Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nói thật lòng.
việc trừng phạt mà bắt nó ăn pizza suốt ba tuần.
Mười một năm còn lại, tôi chưa từng đối xử tệ với nó một ngày .
Có lẽ chính là gọi là “vong ơn bội nghĩa”.
Mãi mãi không nhớ được điều tốt.
Tôi con trai, đứa trẻ mình mang nặng đẻ đau mười tháng.
Đột nhiên cảm thấy… thôi .
Tùy nó.
Tôi bật đèn, đứng dậy, ngắt điện tủ đông.
“Sau này con sẽ không phải ăn những thứ này nữa.”
Trên mặt nó lại hiện lên nụ cười đắc ý.
Nghĩ rằng mình đã thắng.
Ngày hôm sau.
Con trai thậm chí còn lười thu dọn hành lý.
Theo lời nó nói.
“Dù sao ba mẹ mới của con cũng sẽ mua cho con, con không cần mấy thứ này.”
Chú họ sợ chúng tôi đổi ý, còn mang cả hợp đồng đến, bắt tôi và chồng ký tên điểm chỉ.
Hai người họ rời đi, cũng vui vẻ.
Chồng tôi hỏi tôi.
“Em có hối hận không?”
“Em nói xem, nếu đó chúng không ép nó ăn ba nghìn pizza, có phải mọi chuyện sẽ không đến mức này không?”
Tôi gật .
Nhưng ngay sau đó lại lắc .
“Với tính cách của nó, chuyện này sớm muộn cũng xảy ra.”
“Thật ra em còn thấy biết ơn ba nghìn pizza này, giúp chúng rõ nó sớm hơn, buông bỏ nó sớm hơn, nếu không sau này có lẽ còn khó hơn.”
8
Tôi đem toàn bộ đồ chơi của Trần Nghiêm đi bán.
Đống thẻ bài đổi được ba vạn, tôi chuyển cho mẹ chồng.
Bà nghẹn ngào xin lỗi.
“Không ngờ con còn nghĩ đến mẹ, là mẹ có lỗi với con, còn tát con một .”
Tôi nói với bà không sao.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ đánh vô cớ.
Sau hôm đó, tôi nói với chồng, tiền dưỡng già sau này cho bố mẹ anh sẽ không được lấy tài khoản của tôi thêm một đồng nữa.
dây bên kia im lặng vài giây.
“Giờ Trần Nghiêm cũng đi , hai đứa với Đại Bảo có muốn sinh thêm đứa nữa không?”
“Dù sao đã ký giấy , sau này về già thằng bé cũng không hai đứa đâu.”
Chuyện này tôi và chồng đã bàn qua.
Giờ cả hai chúng tôi đều không muốn thêm đứa trẻ nữa.
Chi bằng tích cóp tiền.
Sau này già viện dưỡng lão.
Thực tế chứng minh, không có con trai, cuộc sống của hai chúng tôi nhẹ nhõm hơn không chỉ một chút.
Không còn mất ngủ cả đêm, lo nó lại gây chuyện gì, nghĩ xem phải xin lỗi người thế .
Cũng không cần tốn thời gian tốn công sức.
Muốn sống thế sống thế đó.
Có kỳ nghỉ còn có thể đi du lịch nước , cuộc sống rất thoải mái.
Trong thời gian đó, con trai từng gọi video cho chúng tôi một lần.
Trong màn hình, nó ăn đồ nướng mỡ chảy đầy miệng.
“ con muốn ăn gì ăn, không quản con!”
“Hơn nữa con còn không phải làm bài tập, tốt hơn với hai người gấp vạn lần!”
Tôi mấy xiên thịt đó.
Chỉ cần liếc qua đã biết là đồ người khác ăn thừa.
mà nó vẫn ăn ngon lành .
Hơn nữa, đừng thấy bây giờ nó thích, giống pizza, ăn liên tục mười mấy ngày cũng không nổi.
Còn chuyện nó nói không cần làm bài tập.
Tôi biết.
Là nó đã đuổi học.
Nó lại đánh nhau với người khác, nhưng lần này không còn tôi đi quỳ xuống xin lỗi phụ huynh người .
Bây giờ nó vui không cần đi học.
Không biết sau này sẽ hối hận đến mức .
Tôi và chồng không để ý đến nó nữa, tiếp tục sống cuộc sống hai người mà chúng tôi hằng mong muốn.
Chỉ là hai tháng sau, vừa đi du lịch biển về, đã thấy cửa co ro một bóng người đen sì.
Ban tưởng là trộm hoặc người vô gia cư.
Chồng tôi còn cầm sẵn cây gậy.
Nhưng lại gần mới phát hiện là Trần Nghiêm.
Vừa thấy chúng tôi, nó lập tức òa khóc.
“Ba, mẹ, mau đón con về nhà đi!”
“Con xin hai người, xin hai người!”
ra.
nhà chú họ, mỗi ngày nó phải dậy trời chưa sáng.
Sơ chế nguyên liệu, xiên thịt, nướng, rửa que, lau dọn.
sáng đến tối không được nghỉ một giây.
nhà nó chưa từng động tay việc gì, làm sao nổi sự hành hạ .
Quan trọng là chú họ còn tàn nhẫn hơn chúng tôi.
Không nghe lời đánh, hoặc nhốt lại.
Thế nên nó mới trốn đi trong đêm, mất ba ngày ba đêm mới về đến cửa nhà.
Đêm khuya hàng xóm đều đã ngủ.
Tôi sợ làm ồn, nên dẫn Trần Nghiêm nhà.
Vừa cửa.
Nó lao thẳng đến tủ đông.
lần cắt điện, pizza bên trong đã hỏng, may là mùa đông nên chưa thối quá nặng.
Nhưng Trần Nghiêm không cảm được gì, cầm pizza nhét từng miếng miệng.
“Con thật sự sai .”
“Con ăn, con ăn , ăn cả đời cũng được, xin ba mẹ cho con lại nhà, con đảm bảo sẽ không phạm lỗi nữa.”
Nó vừa nôn khan vừa cố nuốt xuống.
Thứ này toàn vi khuẩn, tôi sợ ăn xảy ra chuyện nên giật lấy ném thùng rác.
Trần Nghiêm ngơ ngác tôi.
“Mẹ, mẹ tha thứ cho con phải không?”
9
Tôi sững lại vài giây.
“Thật tốt quá mẹ ơi, con đảm bảo sau này sẽ nghe lời, tuyệt đối không chọc mẹ giận nữa.”
“Lần này đừng đuổi con đi nữa.”
Nếu là , tôi thật sự sẽ mềm lòng.
Nhưng bây giờ.
Tôi không biết nó có đang diễn hay không.
Câu chuyện “sói đến ” cũng từng nghe.
giờ tôi không dám tin nó nữa.
Nói cho .
Là đã hoàn toàn thất vọng về nó.
Tôi gọi điện cho chú họ, bảo ông đến đón người.
Con trai nghe xong tuyệt vọng khóc lớn.
“Tại sao? Con là con ruột của mẹ mà? Mẹ nỡ để con khổ? Nỡ để con đến nhà người khác?”
“Đúng, chắc chắn không nỡ.”
“Nhưng chúng đã cố sức , vẫn không sửa được tật xấu của con, cũng không sưởi ấm được trái tim của con, lòng người cũng là bằng thịt, chúng cũng sẽ bỏ con.”
Mắt nó đã khóc sưng lên.
Nó quay chạy ra , định đi tìm ông bà nội.
Nhưng mất đi hai trăm nghìn, cuộc sống dưỡng già vốn dĩ đã phá vỡ, giờ họ vẫn phải ra đồng làm thuê cho người khác.
Căn bản không có thời gian quan tâm đến nó.
Khi chú họ đến nhà lần thứ ba, đã không còn vẻ giả tạo ban , trực tiếp kéo tay Trần Nghiêm lôi ra .
Không biết nơi không thấy.
Nó đã bao nhiêu khổ.
Trần Nghiêm quỳ xuống, ôm chặt ống quần tôi, nhất quyết không đi.
Chú họ cười.
“Ban tôi chỉ định cho nó đến quán phụ giúp một thời gian, nhưng nó cứ nhất quyết đòi ký giấy .”
“Bây giờ muốn hối hận cũng không còn cửa.”
Đúng .
đó Trần Nghiêm một lòng muốn rời đi, còn thề sẽ không bao giờ quay lại.
Nó sợ chúng tôi không cho đi, nên còn chủ động làm hợp đồng .
Cũng chính tờ giấy đó, cắt đứt hoàn toàn tình mẹ con giữa chúng tôi.
, nó kéo đi.
Lần tiếp theo nghe tin về nó, đã là bảy năm sau.
Khi đó nó đã trưởng thành, thoát khỏi sự bóc lột của chú họ, có thể ra tự sống.
Nhưng không có học vấn, cũng không có kỹ năng.
tìm tới tìm lui chỉ có thể làm thuê trong nhà hàng.
Trùng hợp là, lại là một tiệm pizza.
chúng tôi gặp lại, người nó đầy dầu mỡ, chật vật không ra hình dạng.
Nó những đứa trẻ tuổi đeo cặp sách bên , ngẩn người.
“Tôi chọn làm , là mỗi tối đều có vài pizza bán không .”
Nó cười khổ.
“Tôi cứ nghĩ, nếu năm đó tôi ngoan ngoãn ăn ba nghìn pizza tốt biết bao.”
Nhưng nói nói .
Năm đó cũng không phải chỉ chuyện đó mà chúng tôi bỏ nó.
Con người cũng phải trả giá cho sai lầm của mình.
Chồng tôi đưa cho nó một thẻ ngân hàng.
Đó là tiền nó sinh ra đã chuẩn , chỉ tích đến năm nó mười một tuổi, cộng thêm phần nó tiêu xài đó, giờ chắc còn vài vạn.
Trần Nghiêm lấy.
Hình nó còn rất nhiều điều muốn nói với chúng tôi, nhưng chưa kịp mở miệng đã quản lý gọi đi.
Tôi và chồng ngồi thêm một rời đi.
Có lẽ là lần chúng tôi gặp nó, sau này cả nhà sẽ chuyển đi nơi khác.
Chúng tôi đã cho nó vô số cơ hội.
Cho đến tận bây giờ, khi nó trắng tay, dường mới thật sự hiểu ra sai lầm.
Nhưng tình cảm đã phai nhạt.
Hối hận… đã quá muộn.
()