Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Công chúa Trường Ninh là muội muội duy nhất của đương kim thánh thượng.
Từ nhỏ đã được nuông chiều mà lên, sống kiêu ngạo lại phóng túng.
Dân gian đồn đại nàng ta vốn thích sưu tầm mỹ nam, trong phủ công chúa quanh năm nuôi dưỡng mấy chục diện thủ với phong khác nhau, suốt ngày lăn lộn lêu lổng cùng họ.
Có một vị ngự sử họ nhìn không chướng mắt, liền dâng sớ hặc tội nàng ta phóng đãng ngông cuồng, vi phạm nữ đức.
Công chúa Trường Ninh nghe xong liền cười rộ lên phóng túng: “Dựa vào mà sĩ tử bần hàn có thể tam thê tứ thiếp, bản cung thân là công chúa cao quý, lại phải tuân thủ nghiêm ngặt nữ đức chỉ ôm lấy một người mà sống?”
“ gọi là nữ đức chẳng qua cũng chỉ là gông cùm mà người xưa viết ra để trói buộc nữ tử mà thôi, bản cung cứ nhất quyết phải phá vỡ nó!”
“Nếu ngự sử đã rảnh rỗi không có gì, bản cung sẽ tìm chút cho hắn làm.”
Chỉ trong vài ngày, đứa con út mà ngự sử đặt nhiều kỳ vọng liền ngoan ngoãn thu dọn hành lý chạy tới phủ công chúa.
Hắn còn ầm ĩ nói rằng công chúa Trường Ninh là thiên hạ song, hắn cam tâm tình nguyện làm diện thủ của nàng ta, ngày ngày làm bạn ở bên cạnh nàng ta.
ngự sử tức giận đến mức thổi râu trừng mắt, nhưng ông ta lại không dám nói công chúa Trường Ninh nửa câu không phải nữa.
Suy cho cùng, trong nhà ông ta vẫn còn có con trai, có cháu trai.
Lỡ như lại bị bắt cóc chạy mất thì phải làm sao?
Khi tiên sinh thuyết thư kể đến đây, khách uống trà trong quán cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa.
Có người thấy ngự sử lo chuyện bao đồng, người ta là công chúa, là người tôn quý nhất thiên hạ, tự nhiên là muốn sống thế nào thì sống thế ấy.
Có người thấy công chúa Trường Ninh không tuân thủ lễ giáo, hành vi ngang ngược.
Ta lại cùng hâm mộ.
Hâm mộ nàng ta dám nói ra suy nghĩ chân thật trong nội tâm mình, không bị mắt của người đời chi phối.
Phong tục dân gian của Đại Cẩm cũng coi như là cởi mở, nhưng đối với nữ tử vẫn có rất nhiều ràng buộc.
Những giáo điều như khi chưa xuất giá phải nghe theo cha, xuất giá rồi phải nghe theo chồng, chồng phải nghe theo con đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Mà phụ đức, phụ , phụ ngôn, phụ công lại trói buộc nữ tử một gắt gao, khiến các nàng sợ nói sợ làm, không nảy sinh được nửa điểm tâm tư phản kháng.
Rõ ràng cũng sinh ra là con người, nam tử có thể làm quan, nữ tử lại chỉ có thể ở nhà giúp chồng dạy con.
Nam tử có thể kinh doanh buôn , nữ tử lộ diện lại là không biết xấu hổ.
Ta vốn xuất thân từ một hộ gia đình giàu có, phụ thân ta qua đời trong một tai nạn khi ta còn nhỏ, những người họ hàng bá thúc lấy cớ mẫu thân ta không có con trai để chiếm đoạt gia sản của nhà ta, lại còn đuổi chúng ta ra ngoài.
Chỉ vì ta là thân nhi nữ, tương lai phải gả cho người khác làm vợ, nên không thể thừa kế di sản tự lập môn hộ, đây là một lý do nực cười biết bao.
Nhưng mẹ con ta thân cô thế cô, không có sức phản kháng.
Mẫu thân đưa ta bắt đầu những tháng ngày lưu lạc muôn nơi, dựa vào giặt giũ khâu vá cho người ta để kiếm sống.
