Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tô Lẫm sững lại.
Anh ta vừa định nói sau vang lên giọng của Tô Vi Vi.
“Cô đúng là tham thật đấy, một trăm vạn còn chưa đủ sao?”
Tôi chỉ có một thẻ ngân hàng, là do trường làm cho.
Tôi mở app ngân hàng, nói:
“Cho tôi thời gian cụ thể đi, để tôi tra.”
Tô Vi Vi cứng họng.
“Cô… chưa nhận được sao? Chẳng lẽ… tôi quên bấm xác nhận rồi?”
Tôi cười lạnh.
“Diễn kịch cho bố cô xem à?”
________________________________________
4
Tô Lẫm tỏ vẻ bất mãn.
“Cô rơi mắt rồi à? Ngoài đòi ra cô còn biết làm gì nữa?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh không yêu liên hôn làm gì?”
“Anh cũng đâu có yêu cô gái đó.”
Khi anh ta nhìn cô tiểu thư kia, quanh người lại tỏa ra luồng khí đục ngầu.
Điều đó chứng tỏ anh ta vô cùng chán ghét cô ấy.
“Đó là chuyện của tôi.”
“Không đến lượt một người ngoài như cô xen .”
Tô Lẫm bắt đầu thẹn quá hóa giận.
Tôi quay người rời đi.
Trước khi đi, tôi thấy chỗ rẽ có một bóng người lén lút tránh đi.
Cuộc hôn sự của họ hình như không bàn thành.
Khi nhà bên kia rời đi, sắc ai nấy đều lạnh tanh.
chồng nhà họ Tô đích thân tiễn ông cụ xuống lầu.
Trước khi lên xe, ông cụ nói:
“Nếu hai đứa nhỏ không có duyên, chuyện hôn sự thôi .”
Sắc cha Tô biến đổi.
Ông vội ra hiệu cho Tô Lẫm.
Tô Lẫm mới miễn cưỡng nói với cô tiểu thư kia:
“Hôm khác chúng ta nói chuyện lại, hôm nay có lẽ có chút hiểu lầm.”
Cô tiểu thư kia đã theo đuổi anh ta hai năm.
Tô Lẫm không thích ngoại hình bình thường của cô ấy.
lại không nỡ bỏ gia thế của cô.
đó tôi đang dọn dẹp phòng.
Phát hiện khách để quên một mũ.
Quản lý nhìn một cái, hỏi qua bộ đàm, biết khách còn ngoài cửa.
Ông bảo tôi mang xuống trả.
Khi tôi xuống lầu, vừa hay thấy một xe thẳng về mấy người đang đứng nói chuyện.
Tôi hét lên:
“Chạy mau! Xe đang tới!”
đó xe chỉ còn cách họ vài mét.
Tô Lẫm gần như theo bản năng đẩy cô tiểu thư kia về xe đang tới.
Còn bản thân anh ta lảo đảo chạy sang một bên.
Ầm một tiếng.
xe đâm mạnh tới.
Sau khi đứng vững, phản ứng đầu tiên của cô tiểu thư là che chắn cho ông nội.
chồng nhà họ Tô không kịp né tránh, bị cú va chạm hất ngã xuống đất.
xe còn định đâm thêm nữa.
Đúng đó bảo vệ dùng chĩa thép chặn bánh xe, kịp thời ngăn gây tai nạn tiếp tục tới.
gây chuyện với vẻ như giết người bước xuống từ ghế lái.
cầm dao về Tô Vi Vi đang đứng cửa.
Tô Vi Vi quay đầu bỏ chạy.
đó gào lên:
“Tô Vi Vi! Con khốn! Mày dám tao!”
“Tao nhất định giết cả nhà mày!”
Tô Vi Vi chạy trong khách sạn, nhất thời không tìm thấy.
kia liền quay đầu cầm dao đâm về chồng nhà họ Tô.
Trên người tôi quanh năm giấu một con dao để tự vệ.
Thấy có người gặp nguy hiểm, tôi theo bản năng sờ con dao trong túi.
trong đầu lại vang lên một câu:
Sống ch/ ếc của họ liên quan gì đến tôi?
Ý nghĩ đó đang đấu với lương tâm của tôi.
