Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16
Kết quả là tôi bị viêm ruột thừa mủ cấp tính thật.
bị đẩy phòng mổ, tôi đầu thấy .
Tôi không dám khóc tiếng, nhưng nước mắt cứ lặng lẽ trào ra.
Thật ra đây không phải lần đầu tôi phòng mổ.
Trước đây tôi từng có một túi phình mạch não.
sĩ bảo nguy cơ vỡ rất cao.
Mà ca mổ thì… cũng không hề an toàn.
Tôi có thể không ra khỏi phòng phẫu thuật nữa.
Từ đó, phòng mổ của viện trở ác mộng suốt đời của tôi.
Đang miên man nghĩ bậy, một bàn tay ấm áp khẽ siết lấy tay tôi.
“Vi Vi, ca này anh trực tiếp mổ. Sẽ ổn thôi.
Ngủ một giấc tỉnh dậy là xong.”
“Nghe lời.”
Có ai đó cẩn thận lau đi nước mắt tôi.
Tôi dần dần thiếp đi trong chất giọng trầm ấm ấy.
tỉnh lại, anh tôi đang gục đầu khóc bên giường.
Thấy tôi mở mắt, anh quay mặt đi.
Tôi không nhịn được bật cười:
“Anh, sao nước miếng lại chảy ra từ mắt kia?”
“Con nhỏ này, có lương tâm không đấy!”
Một tiếng cười khẽ vang lên ở cửa phòng.
Hạ Tuấn mặc áo blouse trắng, bước thẳng bên giường.
Anh cúi nhẹ hỏi tôi:
“Đỡ hơn , khó chịu chỗ nào không?”
Tôi lắc đầu, mắt dán chặt anh.
Đẹp trai quá đáng.
Khuôn mặt đó, cộng với áo blouse trắng, đúng là đỉnh cao sát thương.
Anh đeo găng tay, vén áo nhân kiểm tra vết mổ, dặn dò tôi:
“Chú ý theo dõi túi dẫn lưu, có gì bất thường lập tức báo.
Tối anh sẽ trực.”
“Dạ.”
Anh tôi ôm lấy Hạ Tuấn, rưng rưng cảm động:
“Anh em, lần này có mày.
Từ tao làm trâu làm ngựa cũng không từ.”
Hạ Tuấn vỗ vai anh ấy:
“Nên mà. Cậu lo chăm em gái đi. Tôi đi trước.”
17
Phải mấy hôm sau tôi chậm chạp nhận ra —
Ca mổ vừa rồi… chắc chắn phải cởi quần.
thì tôi…
Mẹ nó.
Mất mặt đi được!
ra mấy sau, Hạ Tuấn là sĩ điều trị , mỗi lần dẫn thực tập sinh đến thay băng tôi,
Tôi đều xấu hổ đến mức chỉ muốn chui đất.
Theo lời dặn, tôi phải đi lại trong hành lang vài vòng mỗi .
Vừa đi ngang qua quầy y tá, chợt nghe được một đống chuyện động trời:
“ sĩ Hạ đối xử với cô bé giường 18 thật tốt nha, hôm dặn em mang túi chườm ấm cô ấy nè!”
Giường 18?!
Không phải là tôi sao?!
Tôi lập tức dựng tai lên nghe tiếp.
“Các chị từng thấy sĩ Hạ dịu dàng với ai ? Chứ tôi là .”
“Nghe nói là em gái của anh em anh ấy đó, trời ơi đáng yêu xỉu luôn.
Kiểu ‘hôn anh trai của bạn thân’ á, nghe mê ?”
“Chậc chậc, đúng là thời buổi gì cũng thấy được.
Cây cổ thụ ngàn năm cùng cũng nở hoa rồi!”
Toàn lời gì đâu không, tôi đỏ bừng cả mặt, tim đập như đánh trống, vội vàng chuồn lẹ.
Tôi càng càng tin chắc:
Hạ Tuấn thích tôi.
Lý do rất đơn giản:
Tần suất xuất hiện quá cao.
Ba lần một đến thăm cũng được đi.
Sáng tối mò ăn chung.
Thỉnh thoảng lại chạy qua hỏi chuyện trên trời dưới biển,
Làm tôi chẳng yên mà chơi game được!
cùng, cũng đến xuất viện.
cùng cũng được về !
Tôi anh tôi mang tặng anh ấy một tấm cờ vinh danh sĩ, rồi chạy trốn thật nhanh.
Tôi …
Cứ tiếp tục này, tôi sẽ thật sự sa lưới tình mất thôi.
18
Sau khi quay lại việc, tôi theo tổng giám đốc đi dự một buổi tiệc thương mại.
Vừa kết thúc thì nhận được cuộc gọi.
Tưởng là anh tôi, tôi liền lười biếng máy:
“Ê đồ gian thương, nhớ ra gọi hỏi thăm bà mày rồi hả?”
Đầu dây bên kia khựng lại một chút, sau đó là tiếng cười trầm thấp.
“Vi Vi, là anh. Anh có thể đi xe em được không? Hôm anh không lái xe.”
“Hạ… Hạ Tuấn anh?”
Một tiếng “anh” này, suýt nữa khiến tôi cắn phải đầu lưỡi.
Quá mức gượng gạo.
Đầu bên kia chỉ ừ một tiếng nhẹ.
Tôi hoang mang.
Anh ấy… muốn đi xe tôi thật á?
Muốn làm gì vậy?
Đang rối rắm thì anh ấy đã đứng ngoài xe, gõ cửa hai cái.
Tôi hạ , cười cười:
“ xe đi.”
là tôi thấy đàn ông vốn nghiêm túc trực đó, lảo đảo trèo lên ghế phụ.
Anh ấy… hình như say rồi, mà say cũng không nhẹ đâu.
Hai má đỏ ửng, nhìn hiền hơn bình thường rất nhiều.
“Muốn uống nước không?”
Anh lắc đầu.
“Vi Vi.” Anh đột nhiên gọi tôi.
“Hửm?”
“Em thích anh không?”
“…???”
Hả?
Thẳng thắn vậy luôn?!
Tôi đứng.
Anh ấy lại tiếp tục nói:
“Anh thích em.
Anh muốn hôn em, được không?”
Tôi mơ hồ nghe thấy mình trả lời “ừ”.
định thần lại thì đã bị Hạ Tuấn hôn mất rồi.
Anh ôm chặt lấy tôi, dịu dàng nói:
“Vi Vi, làm bạn gái anh nhé?”
Tim tôi như nai con đạp loạn.
Không hiểu kiểu gì… tôi gật đầu đồng ý mất tiêu rồi.
19
là tôi đầu yêu bí mật với anh em chí cốt của anh mình.
Tôi vẫn cảm thấy chuyện này… không thật chút nào.
tuần nằm ở cá mặn, Hạ Tuấn gọi điện:
“Vi Vi, đi.”
Tôi kéo rèm ra thì thấy xe anh ấy đỗ ngay dưới .
Mẹ ơi, đậu ngay đây, lát nữa bị anh tôi thấy là toang!
Tôi cuống quýt thay đồ, ba bước hai chạy .
Vừa ngồi xe thở hồng hộc.
Anh đưa tôi một bình nước giữ nhiệt:
“Uống nước ấm, đỡ mệt.”
“Anh không à, đậu xe trước cửa em làm gì, nhỡ bị anh em gặp thì tiêu!”
gì trời nấy.
Anh tôi không biết chui từ đâu ra.
Đứng ngoài xe gõ gõ cửa .
Tôi như gặp đại nạn, lập tức nhào qua ghế sau, trùm đầu bằng áo khoác của Hạ Tuấn.
Tôi ẩn, anh ấy mở .
Anh tôi ngậm điếu thuốc, nheo mắt hỏi:
“Làm gì đấy?”
“Đưa bạn gái đi chơi?”
“Thôi đi ông nội, tôi khác ông, tôi yêu đàng hoàng nhé!”
Anh tôi nghe vậy liền gào lên:
“Đ* má, mày có bạn gái từ bao giờ mà giấu cả tao?”
Hạ Tuấn không đáp, khởi động xe: “Đi đây.”
Anh tôi vứt lại một câu:
“Kệ mày yêu ai, chỉ cần không phải em gái tao là được.”
Khóe môi Hạ Tuấn giật giật, nhưng cùng vẫn không nói gì.
Tôi thì tim như trống trận.
Chờ anh tôi đi khuất, tôi từ từ ngoi lên:
“Đi ?”
Hạ Tuấn cười khẽ: “Đi rồi.”
Tôi thở phào: “Dọa em.”
“Em anh trai vậy à?”
Tôi gật đầu: “. Anh cũng biết ảnh rồi đó, nào cũng muốn gắn camera lên em.”
Hạ Tuấn gật gù: “Chuẩn.”
20
Dạo này tôi có cảm giác… anh tôi đầu nghi ngờ chuyện yêu lén của tôi.
Quản lý tôi siêu gắt.
Sáng đưa đi làm, chiều đón.
Hại tôi với Hạ Tuấn mãi không hẹn hò đàng hoàng được.
“Anh không có việc gì làm à? Rảnh thì đi kiếm việc đi, suốt canh em là sao?”
Tôi phát bực.
“Anh quan tâm em không được à?
Chị dâu em đi tác rồi, anh buồn.”
“Chị ấy đi tác thì anh hành hạ em à? Anh là không?”
Tôi nổi đóa.
“Vợ anh không ở , em cũng đừng mơ yêu !”
Anh tôi cười… rất khốn.
Tôi: “……”
Sự im lặng là cây cầu Thâm Quyến tối .
Thừa dịp anh tôi xe mua đồ, tôi vội nhắn Hạ Tuấn:
“Không đi chơi được đâu, rút, rút nhanh!”
“Anh sắp ty em rồi mà, sao vậy bảo bối?”
Tôi khóc không ra nước mắt:
“Anh em đón rồi.”
Hạ Tuấn có vẻ bất đắc dĩ:
“Hay là khai luôn đi, anh không muốn giấu nữa.”
Tôi vội vàng dỗ dành:
“Baby, ráng nhịn chút nữa thôi.”
Ai ngờ…
“Baby cái gì?”
Giọng anh tôi vang lên sau lưng, lành lạnh.
Tôi suýt rớt tim, lập tức giấu điện thoại.
“Không có ai hết, bạn gái em đó.”
Anh tôi nghi ngờ nhìn tôi:
“ thật đi, có phải đang yêu rồi không?”
“Không… không có! Nếu có em đã báo với anh rồi mà?”
Tôi cười gượng.
“Hừ. Tốt nhất đừng yêu linh tinh, để tao phát hiện thì mày xong đời.”
Anh tôi đưa tay véo má tôi.
Tôi bực lắm, hất ra:
“Anh phiền quá! Em lớn rồi, tự biết chừng mực, yêu thì sao chứ?”
Anh tôi hầm hầm trợn mắt:
“Mày biết chừng mực cái đầu mày.
Ai là đứa từng bị bạn trai cũ đá, ở khóc cả tuần đấy?”
Tôi trừng mắt:
“Không biết ai hết!”
Có anh trai đúng là phiền đi được.
Hồi nhỏ thì tranh snack với tôi, không tôi xem hoạt hình.
Giờ cưới vợ rồi mà vẫn quản tôi như quản con nít.
Haiz…
Thật ra, tôi hiểu lý do.
Anh tôi quá bảo vệ tôi là có nguyên nhân.
Từ nhỏ tôi ốm đau suốt, hết này đến khác, mổ lên mổ .
Sau ca phẫu thuật não năm đó, anh càng cưng tôi như trứng.
Tệ nhất là, hồi cấp hai, tôi từng bị một thằng tóc vàng lừa tình.
Hôm đó suýt bị ta đánh, may có tên đó chắn phía trước, ôm chặt lấy tôi.
thoát trận đòn.
Từ đó về sau, anh tôi cảnh giác toàn bộ sinh vật giống đực trong bán ba mét quanh tôi.
Ngay cả chó đực cũng không được bén mảng.
Nhưng nghĩ lại thấy—
Anh tôi lại cực kỳ tin tưởng Hạ Tuấn.
Nếu biết yêu của tôi là anh em chí cốt của mình, chắc… nổ tung tại chỗ luôn.