Sau này, có một thư sinh muốn cưới mẫu thân, hắn hứa hẹn nhất định sẽ coi ta như con ruột, còn có thể dạy ta đọc sách viết chữ.
Mẫu thân động lòng rồi.
Nhưng đám người được gọi là người thân không biết nghe được tin tức từ , liền chạy tới, bọn họ buông lời mắng chửi xối xả, ép buộc mẫu thân phải thủ tiết vì phụ thân.
Mẫu thân xấu hổ cùng, bị ép đến mức phải tự vẫn.
Ta nghĩ, nếu trước ta có được một nửa phản nghịch của công chúa Trường Ninh, cũng không đến mức không bảo vệ được mẫu thân.
Đây là lần đầu tiên trong đời.
Ta nảy sinh tôn kính đối với một người xa lạ.
Trên đường theo phu quân về nhà, ta còn kéo hắn lải nhải không ngừng.
Hắn vẫn luôn lặng lẽ lắng nghe, không hề lên .
Cho đến khi ta hãy còn thòm thèm đưa ra một kết luận: “Công chúa Trường Ninh quả thực là tấm gương mẫu mực cho nữ tử chúng ta.”
Phu quân khựng , tiện tay kéo ta vào trong lòng.
Hắn một tay ôm lấy eo ta, một tay đỡ lấy gáy ta, ấn đường khẽ nhíu, giọng điệu chần chừ: “Nàng muốn học theo công chúa Trường Ninh sao?”
Ta ngơ ngác gật đầu.
Sắc mặt phu quân đen hơn, hắn mím môi, ngước mắt nhìn ta hết lần này đến lần khác: “Có phải nàng cũng ghét bỏ ta rồi không?”
Hả?
mắt phu quân ngày ảm đạm, đuôi mắt trĩu xuống đầy vẻ thất vọng: “Có phải nàng cũng thấy thân thể ta yếu ớt, mới muốn, mới muốn tam phu tứ thiếp?”
Phụt.
Hóa ra phu quân cho rằng ta hâm mộ công chúa Trường Ninh có số diện thủ, ghen rồi.
Ta suýt chút nữa thì bật cười thành , nhìn hắn với mắt đầy trêu chọc: “Nếu ta nói phải thì sao?”
Sắc mặt phu quân lập tức trắng bệch, cánh tay ôm lấy eo ta trong thức siết chặt hơn.
Ta có chút đau đớn.
Nhưng nhìn vẻ mặt luống cuống hốc mắt ửng đỏ của hắn, trong lòng ta thấy buồn cười đồng thời cũng có chút đau lòng.
Thân thể phu quân ốm yếu, trong thôn có vài thẩm nương tuổi thỉnh thoảng sẽ mang hắn ra nói đùa sau lưng.
“Trông đẹp trai thế này thì có ích gì? Nhìn bộ dạng đi ba đã dốc thế này, e là ngay cả nương tử của mình cũng không thỏa mãn được nhỉ!”
Ta da mặt mỏng, đương nhiên không thể xông lên nói với bọn họ rằng phu quân của mình anh dũng thần võ như thế nào.
Mà hắn luôn đối xử lạnh nhạt với chuyện đó, nay xem ra, vẫn là để ở trong lòng rồi.
Ta khẽ dài, vội vàng giải thích: “Ta chỉ là muốn có được lòng can đảm dám phản kháng lại thế tục của nàng ta, chứ không phải là bất mãn với phu quân.”
Phu quân khẽ phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không chịu buông tha cho ta.
Sau khi về đến nhà, liền quấn lấy ta không chịu buông ra, thề phải chứng minh năng lực thân là nam nhân của mình.
Ta dùng hành động thực tế dỗ dành hắn nửa đêm, thực không chống đỡ nổi nữa, liền buồn ngủ thiếp đi.
Phu quân giúp ta vuốt lại những sợi tóc rối bên thái , lại đặt một nụ hôn lên trán ta.
Khẽ dài thì thầm: “Giống như người nắm giữ quyền lực tối cao như công chúa Trường Ninh, những thứ không để vào mắt chỉ có luật pháp lễ giáo.”
