Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Haiz.
Bị anh em của anh trai nhắm trúng, thật không dễ chịu chút .
Dù gì người ta cũng đâu có nói trắng ra, tôi tự mình đa tình thì có.
nên, tôi tiếp tục giả bộ như không gì.
Nhưng mỗi lần Hạ Tuấn xuất hiện, trong đầu tôi lại hiện lên cái ảnh siêu chói mắt kia.
Váy ngắn, giày cao gót, vớ đen…
Quá đỗi gợi cảm.
Xin lỗi nhé, từ nay tôi không còn nhìn thẳng gương mặt thần thánh của anh ta .
đi làm, đang yên đang lành thì ảnh cái mặt trai đến thiên lý khó dung của Hạ Tuấn lại hiện lên.
Tan làm rồi, đầu óc vẫn toàn là anh ta.
Còn anh ta thì ngược lại, bình thản như nước sôi để nguội.
Tức là… có mình tôi rối như gà mắc tóc?
Không được!
Phải cách tống cái tên nghiệt này ra khỏi não tôi được!
là, tôi đồng ý đi xem mắt do mẹ sắp xếp.
Mẹ tôi nghe xong mừng rỡ kéo tôi chọn váy.
“Vi Vi, mặc cái váy này đi, hồng hồng mềm mềm, tôn da lắm!”
Anh tôi ngồi vắt chữ ngũ, khinh bỉ:
“Mặc váy cái gì, tưởng đàn ông tử tế còn vương lại trên thị trường xem mắt chắc?”
“Anh im giùm cái được không, đồ anh trai đáng ghét?”
Không nói thì chẳng ai tưởng anh là người câm đâu!
“Không phải từng nói đời này không cưới à?”
Tôi lườm:
“Liên quan gì anh? Tự nhiên muốn đương thì sao?”
Anh tôi ngứa tay gõ lên đầu tôi, “Cái tính xấu của , ai mà rước!”
Khốn thật.
Sao trên đời lại có anh trai chuyên đi bán kiếm như này chứ?!
Tôi tức tới muốn nổ tung, đuổi đánh khắp nhà.
“Anh lấy vợ rồi mà vẫn trẻ trâu, anh tưởng anh ngon lành lắm chắc?”
“Đừng tưởng có chị dâu che chở là em không đánh anh nhá, tức tôi rồi!”
“Đứng lại đó!”
Cũng may ba tôi nghiêm chặn lại, nếu không tôi với anh tôi chắc phải chiến thêm ba trăm hiệp xong.
10
Anh tôi thật rất phiền.
Trước khi tốt nghiệp đại học, không cho tôi đương.
Còn hùng hồn tuyên bố:
“ mà lén , tao đánh thằng đó!”
“Tao tuyệt đối không để bắp cải tao tưới từ bé bị heo gặm đâu!”
Lý do rất đơn giản:
Anh ta cho rằng gu của tôi quá tệ, người lại ngốc, dễ bị lừa.
cần tôi thân với thằng con trai , anh tôi liền “mài dao soàn soạt” đi cảnh cáo.
Y như trâu điên.
Hậu quả là suốt 23 năm cuộc đời, tôi chưa từng đàng hoàng nắm tay con trai .
Đó, giờ thì hay rồi.
Tôi sa sút tới phải đi… xem mắt.
11
Thứ Bảy.
Tôi trang điểm chỉnh tề, đi gặp đối tượng xem mắt.
Mẹ tôi bảo anh ta làm kỹ sư mạng, cao mét tám tám, thường xuyên tập gym, bắp cuồn cuộn.
Cảm giác an toàn tràn trề.
Ban đầu tôi cũng có chút mong đợi.
Cho đến khi gặp người thật hiểu là “cảm giác an toàn”.
Cao mét tám tám… chắc cũng nặng tầm đó quá?!
bắp cuồn cuộn cái đầu á!
Bộ phải người thông minh thấy được bắp của anh ta chắc?
Tôi cạn lời luôn.
Quả nhiên, ai tin lời mối mát thì khổ cả đời.
Mẹ tôi còn nạp hẳn gói hội viên theo quý cho trung tâm mai mối chứ.
ngồi xuống, anh ta đã bắt đầu “diễn thuyết tự tin”, xoay quanh các chủ đề: kết hôn, sinh con, mua nhà, mua xe…
Mùi “phòng ban công chức” nồng nặc.