Sau vài giây giằng co, tôi rút con dao ra.
tôi chưa ngu đến mức cầm dao đánh nhau với .
Tôi chỉ ném con dao đi.
Con dao bay thẳng trúng mắt của gây chuyện.
Nhân đau đớn, bảo vệ cầm khiên và chĩa thép xông lên.
Chẳng mấy chốc đã khống chế được .
Bị đè xuống đất, chửi bới:
“Tô Vi Vi! Mày tao phá sản! Mày sẽ không ch/ ếc tử tế đâu!”
Nơi cách đồn cảnh sát gần.
Chưa bao lâu sau, cảnh sát đã tới.
chồng nhà họ Tô chưa hoàn hồn, mày tái mét.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, họ đã trải qua hai sinh tử.
Dù tim có khỏe đến đâu cũng khó chịu nổi.
Bên gia đình cô tiểu thư kia, chỉ có cặp chồng lên xe trước bị thương nhẹ.
Ông cụ và cô tiểu thư chỉ bị hoảng sợ, không bị thương.
Có lẽ Tô Lẫm cảm thấy hành động vừa rồi của mình quá khó coi.
Anh ta bước tới nói với cô tiểu thư:
“Vừa rồi tôi không cố ý…”
Chát một tiếng.
Cô tiểu thư lạnh lùng tát anh ta một cái.
“Cút!”
Tô Lẫm đầu tiên bị người ta tát.
anh ta đen lại, giận nói:
“Cô xấu như , tôi chịu cưới cô đã là may cho cô rồi!”
“Còn tôi yêu cô ch/ ếc đi sống lại à?”
quanh người anh ta tỏa ra thứ khí vừa đục vừa hôi.
5
Tôi không nhịn được, lên tiếng:
“Cô ấy tuy ngoại hình bình thường, phẩm chất tốt.”
“Gặp nguy hiểm, phản ứng đầu tiên của cô ấy là bảo vệ người nhà.”
“Còn anh, không chỉ lấy người khác làm lá chắn, còn bỏ mặc cả bố mẹ, tự mình chạy thoát.”
“Người xấu xí nhất chính là anh.”
Tô Lẫm thẹn quá hóa giận.
“Cút sang một bên đi, một người ngoài như cô cũng dám bình phẩm tôi à, cô có tư cách gì?”
Tôi không để ý tới anh ta, xoay người bỏ đi.
sau, chồng nhà họ Tô gọi tôi một tiếng.
Tôi coi như không nghe thấy, tiếp tục bước đi.
Sau đó, tôi nghe quản lý nói, kia là tới để trả thù.
Tô Vi Vi vì học lực kém, ba năm cấp ba đều học ngoài.
Sau khi về , cô ta đi khắp nơi khoe khoang bản lĩnh kinh doanh của mình lợi hại tới mức nào.
Dù còn chưa đến hai mươi tuổi, cô ta được không ít người.
Người kia thật ra là nhắm trúng sắc đẹp và gia thế của Tô Vi Vi, tưởng rằng có thể chia được một phần lợi lộc.
Không ngờ cuối cùng lại mất sạch toàn bộ gia sản, còn vay thêm không ít .
Tô Vi Vi thoát được kiếp hoàn toàn là do cô ta may mắn.
người bị cô ta không chỉ có một.
Có thoát được thứ hai hay không khó nói.
Tôi không người nhà họ Tô biết tung tích của mình, nên ngay hôm đó tôi đã nghỉ việc làm thêm.
người nhà họ Tô tìm được tôi.
Thái độ của Tô phu nhân đối với tôi thay đổi nhiều.
Bà ta cũng nói rõ, hy vọng tôi quay về nhà họ Tô, thậm chí còn đồng ý chia cho tôi một nửa gia sản nhà họ Tô, với điều kiện là tôi phải trở về.
Tôi , tôi không về nhà họ Tô.
Tôi hỏi bà ta:
“Có phải Tô Vi Vi xảy ra chuyện rồi không?”
“Vỏ bọc thiên thiếu nữ của cô ta bị người ta bóc trần là giả, còn tôi thi đỗ trường Quốc phòng.”
“Sau khi cân nhắc hơn thiệt, các người cảm thấy chọn tôi có lợi cho nhà họ Tô hơn chọn cô ta, đúng không?”