“E là còn có ngàn vạn bá tánh thường nhỏ bé như con kiến nữa.”
Không ngờ, một lời thành sấm.
Ta phu quân sống ở thôn Lương Gia gần thành Châu.
Người trong thôn lấy làm ruộng để kiếm sống.
Thân thể phu quân ốm yếu, không thể quanh năm xuống ruộng làm lụng vất vả, chúng ta liền tìm một công đậu hũ.
Mỗi ngày cùng nhau ở nhà xay đậu hũ xong, lại do hắn đẩy xe vào thành đi dạo khắp hang cùng ngõ hẻm để rao .
Lâu dần, phu quân trở thành mỹ nam đậu hũ nổi gần xa của thành Châu.
Ngày hôm đó, ta đang dùng chày đập quần áo bên bờ sông, không biết tại sao, chiếc chày vốn luôn chắc chắn bỗng nhiên gãy đôi.
Ta có chút thẫn thờ, trong lòng chợt nảy sinh một tia bất an.
Đúng này, thẩm tử ở vách chạy tới.
Bà ấy hồng hộc, vẻ mặt đầy sốt ruột: “Liễu nương tử! Liễu nương tử, aiyo ta tìm được cô rồi.”
“Xảy ra chuyện rồi!”
“Phu quân của cô bị công chúa Trường Ninh cướp đi rồi!”
Ta hoảng hốt cứ ngỡ là mình nghe nhầm.
Công chúa Trường Ninh là nhân vật cao quý nhường nào, sao có thể sinh ra giao tập với những kẻ tiểu nhân vật như chúng ta?
Nhưng nhớ lại những lời đồn đại về nàng ta, trước mắt ta vẫn tối sầm lại.
đứng dậy loạng choạng một , ta suýt chút nữa thì ngã xuống sông.
Vất vả lắm mới đứng vững được thân mình, chỉ thấy thật hoang đường.
“ gì gọi là, bị công chúa Trường Ninh cướp đi rồi?”
thẩm tử nói với tốc độ cực nhanh: “Nghe nói là công chúa Trường Ninh đi chơi ở phía nam, đi ngang qua thành Châu của chúng ta, tình bắt gặp phu quân nhà cô, liền muốn thu làm diện thủ.”
“Diện thủ là gì cô biết là gì chứ? Chính là, chính là nàng ta muốn phu quân nhà cô làm nam nhân của nàng ta.”
“Phu quân nhà cô không muốn, công chúa Trường Ninh liền bắt người đi rồi! Xe đậu hũ của nhà cô bị đập nát, trượng phu của ta vẫn đang ở trong thành giúp trông chừng đấy, cô mau qua đó xem thử đi!”
Nhớ tới mạo khuynh thành của phu quân, trong lòng ta lờ mờ có dự chẳng lành.
Ta liều mạng chạy, giày rơm cọ rách cả đế giày, lòng bàn chân ứa máu, ta hoàn toàn không hay biết, cuối cùng đến cuối giờ Dậu cũng chạy tới được thành Châu.
Nhìn cánh cổng thành to , ta lại không dám vào nửa .
Ta hi vọng biết bao rằng đây là phu quân thẩm tử đang liên thủ để trêu đùa ta.
Có lẽ là hôm qua hắn ghen quá mức, cũng muốn làm ta phải lo lắng để tâm đến hắn một phen.
Nhưng sau khi tiến vào cổng thành, hi vọng này đã tan vỡ.
Người đi đường bên đường đang bàn tán về chuyện công chúa Trường Ninh bắt cóc một mỹ nam trên đường phố.
“Nam nhân đó ta còn từng mua đậu hũ của nhà hắn, quả thực sinh ra mạo rất đẹp, công chúa nhìn trúng cũng không có gì lạ.”
“Chậc chậc, đúng là số mệnh tốt mà, thế này là được vào phủ công chúa rồi, sau này không bao giờ phải lo lắng về kế sinh nhai nữa.”
“Đang làm mộng đẹp gì thế, đó chẳng qua chỉ là một lang đậu, công chúa Trường Ninh là nhân vật thế nào, có bao nhiêu mỹ nam mà chưa từng gặp qua? Sao có thể nhìn trúng một lang đậu chứ?”