Xin lỗi, đây không phải người tôi muốn lấy làm chồng.
Tôi nhịn được nửa tiếng, thật không chịu nổi , đứng dậy chuẩn bị rút lui.
“Xin lỗi anh Lý, tôi chúng ta không hợp.”
Ai ngờ Lý Sóc thấy tôi định đi, vội níu tay lại.
“ Trình, tôi thấy rất hợp mà, tôi , sao lại không hợp?”
Anh tự nhận mình trai á?
Khóe miệng tôi co giật.
Theo tiêu chuẩn của tôi, không bằng Hạ Tuấn thì không gọi là được.
“ cần em sinh cho anh một thằng cu bụ bẫm, tài sản anh đều để tên em hết!”
Trời đất tối sầm.
“Vi Vi, anh thật lòng với em, lấy anh nhé?”
Lấy cái đầu anh!
anh vô duyên tới không hả?
Ai thèm lấy!
Giây phút đó, tôi rốt cuộc tin câu: tám phần đối tượng xem mắt là nam chính lỗi hệ thống.
“Thôi khỏi!”
Đúng đó, Lý Sóc bất ngờ giật mạnh tay tôi.
Tôi loạng choạng suýt ngã.
Còn xui hơn là hôm nay tôi mang giày cao gót.
Đù má!
“Anh làm cái gì vậy? Thả tôi ra!”
Bỗng một cú đấm vung tới, giáng thẳng mặt Lý Sóc.
Tôi ngã một vòng tay khô ráo ấm áp, nhịp tim ổn định hẳn.
“Điếc à? Không nghe thấy ấy bảo buông ra sao?”
trầm lạnh lẽo vang bên tai tôi.
Là Hạ Tuấn.
Mùi hương dịu nhẹ quen thuộc trên người anh ta thoáng cái đã bao trùm tôi.
Tim tôi thình thịch nổi loạn.
Mặt cũng bắt đầu nóng ran.
Nhận ra hai người quá gần nhau, tôi vùng nhẹ ra.
Bàn tay to của anh ta giữ chặt vai tôi, “Ngoan, đừng nhúc nhích.”
Trời ạ, cái câu hồn đoạt vía đó…
Tôi không nhúc nhích luôn.
12
Giải quyết xong Lý Sóc, Hạ Tuấn đưa tôi ra xe.
Anh đứng ngoài, cúi người nâng tôi lên xem.
Dưới ánh đèn đường, tôi thấy rõ nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt của anh.
Cự ly này… gần quá đấy.
Tôi khẽ co lại.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi: “Bị sưng rồi, có đau không?”
Tim tôi đập như trống hội, “Hơi hơi…”
Không khí giữa chúng tôi đầy căng thẳng.
Tay tôi luống cuống không để đâu.
Cuối cùng anh mở lời trước, phá vỡ im lặng.
“ nãy… là đi xem mắt à?”
Tôi gật đầu: “Ừm.”
Anh bật cười khẽ: “Tên đó không trai bằng anh, không xứng với em.”
Hở?
Mắt tôi tròn như quả nho.
Anh ta có ý gì vậy?!
“Chuyện hôm nay… đừng nói với anh em anh nha.”
“Không nói thì được, nhưng anh phải có gì đổi lại chứ?”
Anh nghiêng đầu, ánh mắt đầy ý cười.
Toàn thân tôi đông cứng.
Anh muốn… cái gì ?!
Thấy tôi như gặp đại địch, anh bật cười thành tiếng.
“Chọc em thôi, ngồi yên, anh đưa đi bệnh viện.”
13
Sau đó tôi kể với Hứa Mông chuyện xảy ra.
ấy lắc đầu không ngớt:
“Thôi đừng kể , tôi có một đứa bạn mạng nghe xong muốn quay xe luôn.”
“ rồi, sắp sa tình rồi đấy.”
Tôi phản bác: “Đừng nói bậy, ảnh là anh em của anh tôi đó, sao mà được chứ?”
“ coi, người ta còn lấy làm màn khóa kìa!”
“Trời ơi, đầu làm bằng gỗ chắc? Anh ta rõ ràng thầm mến công khai còn gì, tình đưa tới cửa rồi còn không chịu mở!”
