Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
21
Hôm sau cũng là cuối tuần, tôi ngủ một mạch tới trưa.
Vừa tỉnh liền điện chúc Hạ Tuấn buổi sáng.
Kết quả anh ấy mãi không nghe máy, cuối cuộc tự động ngắt.
đang ở mổ thôi, chuyện bình thường mà.
Chuyên khoa tiêu hóa nơi anh ấy làm phẫu thuật rất , tôi biết anh bận, nên cũng không quá để tâm.
Đợi nào anh rảnh là sẽ lại ngay.
Tôi gãi đầu, lê dép lầu.
Đi được nửa cầu thang thì tôi chết sững tại chỗ.
Một toàn người!
Ba mẹ tôi, ông bà nội ngoại, anh tôi với chị dâu, tất cả đều có mặt!
Ngoài ra, còn có Hạ Tuấn và ba mẹ anh ấy?!
Cái tình huống gì đây?!
Phản ứng đầu tiên tôi là: toang rồi, bị lộ rồi!
Tôi run run muốn quay đầu bỏ trốn thì anh tôi quát một câu:
“Chạy cái gì mà chạy, lết qua đây!”
Tôi: ???
Gì vậy trời?
Hạ Tuấn bước che chắn cho tôi:
“Đừng hét em ấy. Có gì thì cứ nói với tôi.”
Tôi ngước mắt anh, anh trao cho tôi ánh mắt “cứ yên tâm”.
Anh tôi cười lạnh:
“Còn lén lút liếc mắt đưa tình trước mặt tôi?
Tưởng vậy là thoát được hả?”
Chưa dứt lời, Hạ Tuấn đã ăn ngay một cú đấm trời giáng, khóe miệng rỉ .
Tôi hoảng hốt:
“Anh, anh bị điên ?!”
“Im. Đừng có can, hôm nay anh dạy dỗ cái thằng nhăm nhe em gái anh!”
Tôi: ……
Tôi rất muốn nói — em gái anh cũng nhăm nhe người ta đó.
Thấy sắp nổ ra chiến tranh, mẹ tôi kéo tôi vào .
“Bình tĩnh, anh trai không hại đâu.”
Nói thật thì… đúng là vậy.
Anh tôi cái gì cũng có thể lầy, nhưng một khi tôi xảy ra chuyện, người chắn trước luôn là anh ấy.
22
Vài phút sau, Hạ Tuấn đến gõ tôi.
Cả mặt bầm dập, sưng vù.
Anh tôi tay ác thật đấy.
Tôi khẽ chạm vào má anh, thấy xót:
“Đau không?”
Anh nắm lấy tay tôi:
“Không đau. Em thổi cho anh cái là hết.”
Tôi kiễng chân, thổi nhẹ mặt anh.
“Anh chờ em ở đây nhé, em xem tình hình anh em .”
Vừa quay đầu thì thấy…
Anh tôi đang đứng ở .
“Ồ, biết mình có anh rồi hả?”
… Mắt kia là mắt, mũi kia là mũi không ?
“May cho mày, nhưng yên tâm, anh mày không mất một cọng tóc.
Thằng kia không đánh trả.”
“Nhưng sau này mà nó bắt nạt mày, anh đấm.”
Nói xong còn vênh mặt bỏ đi.
Hạ Tuấn bước đến, lấy tôi từ phía sau.
“Anh ấy hình như… không phản đối?”
Anh cười khẽ:
“Anh ấy nói so với thằng tóc vàng ngày xưa, thà là anh còn hơn.”
Tôi: ……
Vụ tóc vàng đó, anh còn nhắc hoài hả?
23
Ba mẹ tôi thì khỏi nói, hài lòng ra mặt với Hạ Tuấn.
Học vấn cao, ngoại hình ổn, ai cũng khen.
Rất nhanh, anh đã “cắm cờ” vào lòng cả nhà.
Ba mẹ tôi còn anh là “ rể hiền”.
Dạo này anh bận , mổ xẻ miết.
Mẹ tôi dặn tôi chăm sóc anh hơn, đàn ông làm thường sống như đi bụi.
Vậy là tôi nấu canh, bày cả một bàn thức ăn.