Nghe , tinh thần ta phấn chấn hẳn lên.
Phu quân tuy mạo rất đẹp, nhưng thân thể yếu ớt, chắc chắn không thể làm công chúa thỏa mãn được.
Nói không chừng, nói không chừng đã được thả ra rồi thì sao.
Ta dọc theo đường nghe ngóng tìm được biệt viện mà công chúa Trường Ninh đang tạm trú.
Vừa hay nhìn thấy mấy tên tiểu tư khiêng một chiếc bao bố từ cửa phụ đi ra.
đi ngang qua người ta, ta loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương đậu hũ.
Đậu hũ vốn có mùi tanh, nhưng sau khi mùi tanh này dính lên người phu quân, lại trở thành mùi hương đặc trưng của riêng hắn.
Ít nhất, ta chưa từng ngửi thấy trên người kẻ khác bao giờ.
Trong bao bố , lẽ nào đang đựng phu quân sao?
Nhưng tại sao hắn lại, không hề động đậy chút nào?
Nhìn những vết máu lờ mờ thấm ra ngoài, tim ta run lên, hoảng loạn cùng.
Ta lén lút đi theo phía sau bọn họ, đi theo bọn họ quẹo hết ngã này đến ngã khác ra khỏi thành.
Sau đó, ta nhìn thấy bọn họ vứt chiếc bao bố vào khu rừng ở ngoại ô phía tây thành.
Nơi này còn có một tên, gọi là bãi tha ma.
Nước mắt không khống chế được chảy đầy mặt, ta cắn chặt môi dưới, không dám phát ra một động nào.
Cho đến khi bọn họ đi xa rồi, ta mới lảo đảo chạy tới, run rẩy cởi chiếc bao bố ra.
Phu quân cứ lặng lẽ nằm trong đó như , dường như là đang ngủ thiếp đi.
Nhưng hắn đầy mình bẩn thỉu, toàn thân là vết thương xanh tím.
Đã không còn hơi nữa.
Hắn rồi.
Ta cõng hắn về thôn Lương Gia.
Ngày thường hắn thích sạch sẽ nhất, ngay cả trên quần áo dính vết bẩn của đậu hũ cũng khó lòng chịu đựng được, sao có thể mang theo bộ dạng đầy mình dơ bẩn này mà rời đi chứ?
Ta đun một nồi nước nóng , muốn giúp hắn lau chùi sạch sẽ.
Khi nhìn thấy thân thể đầy rẫy vết thương không có lấy một chỗ nào nguyên vẹn của hắn, ta không thể kìm nén được nữa, gào khóc thảm thiết.
Ta vốn tưởng rằng công chúa Trường Ninh thấu hiểu được gian nan của nữ tử, là một người tiên phong dám vùng lên phản kháng.
Nhưng ta đã quên mất.
Nàng ta là người đứng trên đỉnh cao của quyền lực, là người ở vị trí cao, sao có thể để ý đến sống của những người dân ở tầng đáy xã hội được chứ?
Nàng ta hưởng thụ thực ấp do bách tính cung phụng, đáng lẽ ra phải che chở cho con dân của Đại Cẩm, lại coi mạng người như cỏ rác, trắng trợn cướp đoạt nam nhân trên đường phố, thấy người ta không nghe theo, lại đánh đập đến .
Hành ác độc như thế, nàng ta sao có thể xứng đáng?!
Chỉ vì nàng ta xuất thân hoàng gia, là công chúa, liền không có ai dám nói nàng ta nửa câu không phải, đừng nói đến bắt nàng ta phải nhận tội.
phu quân của ta cứ thế uổng công sao?
Không!
Ta mặc quần áo của phu quân vào.
Nịt ngực, độn chiều cao yết hầu, những thứ này có thể dễ dàng ngụy trang được.
Nhưng dáng vẻ tư thế đi lại thì rất khó bắt chước.