“Hả???”
Tôi đơ người, ấy thở dài não nề:
“Bạn tôi à, tôi bất lực, tôi thua.”
Tôi: “…… Tại sao bạn tôi cứ thích nhét mấy tấn meme một câu nói vậy?”
14
Anh tôi với chị dâu đi tuần trăng mật về, nhất quyết lôi tôi đi ăn đồ nướng.
Tới nơi , Hạ Tuấn cũng ở đó.
Anh ta ngồi trong góc, thấy tôi thì khẽ gật đầu mỉm cười.
đến lời Hứa Mông, tôi nổi cả da gà.
Cả tối hôm đó, tôi âm thầm quan sát Hạ Tuấn.
Quyết phải bắt quả tang anh ta.
Kết quả…
Tôi phát hiện, anh ta như thật thích tôi.
Tên nhóc này, diễn sâu thật đấy.
Chưa đầy một phút, trước mặt tôi đã chất đầy đồ ăn.
Thịt xiên nướng, bánh ngọt, trái cây…
Tôi sắp nổ đến nơi, vậy mà anh ta còn hỏi:
“Em còn muốn ăn gì không, anh đi lấy cho?”
Đối với tôi, anh ta dường như cực kỳ dịu dàng và tỉ mỉ.
Hứa Mông nói:
“Đàn ông là sinh vật theo chủ nghĩa vụ lợi, không tự nhiên mà tốt với ai bao giờ.”
“Hoặc là chuẩn bị giăng bẫy, hoặc là mưu đồ nhan sắc của .”
tới đây, tim tôi nhảy nhót loạn xạ.
Nếu Hạ Tuấn mưu đồ… nhan sắc tôi—
Cũng không phải không được.
Mà đúng đó, Hạ Tuấn dùng cái trầm khàn chí mạng hỏi tôi:
“Em sao ? Không khỏe à?”
.
Tôi như… có tí xíu rung động rồi.
Muốn nghẹt thở luôn ấy.
Cứu tôi với!
15
Tôi gần như chạy trối ra ngoài, hít lấy hít để không khí tươi mát.
Nhưng đúng đó, tôi bỗng đau quặn lại.
“Sao ?” – Hạ Tuấn đi theo ngay sau.
“Đau …”
Mặt tôi tái mét, đau tới đứng cũng không vững.
Hạ Tuấn lập tức sải bước ôm ngang tôi lên, đặt xuống ghế.
“Nằm xuống, anh kiểm tra chút.”
Tôi ngoan ngoãn nằm yên.
anh ấy khum tay nâng tôi lên, thì anh tôi ngửi mùi gió thổi xông tới.
“M* nó, Hạ Tuấn, định làm gì em tao đấy?!”
Hạ Tuấn bất lực giơ tay, liếc anh tôi một cái:
“Em cậu đau , tôi kiểm tra thôi.”
Thấy tôi mặt nhăn nhó, anh tôi chịu tắt chế độ chó điên.
Từ nhỏ tôi đã hay đau yếu, này anh tôi cũng còn trông cậy vị bác sĩ tại chỗ duy nhất.
Đôi bàn tay to rộng ấm áp của Hạ Tuấn lại đặt lên tôi.
Anh ấy ấn nhẹ, động tác mềm mại.
“Chỗ này đau không?”
Tôi lắc đầu: “Không đau.”
“Còn đây?”
“Ừm… đau lắm.”
Sau khi ấn hết một lượt, anh hỏi thêm vài câu rồi đưa ra phán đoán:
“Có thể là viêm ruột thừa cấp.”
“Phải đưa em ấy đi bệnh viện ngay.”
“Nhanh!”
Nói rồi ôm tôi như cơn gió lao ra xe.
Anh tôi cũng lập tức lái xe bám theo.
“Hạ Tuấn, em có phải sắp rồi không?”
“Không đâu, yên tâm.” anh ấy rất chuyên chú.
“Nhưng em thấy em đi xa được một đoạn rồi đấy…”
Tôi đau đến rơi nước mắt, bắt đầu lảm nhảm.
“Anh là bác sĩ. Tin anh, em sẽ không sao cả.”
Một tay anh nắm chặt tay tôi.
ấm áp từ lòng bàn tay ấy khiến tôi thấy an tâm hơn hẳn.