Con trai vì muốn trừng phạt chuyện tôi không mua pizza cho nó, nên đã nhân lúc tôi ngủ trưa, lén dùng điện thoại của tôi đặt liền ba nghìn phần.
Đến lúc tôi phát hiện ra thì đơn hàng đã không thể hoàn lại nữa.
Không còn cách nào khác, tôi và chồng chỉ đành còng lưng đạp xe ba bánh, đội nắng đi đi về về cả trăm chuyến mới chở hết đống bánh đó về nhà.
Thằng bé nhìn bộ dạng mồ hôi nhễ nhại, quần áo xộc xệch của chúng tôi, đắc ý cười thành tiếng:
“Hi hi, cho chừa cái tội không mua cho con!
Để xem sau này bố mẹ còn dám đắc tội với bổn thiếu gia nữa không!”
Nhưng nó đâu biết rằng, tôi và chồng vừa mới mua một chiếc tủ đông cỡ lớn.
Ba nghìn cái pizza này bỏ vào tủ đông, để cả năm cũng chẳng hỏng.
Đã thích ăn đến vậy, thì tôi giữ lại hết cho nó.
Cứ để đông lạnh đó mà ăn dần, bữa nào cũng ăn.