nước. Thậm chí khi tôi ngồi đọc sách trong phòng, anh cũng tìm đủ mọi do để gõ cửa: khi thì mang trái cây, khi thì hỏi tôi có cần giúp gì không.
Điều khiến tôi choáng váng hơn là anh bắt đầu chủ động mua đồ cho tôi.
Hôm nay mua cho tôi một váy đẹp, hôm sau lại là đôi giày xinh xắn, hôm kế tiếp nữa thì là một đống đồ ăn vặt mà tôi thậm chí còn không biết tên.
Tôi lần nào cũng muốn từ chối, nhưng anh luôn nói:
“Anh mua cho vị hôn thê của mình, đương nhiên là hợp tình hợp .”
Có một lần, tôi mặc váy anh tặng, ngồi đung đưa xích đu trong vườn, anh đứng bên cạnh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức như sắp nước.
“Điềm Nhi, em thật xinh đẹp.”
Anh khẽ nói.
Tôi giật mình, động tác dừng lại, mặt nóng bừng lên, tim lại bắt đầu đập loạn.
Anh từ từ bước tới, dừng xích đu lại, ngồi xổm xuống mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc nói:
“Điềm Nhi, đây anh không tốt em, nói ra nhiều lời không nên nói. Em có thể tha thứ cho anh không?”
Nhìn vào đôi mắt chân của anh, chút tủi thân trong lòng tôi sớm đã tan biến. Tôi nhẹ nhàng gật đầu:
“Em tha thứ cho anh .”
Anh lập tức cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, động tác dịu dàng đến mức khiến người không thể tin nổi:
“Tốt quá .”
Khoảnh khắc đó, nắng vừa đẹp, gió cũng vừa , nụ cười của anh như ánh mặt trời, rọi sáng cả thế giới của tôi.
03
Sự dịu dàng của Tần Trăn dành cho tôi, ai trong biệt thự cũng thấy . Ánh mắt của quản gia người làm đối tôi cũng từ khinh thường chuyển tôn trọng.
Hôm đó, Tần Trăn nói muốn đưa tôi ra phố chơi. Tôi chưa từng đến phố bao giờ, trong lòng vừa háo hức vừa hồi hộp.
Anh lái xe chở tôi đến con phố thương mại sầm uất nhất trung phố. Nơi đây cao ốc san sát, xe cộ tấp nập, hoàn toàn trái ngược sự yên bình nơi quê nhà.
“Em có thích nơi không?” Anh nghiêng đầu hỏi tôi, ánh mắt ngập tràn cưng chiều.
“Thích.” Tôi gật đầu, tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.
Anh nắm tay tôi, dẫn tôi vào một cửa hàng quần áo. Nhân viên bán hàng lập tức bước đến chào đón:
“Chào anh Tần, chị Tần. Hai người muốn xem gì ạ?”
Nghe thấy hai chữ “chị Tần”, khóe môi Tần Trăn cong lên một nụ cười. Anh kéo tôi đến khu đồ nữ:
“Chọn cho cô ấy thật đẹp.”
Nhân viên chọn cho tôi mấy . Tôi thử một váy liền màu hồng nhạt, lúc bước ra thì ánh mắt Tần Trăn như dán chặt vào tôi.
“Xinh quá.” Anh bước đến, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ váy cho tôi, giọng chắc nịch, “ mua.”
Anh lại để tôi thử thêm nữa, nào cũng khen đẹp. Cuối cùng, anh dứt khoát mua hết tất cả những gì nhân viên gợi ý.
Ra khỏi cửa hàng, chúng tôi ghé vào một tiệm bánh ngọt. Anh gọi cho tôi một phần bánh dâu, tôi ngồi ăn từng miếng , còn anh thì ngồi đối diện, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, thỉnh thoảng lại đưa cho tôi khăn giấy.
Khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, một người phụ nữ ăn mặc thời thượng bước tới, thân mật vỗ vai Tần Trăn:
“Trăn, lâu quá không gặp. Còn đây là?”
Ánh mắt cô rơi xuống người tôi, xen lẫn đánh giá khinh thường.
Tần Trăn lập tức kéo tôi ra sau lưng, sắc mặt lạnh hẳn đi:
“Tô Mạn Lệ, đây là vị hôn thê của tôi, Điềm Nhi.”
Nụ cười mặt Tô Mạn Lệ cứng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, đưa tay ra tôi:
“Chào em, chị là Tô Mạn Lệ, bạn của Trăn.”
Tôi còn do dự định bắt tay thì Tần Trăn đã nắm lấy tay tôi, không để tôi chạm vào cô . Giọng anh lạnh tanh:
“Bọn tôi còn có việc, đi .”
Nói xong, anh kéo tôi rời khỏi tiệm bánh, không ngoảnh đầu lại.
Ra đến ngoài, tôi cảm nhận được tay anh siết chặt. Ngẩng đầu nhìn anh, tôi thấy sắc mặt anh không tốt, mày nhíu lại.
“Tần Trăn, anh sao vậy?” Tôi khẽ hỏi.
Anh dừng bước, xoay người nhìn tôi, trong mắt lộ lo lắng căng thẳng: