Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi và Tần Trăn nhìn nhau mỉm cười, không nói gì.
Tối hôm đó, sau khi tiễn hết khách khứa, chúng tôi trở căn phòng tân hôn của mình.
Căn phòng được trang trí ấm cúng, ngập tràn hoa hồng và ánh nến.
Tần Trăn ôm tôi vào , đầu hôn tôi. Nụ hôn ấy dịu dàng và đong đầy yêu.
“ , có em bên đời, tốt.” Anh thầm bên tai tôi.
“Ừm, cả đời này, chỉ có anh.” Tôi tựa vào ngực anh, mỉm cười đáp lại.
Chúng tôi nằm bên nhau, nhìn nhau say đắm, trong ánh mắt chỉ còn lại yêu thương.
Tôi biết, đây mới là khởi đầu của cuộc sống hạnh phúc. Từ nay sau, dù là khó khăn hay
thử thách, niềm vui hay nỗi buồn, chúng tôi sẽ cùng nhau đối , cùng nhau vượt .
11
Cuộc sống sau khi kết hôn ngọt ngào như đang ngâm trong hũ mật. Tần Trăn cưng tôi
đến mức không thể tưởng tượng: từ chuyện như quyết định trong công ty đến chuyện
nhỏ như tôi muốn ăn món tráng miệng của tiệm nào, anh đều ghi nhớ rõ ràng.
Cuối tuần hôm ấy, trời nắng đẹp. Tần Trăn nói muốn dẫn tôi đến dọn lại phòng thời niên
thiếu của anh, bảo là muốn cho tôi xem “quá khứ huy hoàng” của anh ra sao.
Căn phòng ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm xưa. Trên bàn học còn mấy quyển sách cũ, kệ
sách có vài mô robot biến — nhìn kỹ là thấy được anh từng giữ gìn rất cẩn thận.
“Anh cũng chơi mấy này à?” Tôi cầm một mô Bumblebee lên, cười hỏi anh.
Tần Trăn ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi, giọng cười khẽ:
“Hồi nhỏ chưa hiểu chuyện, chỉ mê mấy này thôi.”
Chúng tôi cùng nhau lục lại đống đồ cũ của anh, bỗng một chiếc hộp sắt rơi từ ngăn cuối kệ , mọi bên trong rơi tung tóe đầy đất.
“Cẩn thận.”Tần Trăn vội vàng đỡ lấy tôi, sau đó ngồi nhặt đồ.
Tôi cũng ngồi giúp anh nhặt đồ, bất ngờ ánh mắt tôi dừng lại ở một tấm ảnh cũ đã ngả màu.
Trong ảnh là một bé buộc tóc hai bên, mặc chiếc váy hoa đã bạc màu vì giặt quá nhiều,
đang nắm tay một cậu bé. Trên cậu bé còn vương nước mắt chưa khô.
“Cái này là…” Tôi nhìn tấm ảnh, trong bỗng thấy mơ hồ. bé trong ảnh… sao trông giống tôi hồi nhỏ quá ?
Tần Trăn nhặt tấm ảnh lên, ánh mắt dịu dàng như nước, đầu ngón tay khẽ vuốt lên khuôn bé trong ảnh:
“Đây là ánh trăng trong tim anh.”
“Ánh trăng trong tim?” Tim tôi khựng lại một nhịp, ngẩng đầu nhìn anh. “Trước kia anh từng thích khác à?”
Tần Trăn bật cười, khẽ cốc mũi tôi:
“Ngốc, nhìn kỹ lại xem đó là ai.”
Tôi đón lấy tấm ảnh, chăm chú nhìn kỹ. Bỗng nhiên, ký ức như trào dâng.
Năm đó tôi mười tuổi, bà ngoại dẫn tôi lên chợ huyện. Lúc đi ngang một khu rừng nhỏ,
tôi thấy có mấy đứa trẻ đang bắt nạt một cậu bé, cậu khóc rất thảm.
Tôi lấy hết can đảm chạy lại, nhặt mấy viên đá dưới đất hù dọa tụi kia, cuối cùng đuổi được chúng đi.
Cậu bé vẫn thút thít không ngừng. Tôi lấy viên kẹo bà ngoại vừa mua trong túi áo ra, bóc vỏ rồi đưa cho cậu:
“Đừng khóc nữa, ăn kẹo rồi sẽ hết đau.”
Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi, lí nhí nói:
“Cảm ơn chị…”
Tôi xoa đầu cậu bé, mỉm cười:
“Không cần cảm ơn. Sau này nếu tụi nó lại bắt nạt em, cứ nói chị, chị sẽ bảo vệ em.”
Sau đó tôi theo bà nhà, và không bao giờ lại cậu bé ấy nữa.
“Cái này… là em?” Tôi nhìn Tần Trăn, ngỡ ngàng không tin nổi.
Anh gật đầu, khóe mắt ươn ướt, ôm tôi vào chặt:
“Là em, . Từ đầu đến cuối, đều là em.”
“Cậu bé năm đó… là anh sao?” Tôi vẫn chưa hoàn hồn.
“Là anh.” Giọng Tần Trăn có chút nghẹn ngào. “Hôm đó em cứu anh, còn cho anh một viên
kẹo, nói sẽ bảo vệ anh. Anh muốn tìm em, nhưng chỉ nhớ được khuôn , không biết
tên, cũng không biết em ở đâu.”
“Cho nên ngay lần đầu tiên em, anh mới…” Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao anh lại thay đổi thái độ nhanh như thế.
“Lần đầu nhìn thấy em, anh đã thấy quen lắm. Nhưng em rồi, khác lúc nhỏ, anh
không dám chắc. Cho đến khi thấy em cười, thấy lúc em căng thẳng hay siết tay — giống
hệt bé trong ký ức. Khi ấy anh mới xác định: em chính là anh tìm kiếm suốt bao năm .”
“Thế ban đầu anh còn chê em là con nhỏ nhà quê…” Tôi giả vờ tức giận, giơ tay đấm anh một cái.
Tần Trăn bắt lấy tay tôi, đưa lên môi hôn nhẹ, giọng mang theo vẻ áy náy:
“Xin lỗi em, … lúc đó anh không biết anh sắp cưới lại chính là em. Sau này
thấy em, anh rõ ràng rất vui nhưng không biết phải thể hiện sao, nên mới dùng cách ngốc nghếch như để che giấu.”
Nhìn ánh mắt đầy chân thành của anh, tôi mềm nhũn, chủ động hôn nhẹ lên môi anh:
“Không sao, em tha cho anh rồi.”
ra, cái tôi vẫn nghĩ là lần đầu gỡ — hóa ra lại là một cuộc trùng phùng sau bao năm xa cách.
Còn cái anh tưởng là tiếng sét ái — ra là nhớ mãi không quên.
12
Biết được ấy rồi, cưng của Tần Trăn dành cho tôi càng thêm một tầng cố chấp dịu dàng.
Anh thường bám lấy tôi, bắt tôi kể chuyện thời nhỏ, dù chỉ là mấy việc vặt như cho gà ăn hay đan giỏ bà ngoại, anh cũng nghe không biết chán.
“Cho nên lúc nhỏ em dũng cảm như đó hả? Một mình dọa chạy mấy đứa hơn?”
Tần Trăn nằm gối đầu lên đùi tôi, ngước mắt nhìn, ánh mắt toàn là vẻ ngưỡng mộ.
“Tất nhiên rồi, hồi đó em oai lắm!” Tôi kiêu hãnh nói, rồi đưa tay xoa rối mái tóc anh.
Tần Trăn giữ tay tôi lại, đưa lên môi cắn nhẹ một cái, giọng nũng nịu pha chút trêu chọc:
“Anh có một nữ anh hùng bé nhỏ. Từ giờ, đổi lại để anh bảo vệ em, được không?”
“Được.” Tôi gật đầu, hôn lên trán anh.
Có lần, chúng tôi quê thăm mộ bà ngoại. Khi đi ngang khu rừng nhỏ năm xưa, tôi từng cứu Tần Trăn, anh kéo tay tôi rẽ vào trong.
“Chính chỗ này. Năm đó em đã cứu anh ở đây.”
Anh chỉ vào một gốc cây . “Anh bị tụi nó xô ngã ngay dưới gốc cây đó, khóc thảm lắm. Cũng may lúc đó em xuất hiện.”
Tôi nhìn gốc cây ấy, cảm giác như thấy lại ảnh bé dũng cảm năm nào và cậu bé hay khóc ngồi run rẩy dưới đất.
“Không ngờ bao nhiêu năm trôi , này chẳng thay đổi gì cả.” Tôi nói.
Tần Trăn ôm tôi từ phía sau, thầm bên tai:
“Có thay đổi chứ. bé năm ấy… bây giờ đã là vợ anh rồi.”
Hơi thở ấm nóng của anh phả bên tai khiến tôi đỏ bừng. Tôi quay lại, ôm lấy anh:
“Tần Trăn, được anh… là điều tuyệt vời nhất trong đời em.”
“ được em, mới là may mắn nhất đời anh.”
Tần Trăn đầu hôn tôi. Nụ hôn ấy dịu dàng như năm tháng, cũng sâu đậm như một định mệnh không thể chối từ.