Hạ Tuấn ăn xong khen lia lịa:
“Baby, ngon thật đấy.”
Ai ngờ, anh tôi lén lút thò tay nếm thử.
Thôi thì cũng bỏ qua đi.
Mà không, tên này còn nhân cơ hội dìm hàng:
“Chậc chậc, cái này mà là đồ ăn á?
Hạ Tuấn, mày ăn được có sở thích kỳ dị.”
Nói xong quay đầu nhét vô mồm chó:
“Đi nào, cục cưng, mở mồm.”
cún ngửi một cái, chạy vào chuồng tự đóng .
Tôi: ……
Anh tôi cười như được mùa:
“Người ta nấu ăn, chó còn không buồn ăn. Cười chết tao!”
Tôi giận quá, vớ cái xẻng bếp đòi quất anh ta.
Hạ Tuấn kéo tôi lại, dịu dàng nói:
“Baby, kệ ảnh đi. Anh thấy rất ngon mà.”
Tôi cảm động rớt mắt:
“Thật á?”
Lần đầu nấu mà được khen dữ vậy, đúng là thiên phú.
Anh nuốt miếng, khẽ gật đầu.
Anh tôi đứng bên cạnh, lật trắng mắt đến sắp trật quai hàm.
“Ngày nào cũng baby ơi baby , Hạ Tuấn mày không thấy gớm ?”
“Tôi thích , được không?”
Anh tôi tức nổ phổi, chạy đi méc chị dâu.
24
Tối đó, vừa bước vào nhà Hạ Tuấn.
Anh đã eo tôi, ép tôi dựa tường.
“Baby, hôm nay em có ý gì đây hả?”
Ánh mắt anh nguy hiểm cực độ.
“Gì mà ý với chẳng gì…” Tôi cố gỡ tay anh định bỏ chạy.
Anh khẽ cười,
“Nào là bào ngư, nào là hàu sống.
Em đang ám chỉ anh… không được đấy ?”
“Không… …” Tôi chột dạ.
Chưa kịp nói hết câu, đã bị anh dập một nụ hôn làm cho nghẹt thở.
Tối đó, anh giày vò tôi đến tận nửa đêm.
Còn bắt tôi nói mấy câu khó mở miệng, tôi không nói, anh liền “phạt”.
Hu hu hu.
Cuối mặt mũi đỏ bừng, tôi ngoan ngoãn chiều hết tất cả yêu cầu anh.
Cái chiêu này là do Hứa Mông chỉ tôi.
Cô ấy bảo kiểu người như Hạ Tuấn, làm việc áp lực cao, không có thời gian tập thể dục,
chín phần mười là… không ổn .
Nên tôi mới mua đủ thứ thực phẩm bổ dưỡng tẩm bổ cho anh.
Kết quả là… tự đào hố chôn mình.
Đúng là: thành bởi bạn thân, bại cũng bởi bạn thân!
25
Sinh nhật tôi năm nay, tôi đến khách sạn ven biển mà Hạ Tuấn đã đặt trước từ sớm.
Nhưng anh mãi không đến.
Tôi điện, chỉ nghe thấy thông báo tắt máy.
Từ sáng đến chiều, từ mặt trời rực rỡ đến hoàng hôn buông .
Tôi không đợi được anh.
Tôi là người dễ xúc động, cũng hay suy nghĩ lung tung.
Gặp chuyện này, tôi có thể không nghĩ ngợi?
Có anh không còn thích tôi nữa?
Có anh muốn đổi ý?
Tôi đã đến cạn mắt.
lết xác về nhà thì trời đã khuya rồi.
Vừa bước vào gara, tôi đã đụng ngay anh trai mình đang hớt hải chạy ra.
Anh thấy tôi, không nói không rằng, lôi tôi nhét vào xe,
Rồi phi thẳng đến bệnh viện nơi Hạ Tuấn công tác.
Tôi lập tức thấy bất an:
“Hạ Tuấn… anh ấy vậy?”
Anh tôi im lặng.
Tôi sắp :
“Anh ơi, rốt cuộc Hạ Tuấn làm rồi?!”
“Đang cấp cứu trong mổ.”