Nam nhân mà ta quen thuộc nhất chính là phu quân của ta, thường trêu đùa vui vẻ cũng từng bắt chước tư thế đi lại của hắn, ta liền hóa trang bản thân thành dáng vẻ của một thư sinh yếu ớt.
Không ngờ trang điểm xong, lại giống với dáng vẻ của phu quân đến ba phần, chỉ là hắn luôn mang vẻ điềm đạm, còn ta lại đầy mặt u sầu.
Ta ngây ngốc nhìn nhan của mình trong gương, vươn tay từ từ vuốt phẳng ấn đường đang nhíu chặt, lại nhếch khóe môi nở một nụ cười ung điềm đạm giống hệt hắn.
Sau đó không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi thôn Lương Gia.
Muốn vào phủ công chúa không hề dễ dàng.
Cần phải trải qua các vòng tuyển chọn gắt gao, không chỉ có yêu cầu về chiều cao, thể hình, màu da, tướng mạo, mà còn phải cởi sạch quần áo để kiểm tra xem trên người có vết thương bệnh tật gì không.
Những thứ này ta không có nào làm được.
Ta chỉ có thể tìm một lối tắt khác.
Ví dụ như, để nàng ta cướp ta trên đường phố.
Hơn nữa còn phải là cưỡng ép cướp đoạt.
Như khi nàng ta đưa ta về sẽ không có kẻ nào không có mắt xông lên chặn lại để kiểm tra.
Ta canh giữ ở gần biệt viện của công chúa Trường Ninh hai ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy nàng ta ra khỏi cửa.
Nhưng ta không ngờ tới, nơi này là khu chợ sầm uất, nàng ta lại phi ngựa chạy như bay.
Ta vội vàng từ con đường nhỏ đuổi theo, dựa theo hướng đi của nàng ta, trong đầu nhanh chóng mô phỏng ra tuyến đường có thể đuổi kịp lên phía trước nàng ta để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ.
Cuối cùng ở một ngã ba đường, ta đã đến kịp.
Nhưng lại vừa hay nhìn thấy móng ngựa giương cao của công chúa Trường Ninh.
Bên dưới, là một bé ngây thơ đang cầm hồ lô ngào đường.
Đồng tử co rút lại, không kịp suy nghĩ nhiều, ta lao mạnh tới, ôm chầm lấy cô bé né sang một bên.
Con ngựa bị kinh hoảng.
Suýt chút nữa thì hất văng công chúa Trường Ninh xuống.
Nàng ta tức giận đến cực điểm, cổ tay xoay chuyển, gió rít gào, một roi quất tới.
Trên lưng truyền đến cơn đau bỏng rát.
Ta cắn chặt môi, mới không hét lên đau đớn.
Công chúa Trường Ninh hơi hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo, trở tay lại là một roi nữa quất tới.
“Tiểu tử từ tới, lại dám làm kinh động ngựa của bản cung, đúng là không biết sống !”
Ta cố nén cơn đau, điều chỉnh lại biểu trên gương mặt, từ từ quay đầu lại.
Ta biết góc mặt nào của mình là đẹp nhất.
Nhất là bây giờ bên góc trán đang lấm tấm mồ hôi hột, làm ướt đẫm những sợi tóc mai bên thái , sẽ khiến ta trông có vẻ nhợt nhạt tiều tụy.
Nhắm mắt lại, ta từ từ ngước mắt nhìn nàng ta.
mắt vỡ vụn, vẻ mặt cam chịu nhưng lại đầy quật cường.
Đây là một loại vẻ đẹp giống như đang bị lăng nhục.
Có khả năng kích thích khao khát bảo vệ khao khát chinh phục của con người nhất.
Công chúa Trường Ninh sững sờ, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm.
Nàng ta vội vàng thu tay lại, đuôi roi lướt qua bên gò má ta, rơi xuống trên bả vai.
Y phục rách toạc, để lộ ra đầu vai trắng trẻo tròn trịa.
mắt công chúa Trường Ninh ngưng đọng trên đó, hồi lâu sau mới thu hồi nhìn.
Nàng ta cất roi, đi nhanh vài đứng lại bên cạnh ta, nhẹ nhàng cúi người nâng cằm ta lên, vẻ mặt đầy hứng thú: “Đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người mang dáng vẻ hợp ý bản cung đến .”