Trên đường , Tần Trăn bỗng nói:
“À đúng rồi, , anh muốn đưa em đến một .”
Anh lái xe chở tôi đến một tiệm bánh ngọt — chính là đầu tiên chúng tôi từng đến cùng nhau.
“Ông chủ, cho hai phần bánh kem dâu.” Tần Trăn nói chủ tiệm.
Ông chủ mỉm cười gật đầu: “Được rồi, anh Tần, vẫn giống lần trước chứ?”
Tôi nghiêng đầu nhìn Tần Trăn, hơi ngạc nhiên: “Anh thường đến đây sao?”
Tần Trăn gật đầu, ánh mắt dịu dàng: “Hồi nhỏ em cho anh ăn viên kẹo, dâu. Từ lúc đó,
anh liền yêu mọi có dâu. Bánh kem ở tiệm này, là khiến anh nhớ đến hương năm ấy rõ nhất.”
Tim tôi chợt mềm lại. ra yêu thích của anh… đã có từ lâu, và đều là vì tôi.
Bánh dâu được mang ra. Tần Trăn dùng nĩa gắp một miếng, đưa đến trước miệng tôi:
“Nếm thử xem, có giống viên kẹo năm xưa không?”
Tôi hé miệng cắn một miếng, ngọt tan ra đầu lưỡi, đúng là hương trong ký ức.
“Ngon lắm.” Tôi cười.
Tần Trăn nhìn tôi, ánh mắt đầy cưng : “Sau này, ngày nào anh cũng mua cho em.”
13
Ngày tháng trôi , cảm của chúng tôi ngày càng sâu đậm. Tần Trăn ngày càng yêu tôi, chiếm hữu của anh… cũng chỉ toàn là yêu thương.
Khi tôi nói chuyện bạn nam, anh sẽ lặng lẽ đến đứng sau lưng, kéo tôi phía mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương.
Khi tôi ngủ bị hất chăn, anh sẽ tỉnh dậy nhiều lần trong đêm chỉ để đắp lại cho tôi.
Khi tôi tới kỳ khó chịu, anh sẽ tự tay nấu trà gừng đường nâu, tỉ mỉ chăm sóc từng chút một.
Có lần, tôi trêu anh: “Tần Trăn, anh cưng em , không sợ em hư sao?”
Tần Trăn ôm tôi vào , đầu hôn nhẹ lên tóc tôi: “Anh muốn em hư đấy. Như em sẽ không rời xa anh được.”
Tôi bật cười, đánh nhẹ lên vai anh: “Anh đúng là xấu xa.”
“Anh chỉ xấu xa mình em thôi.” Anh cười, rồi lại đầu hôn tôi.
Hôm ấy, Tần Trăn bí ẩn nói tôi: “ , anh muốn đưa em đến một .”
Anh lái xe đưa tôi đến một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ. Những bông hoa vàng óng đang nở rộ, tựa như một đại dương màu nắng.
“Wow, đẹp quá đi!”
Tôi ngạc nhiên thốt lên, buông tay anh, chạy vào giữa đồng hoa.
Tần Trăn đi theo phía sau, lặng lẽ nhìn tôi chạy nhảy trong hoa, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể tan chảy mọi .
Chạy mệt rồi, tôi ngồi bệt giữa vườn hoa. Tần Trăn bước đến, ngồi cạnh tôi,
lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ. Anh mở hộp ra — bên trong là một dây chuyền hoa hướng dương xinh xắn.
“Cái này là anh đặc biệt đặt làm cho em,” Anh lấy dây lên, đeo vào cổ tôi, “Hướng dương
tượng trưng cho ánh sáng và ấm áp. Giống như em — em đã chiếu sáng cả thế giới của anh.”
Tôi đưa tay chạm vào sợi dây trên cổ, trong cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Ngẩng đầu nhìn anh:
“Tần Trăn, em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em, .”
Anh đầu, hôn tôi. Ánh nắng rơi lên vai chúng tôi, ấm áp như chính nụ hôn ấy.
Khi trời dần lặn, chúng tôi tay trong tay bước đi giữa cánh đồng hoa, bóng hai kéo dài dài trên nền đất vàng rực.
Tôi biết, lần gỡ cờ thuở bé ấy, đã định sẵn duyên phận cả đời này.
Tần Trăn — hôn phu, chồng, cậu bé năm nào tôi vô cứu giúp, mang bóng tôi trong tim — ánh trăng của anh, là tôi.
Cuộc đời còn dài, yêu của chúng tôi sẽ cứ thế tiếp diễn, dịu dàng và ngọt ngào.
Mãi mãi bên nhau, mãi mãi hạnh phúc.
(Toàn văn hoàn)