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Lệ tuôn xối xả.
Tôi lẽ ra hiểu, Hạ Tuấn không bao giờ thất hứa.
Trừ khi, thật sự có chuyện rồi.
26
Đến bệnh viện, cả khoa anh đã bị cảnh sát phong tỏa.
Khắp nơi loang lổ .
Từng vệt như dao nhọn đâm vào mắt tôi.
Tôi không tưởng tượng anh đã chịu đựng đau đớn cỡ nào.
thông báo: Hạ Tuấn mất quá , đã hôn mê sâu.
Mẹ anh ngất ngay tại chỗ.
Mà ngân hàng lại cạn kiệt.
Tôi lao :
“ , lấy tôi đi!”
Anh tôi kéo tôi lại:
“Lấy tôi! Tôi nhóm với nó.”
“Anh…”
Tôi nghẹn ngào.
“Nghe lời.”
“… Vâng.”
Vì phía sau còn rất việc cần tôi lo.
Ca mổ kéo dài suốt bảy tám tiếng.
Đến khi mở ra, Hạ Tuấn được chuyển vào ICU.
Tôi túc trực ngoài đó, mãi không thôi.
Cơ thể anh chi chít vết thương,
Tổn thương nghiêm trọng nhất là đứt gân tay .
Một khi đã đứt, sẽ khó mà hồi phục hoàn toàn.
Mà anh là ngoại khoa…
Vậy sau này còn mổ được nữa không?
Tôi hận kẻ thủ ác đó đến tận xương tủy.
Hạ Tuấn mà biết kết quả này, chắn sẽ rất đau lòng.
Anh hôn mê liền hai ngày.
Hai ngày đó tôi không ăn không ngủ, như xác sống.
Tôi mặc đồ vô trùng, đi theo y tá vào ICU.
thấy Hạ Tuấn, tôi nghĩ anh sẽ suy sụp, sẽ thê thảm.
Nhưng không.
Anh chỉ lặng lẽ nằm đó, tôi cười như mọi ngày.
“Em đến rồi ?”
Tôi lập tức bật :
“May quá, may mà anh tỉnh rồi.”
“Xin lỗi em nhé, giờ anh không thể giúp em lau mắt được nữa.”
Tôi gục vào người anh mà .
Rồi ngẩng đầu nói:
“Hạ Tuấn, mình kết hôn đi.”
Anh sững người, sau đó nở nụ cười:
“Được.”
“Lẽ ra hôm đó anh định cầu hôn em…
Xin lỗi nhé baby, anh thất hứa rồi.”
“Không . Em không trách anh.”
Tôi cúi định hôn anh.
Anh lại quay mặt đi, có chút lúng túng.
Tôi không vui:
“Gì đó?”
“… Baby, mấy ngày nay anh chưa đánh răng.”
“Phụt…”
Cũng biết ngại cơ đấy.
27
Sau đó, tôi đồng hành Hạ Tuấn trong giai đoạn phục hồi chức năng.
Anh nói với tôi, anh chọn làm cũng vì tôi.
Tôi tức quá, đấm anh một cái:
“Anh ngốc ? Học y cực khổ cỡ nào, anh không biết ?”
Anh mỉm cười:
“Hồi nhỏ em hay bệnh , anh chỉ muốn em sống thật lâu, thật khỏe mạnh.”
Chỉ một câu, mắt tôi lại trào ra.
Nếu anh không làm , đã không vì bị trả thù mà suýt mất mạng.
Càng nghĩ, tôi càng thấy sợ.
“Baby, anh chỉ muốn hỏi một điều.
Sau này có thể anh sẽ không thể cầm dao mổ nữa.
Một Hạ Tuấn như vậy… em muốn gả cho không?”
Ánh mắt anh dịu dàng, sâu lắng.
Tôi đỏ hoe mắt, gật đầu:
“Muốn. Đời này em chỉ muốn lấy mình anh.
Anh mà không cưới em… tự lo liệu hậu quả nhé.”
Đêm tôi và Hạ Tuấn đính hôn, anh tôi uống không ít.
Sau đó, mặt đỏ bừng, anh kéo Hạ Tuấn lải nhải:
“Em gái tao là bảo bối cả nhà.
