Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

sau lưng, Chu Tự cúi .

Không thêm lời nào.

Thời gian trôi rất nhanh.

Chớp mắt đã ba năm.

Ba năm ấy, tôi Kỳ Uyên trở cặp đôi bất khả chiến bại, quét sạch các giải rally lớn nhỏ trong ngoài nước.

Cái tên Diệp trở huyền thoại của giới rally.

Vô số đội đua ra giá trên trời muốn chiêu mộ tôi.

Nhưng tôi đều từ chối.

Bởi vì Kỳ Uyên không là đồng đội.

Anh đã trở người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.

Anh tôn trọng tôi.

Thấu hiểu tôi.

tôi thức trắng đêm phân tích dữ liệu, anh lặng lẽ đặt bên tôi một ly sữa nóng.

tôi bị ốm, anh không do dự bỏ cả cuộc thi để ở lại chăm sóc.

Anh chữa lành mọi vết thương trong tôi.

Cho tôi sự thiên vị dịu dàng nhất.

Hôm nay…

Là ngày tôi Kỳ Uyên thử cưới.

Trong phòng VIP của tiệm cưới, tôi mặc chiếc trắng , nhìn trong gương.

Ánh sáng trong mắt… rực rỡ hơn bao giờ hết.

“Đẹp quá.”

Kỳ Uyên ôm tôi từ sau, cằm tựa vai tôi, nhìn chúng tôi trong gương rồi ngây ngô.

“Cuối cùng ông đây cũng sắp cưới em nhà rồi.”

Tôi , nhẹ đánh tay anh.

“Đừng nghịch, bên ngoài còn người đợi.”

Đúng lúc ấy, một nhân viên bước vào.

Trong tay cầm một chiếc phong bì cũ.

“Cô Diệp, lúc nãy có một người đàn ông nhờ tôi đưa cái cho cô.”

“Trông anh ta… khá sa sút. Đặt xuống rồi ngay.”

Tôi hơi sững lại.

Nhận lấy phong bì.

Mở ra.

Bên trong là một lá hộ mệnh bện bằng dây đỏ.

Mé rìa đã sờn, màu cũng phai trắng.

Hô hấp của tôi khựng lại.

Đó là năm năm trước.

Trước Lục lần đường đua.

Tôi đích thân chùa cầu, rồi tự tay bện từng sợi dây, buộc cổ tay anh ta.

đó anh ta .

, cần có lá , anh sẽ không bao giờ lạc đường… sẽ luôn trở bên em.”

Tôi cầm lá , bước trước cửa kính lớn.

Nhìn ra bên ngoài.

10.

Bên kia con đường, có một bóng người khom lưng đứng đó.

Rõ ràng mới hơn ba mươi tuổi, nhưng tóc đã bạc trắng, gương mặt hốc hác tiều tụy.

Anh ta mặc chiếc áo khoác cũ bạc màu, ống tay phải trống rỗng buông thõng bên người.

Là Lục .

Dường anh ta nhận ánh mắt của tôi, chậm rãi ngẩng .

Giữa dòng xe cộ tấp nập, ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.

Anh ta không bước tới.

Cũng không điên cuồng níu kéo trước.

đứng đó… lặng lẽ nhìn tôi.

Nhìn tôi mặc chiếc cưới chuẩn bị cho người khác.

Nhìn người đàn ông đứng tôi, trong mắt tôi.

Tôi thấy môi anh ta khẽ động.

Hình gì đó.

Khoảng cách quá xa, tôi không nghe thấy.

Nhưng tôi đọc khẩu hình.

Anh ta :

“Xin lỗi.”

Kỳ Uyên bước tới bên tôi, nhìn theo hướng ánh mắt tôi, khẽ nhíu mày.

“Có cần anh gọi bảo vệ đuổi anh ta không?”

Tôi lắc .

Rồi ném lá hộ mệnh trong tay vào thùng rác bên .

“Không cần.”

là một người xa lạ thôi.”

Tôi quay người.

Không nhìn ra ngoài thêm lần nào nữa.

“Kỳ Uyên, chiếc cưới em rất thích. Chọn chiếc .”

Kỳ Uyên nhìn gương mặt bình thản của tôi.

Hàng mày cau chặt lập tức giãn ra.

Anh cúi xuống hôn nhẹ trán tôi.

, nghe em hết.”

Bên ngoài cửa kính.

Lục tận mắt nhìn thấy lá bị ném vào thùng rác.

Chút ảo tưởng cuối cùng của anh ta… cũng theo đó vỡ vụn.

lúc anh ta mới hiểu.

Có những thứ một đánh mất…

Thì vĩnh viễn không thể tìm lại.

Anh ta đã tự tay phá hủy cô gái từng nhìn anh cả thế giới.

Cũng tự tay phá hủy cuộc đời .

Lục chậm rãi quay người.

Kéo theo cơ thể tàn tạ, từng bước từng bước chìm vào dòng người đông đúc.

Không quay lại nữa.

Ngày cưới.

Khách khứa đông nghịt.

Gần tất cả những nhân vật có tên tuổi trong giới đua xe đều .

Tôi khoác tay mẹ, từng bước Kỳ Uyên đứng ở cuối thảm đỏ.

Mẹ nhìn tôi, mắt hơi đỏ.

Nhưng khóe môi lại là nụ đầy tự hào.

, con đã làm rồi.”

“Con không biến người phải ngửa tay xin ai cả. Con đã thắng lại chính .”

Tôi siết nhẹ tay bà.

ơn mẹ.”

Kỳ Uyên nắm lấy tay tôi.

Ánh mắt anh dịu dàng sâu sắc.

“Diệp .”

“Em đã sẵn sàng làm dẫn đường trọn đời của anh chưa?”

Tôi nhìn anh.

Nụ rực rỡ.

“Đương rồi.”

“Nhưng lần … vô lăng phải nghe em.”

Kỳ Uyên bật lớn, kéo tôi vào lòng.

“Tuân lệnh, nữ vương của anh.”

Sau nghi lễ kết thúc, Chu Tự chúc rượu.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đã bình thản hơn trước.

“Chị , chúc mừng hôn lễ.”

ơn.”

Tôi nâng ly, khẽ chạm với anh.

Chu Tự do dự một chút rồi :

“Anh … hôm qua rời phố rồi.”

“Nghe anh ấy vùng núi xa xôi làm thợ sửa xe.”

“Anh ấy nhờ em đưa cái cho chị.”

Chu Tự đưa tôi một tấm thiệp đỏ.

Đó là thiệp cưới của tôi Kỳ Uyên.

Trên đó còn vương vết nước mắt đã khô.

Mặt sau của tấm thiệp có một dòng chữ nguệch ngoạc.

Viết bằng tay trái.

“Chúc em tân hôn hạnh phúc.

… anh cuối cùng cũng… thật sự mất em rồi.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Trong lòng không có giác trả thù công.

Cũng không có chút thương hại.

còn sự bình yên sau qua mọi sóng gió.

Tôi đặt tấm thiệp chiếc bàn bên .

Rồi quay nhìn Kỳ Uyên.

Anh bị hội phù rể vây lại ép rượu.

Dường nhận ánh mắt của tôi.

Anh quay lại, giơ ly rượu tôi.

Nụ rực rỡ, phóng khoáng ánh nắng.

Tôi cũng bật .

Nhấc .

Bước ánh sáng của .

“Tạm biệt, Lục .”

“Vĩnh viễn không gặp lại.”

-Hết-

Tùy chỉnh
Danh sách chương