Giữa đêm hè nóng nực đến ngột ngạt, tôi và cô bạn thân Thẩm Niệm lén trốn trong phòng cô ấy để xem “phim người lớn”.
Đến đoạn cao trào, gương mặt Thẩm Niệm đỏ bừng như bị hun nóng, còn cổ họng tôi thì khô khốc. Hai đứa nhìn nhau một cái, chẳng cần nói cũng hiểu đối phương đang nghĩ đến thứ gì.
Kem.
“Oẳn tù tì!”
“Đường Đường, cậu lại thua rồi nhé! Mình muốn kem que vị vanilla CuteMore nha!”
Thua hai trên ba ván oẳn tù tì, tôi bực bội chui ra khỏi chăn, làm mặt quỷ với Thẩm Niệm đang cười đắc thắng phía sau.
Tôi thân với Thẩm Niệm từ bé nên rành nhà cô ấy như lòng bàn tay.
“Vani… chắc hết mất rồi thì phải…”
Tôi mặc chiếc váy ngủ dây mảnh Hello Kitty, thò đầu vào ngăn đông tủ lạnh dưới nhà, mông chổng ngược lên tìm cây kem Cony.
“Đường Đường?”
Một giọng nam trầm, lạnh bất ngờ vang lên phía sau khiến tôi giật bắn, quay ngoắt lại.
Trước mắt tôi là một người đàn ông cao ráo, mặc vest chỉnh tề.
Ánh đèn vàng nhạt dưới tầng chiếu lên gương mặt anh tuấn của anh ta, làm dịu đi nét sắc lạnh ban đầu.
“Thẩm Diễn… anh hai?”