Chuyện là do bạn cùng bàn của tôi kể cho tôi nghe.
Cô ấy cũng thi đỗ một trường đại học khá tốt.
Sau khi biết được thân thế đầy máu chó của tôi, cô ấy cũng thẳng thắn kể về hoàn cảnh gia đình mình.
Không ngờ cô ấy lại là con nhà giàu.
Cô ấy nói, sở dĩ nhà họ Tô chọn Tô Vi Vi không chọn tôi, là vì Tô Vi Vi nổi tiếng trong giới là một thiên thiếu nữ.
Mới mười chín tuổi đã gây dựng được sự nghiệp riêng phố chính.
Từng gọi vốn được hơn trăm triệu, còn đưa một công ty lên sàn.
Tôi nghe vô cùng chấn động.
Bởi vì cha mẹ nuôi của tôi vừa ngu vừa ác, gen của họ lại đột biến, sinh ra được một thiên thiếu nữ.
Một cô con gái chói sáng như , chẳng trách chồng nhà họ Tô không chọn tôi.
Nói chuyện với bạn cùng bàn xong chưa được bao lâu, cô ấy đã đi du lịch ngoài.
Mới hai ngày sau, nửa đêm tôi nhận được điện thoại của cô ấy gọi tới.
Cô ấy kích động không giấu nổi, nói:
“Tớ kể cho cậu một chuyện hóng hớt .”
“Hình tượng thiên thiếu nữ Tô Vi Vi xây dựng trong , thật ra là do một gã đàn ông trung niên bốn mươi tuổi giúp cô ta tạo dựng.”
“Gã đó là một tên đảo quốc tế.”
“Để dễ gọi vốn hơn, cũng để khi xảy ra chuyện có người đứng ra làm bia đỡ đạn, mỗi tới một quốc gia, đều tìm một cô tiểu thư xuất thân tốt làm mồi nhử.”
“Tô Vi Vi bị người ta truy sát đúng là đáng đời.”
“Cô ta ít nhất mấy chục triệu, khiến ba công ty phá sản.”
“Cô ta cũng đang ngoài, vừa rồi tớ còn nhìn thấy.”
“Gã đàn ông già đó ôm cô ta, hai người trông thân mật.”
Nói xong, cô ấy còn gửi ảnh qua cho tôi.
Trong ảnh, Tô Vi Vi khác hẳn trong .
Cô ta ăn mặc cực kỳ nổi loạn, váy cũng hở hang.
Người ôm cô ta là một gã đàn ông da trắng.
Hai người hôn nhau ngay giữa đường, trông như một cặp tình nhân.
Dòng hồi ức thoáng qua trong đầu, ánh mắt tôi dừng lại trên Tô phu nhân.
Luồng khí trên người bà ta đã thay đổi, từ chân thành ban đầu biến thành đang nói dối.
“Chúng ta chỉ là quan tâm con nhiều hơn một chút…”
“Tốt nhất bà nên nói thật.”
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Con còn nhớ nhà trước chứ?”
“Nhà đó có một cậu con trai út, tuổi xấp xỉ con.”
“Con lại chưa có bạn trai, hay là thử tiếp xúc xem sao?”
ra đây mới là mục đích thật sự của họ.
Xem tôi như một món nguyên để đưa ra ngoài, đổi lấy lợi ích cho họ.
Tôi mở điện thoại lên, tìm đại một chút, tra ra cậu con trai út của nhà đó là người khuyết tật.
Tôi cười lạnh.
“Cuộc hôn sự tốt như , sao không để lại cho Tô Vi Vi?”
“Con bé… con bé không nghe lời, chúng ta cũng chẳng làm gì được nó.”
Nhắc tới Tô Vi Vi, trong mắt bà ta đầy vẻ cưng chiều.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta.
“Cho nên bà định giới thiệu một người tàn tật cho tôi?”
Tô phu nhân buột miệng nói:
“ dưới danh nghĩa của cậu ấy đủ cho con tiêu cả đời rồi.”
“Nếu không phải con thi đỗ trường Quốc phòng, người ta còn chẳng thèm lấy con.”
Đó chính là giá trị của tôi trong mắt họ.