“Vị công tử này, có muốn theo bản cung về không?”
Nàng ta ta gần đến như , dường như chỉ cần vươn tay ra, là có thể báo thù.
Nhưng nhìn từ tình huống nàng ta vung roi, nàng ta là người biết võ, thân thủ ắt hẳn không tồi.
Hơn nữa công chúa xuất hành, bên cạnh cũng nhất định có người âm thầm bám theo bảo vệ, nếu một đòn không trúng, ta sẽ không bao giờ còn cơ hội lật lọng nữa.
Vẫn phải theo kế hoạch ban đầu để tiến vào phủ công chúa.
Chỉ là, không thể để nàng ta dễ dàng đạt được ý nguyện.
Ta cụp mắt xuống che giấu đi thù hận khắc cốt ghi tâm trong mắt, nhạt nhẽo đáp: “Không muốn.”
Sau khi cẩn thận đặt cô bé sang một bên, ta có chút ghét bỏ liếc nhìn ống tay áo rách nát, xoay người định rời đi.
Công chúa Trường Ninh chắn ngang trước mặt ta.
Nàng ta nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt đầy vẻ trêu chọc: “Không muốn? Nhưng bản cung, hình như chưa cho ngươi cơ hội nói không nhỉ.”
Ta cau chặt mày: “Sao hả? Công chúa muốn trắng trợn cưỡng đoạt nam nhân trên đường phố hay sao? Ta là dân, không phải tiện tịch.”
Tiện tịch có thể tùy ý mua , đánh giết, sống do chủ nhân quyết định.
Nhưng dân thì khác, dân được ghi vào sổ hộ tịch, là được triều đình bảo vệ.
Ta ở trước bàn dân thiên hạ, nhắc nhở công chúa Trường Ninh, nàng ta đang phạm pháp.
Nhưng căn cứ theo lời đồn đại thức hành hôm nay mà nói, nàng ta đã kiêu ngạo quen thói, đã sớm coi vương pháp như không có, ta nói như ngược lại sẽ khiến nàng ta thêm đắc ý.
Nàng ta sẽ theo bản năng cho rằng ta chỉ là một người thường, sẽ không tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào với nàng ta, không nghĩ đến điều tra lai lịch của ta.
“Thì đã sao?” Công chúa Trường Ninh quả nhiên ngông cuồng.
Nàng ta cười hai : “Ngươi làm kinh động ngựa của bản cung, suýt chút nữa hại bản cung bị thương, nếu bản cung truy cứu, các ngươi chính là đang mưu hại hoàng tộc, không chỉ mạng của bản thân không giữ nổi, e là còn liên lụy đến người khác đấy.”
Nói xong, mắt nàng ta dường như có dường như không liếc về phía cô bé ngây thơ .
Hơi ta ngừng trệ, sắc mặt lập tức tái xanh.
Nàng ta đang uy hiếp ta.
Nếu ta không theo, không chỉ ta sẽ bị định tội, cô bé này cũng khó giữ được mạng sống.
Phụ mẫu của cô bé này đã từ trong đám đông chen chúc tới.
Bọn họ ấn đầu cô bé quỳ rạp trên mặt đất, vẻ mặt đầy sợ hãi kêu tha mạng.
Không chỉ quỳ lạy công chúa Trường Ninh.
Bọn họ còn đang quỳ lạy ta.
Ta lạnh lùng đứng im tại chỗ, tuy mắt u ám, sắc mặt cứng đờ, nhưng cũng không hề né tránh.
Công chúa Trường Ninh thấy liền nở nụ cười hài lòng, nàng ta vẫy vẫy tay: “Người , đưa tên tiểu tử này về cho bản cung.”
Trong đám đông lập tức ra hai gã nam nhân với thân hình vạm vỡ.
Bọn họ túm lấy ta muốn trực tiếp vác ta lên.
Ta đưa cánh tay ra chắn lại, nhạt nhẽo liếc nhìn công chúa Trường Ninh một rồi từ từ đứng thẳng sống lưng.
“Ta tự biết đi.”