Mày mà bắt nạt nó, đừng trách tao không nhận anh em.”
Hạ Tuấn cười, uống cạn ly:
“Anh yên tâm.”
Anh tôi bỗng dưng đỏ cả mắt, chỉ vào Hạ Tuấn oán trách:
“Bao năm qua, tao coi mày là anh em thân thiết.
Mà mày… mày lại muốn ngủ với em tao?
Mày nói coi, mày còn là người không?!
Thật đúng là… đồ gian thương!”
Từ đó trở đi, danh hiệu “Cao tặc” (Tào Tháo = kẻ gian) mà anh tôi từng gán cho tôi,
chuyển thẳng qua đầu Hạ Tuấn.
Tôi chỉ biết dở dở cười.
Tối đó, Hạ Tuấn tôi vào lòng, thở dài thỏa mãn.
Tôi mới nhớ ra hỏi:
“Nè, anh thích em từ bao giờ ?”
“Không nhớ nổi nữa. Từ rất lâu rồi.”
“Vậy anh thích em ở điểm nào?”
“Thích … đến mức đếm không xuể.”
“Hứ, không thành ý gì hết.”
“Thích em cho chó hoang ăn,
Thích sự mạnh mẽ em,
Biết rõ sợ mổ mà còn cười với mẹ để mẹ yên tâm…”
“ đó anh sợ nhỉ?”
Tôi khẽ hỏi.
Anh tôi chặt hơn.
“Vi Vi, cả đời này, anh sẽ ở bên em.”
“Nhưng mà… nếu thích em như , ngày xưa không thẳng thắn theo đuổi?
Còn lấy ảnh em làm hình nền khóa nữa?”
“Vì anh sợ.
Anh sợ không mang lại hạnh phúc cho em.
Nhưng sau đó… anh càng càng không thể dứt ra được.
Anh yêu em rồi, không rời được nữa.”
Anh tôi bằng ánh mắt dịu dàng như ,
Cúi hôn trán tôi:
“Baby, anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.”
28
Hai bên gia đình nhau chọn một ngày lành.
Tôi và Hạ Tuấn đi đăng ký kết hôn.
Sau khi cưới, anh rất rất bận.
Nào là nghiên cứu khoa học, nào là hội thảo học thuật.
Vì tay anh không còn mổ được nữa,
Nên anh chuyển sang làm nghiên cứu chuyên sâu.
Cắm đầu trong thí nghiệm cả ngày.
Tôi thì lại thở phào nhẹ nhõm —
Ít ra cũng không còn dính lấy tôi 24/7 nữa.
Kỷ niệm một năm ngày cưới,
Tôi nghe thấy tiếng mở khóa vang từ sớm.
Hạ Tuấn về rồi!
Tôi xỏ dép, chạy như bay tới lấy anh.
Anh sững lại một chút, rồi dang tay tôi thật chặt.
“Chạy chậm thôi.”
Tôi ghé sát tai anh, cố tình hỏi:
“Baby, hôm nay có nhớ em không?”
“Nhớ, từng phút từng giây đều nhớ.”
Anh cúi đầu định hôn.
Tôi uốn người né tránh.
Anh đuổi theo.
Tôi lập tức rút ra khẩu súng đồ chơi cháu trai, dí vào hông anh.
Giả vờ nghiêm túc quát:
“Nick Wilde, anh bị bắt rồi!”
Anh nhướng mày, phối hợp giơ tay:
“Ồ? Vậy công chúa định xử lý tôi nào?”
Tôi cố nhịn cười:
“Quỳ !”
“Tuân lệnh!”
“Thưa bà xã!”
Tôi người đàn ông trước mặt – người luôn nghe lời tôi vô điều kiện,
Bỗng thấy bùi ngùi xúc động.
Đây thật sự là người từng lạnh lùng kiêu ngạo ngày xưa ?
Nhưng mà…
Tôi thích phiên bản hiện tại hơn.
Trình Vi và Hạ Tuấn, là ánh sáng nhỏ trong đời nhau.
Trình Vi và Hạ Tuấn, sẽ hạnh phúc cả một đời.
Toàn văn hoàn.