Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
17
“Chị…”
Ưm!
bị thứ gì ném trúng, ấy ôm đầu quay lại, chỉ thấy dưới ngọn đèn đường ở chỗ ngoặt có một người đàn ông dáng người cao ráo đứng.
Văn Khải từng bước đi tới, cúi người nhặt cuốn sổ nhỏ màu đỏ rơi trên mặt đất lên, tỉ mỉ lau sạch bụi trên .
Xem ra nãy anh ta chính là dùng thứ ném .
Tôi nhìn cuốn sổ đỏ thấy hơi quen mắt, hình như tôi có một cuốn thì phải.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ.
Ơ kìa, đây chẳng phải giấy đăng ký kết hôn sao?
Anh ta châm chọc nói với tôi:
“Nhanh vậy tìm người thay thế rồi à? Chúng ta còn chưa ly hôn đâu.”
Sắc mặt cứng lại, rất nhanh lại lộ ra bộ dạng bất đời như cũ:
“Thì sao? Phạm pháp à? Báo cảnh sát bắt tôi đi.”
Văn Khải nhét giấy đăng ký kết hôn túi, kéo tôi ra khỏi bên cạnh :
“ còn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp đâu nhỉ. Tôi không chấp trẻ con, đi đi.”
“Còn nửa năm nữa là tôi mươi ba rồi.”
Nói xong, nhìn tôi thật sâu, dường như chờ tôi mở miệng.
Tôi nghĩ một xem nên nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể áy náy nói:
“Xin lỗi.”
ấy đúng là người rất tốt, quả thật tôi không có cảm giác gì với ấy, không thể làm lỡ tuổi trẻ của người ta .
cười khổ:
“Chị thật cách làm người ta đau .
“Là tôi đơn phương tình nguyện thôi, chị chẳng có gì phải xin lỗi cả.”
ấy đội mũ bảo hiểm lên, chiếc mô tô nhanh chóng lao ra khỏi khu dân cư rồi biến mất không dấu vết.
Trước cửa tòa nhà chỉ còn lại tôi và Văn Khải.
Anh ta căng mặt, siết chặt tay tôi.
Ánh mắt tôi rơi lên một góc đỏ nhỏ lộ ra từ túi anh ta, khóe miệng giật giật.
Người bình thường ai ra ngoài lại mang theo giấy đăng ký kết hôn chứ?
Tôi phá vỡ bầu không khí gượng gạo:
“Hôm nay anh đến tìm tôi là để ký đơn ly hôn à?”
Sắc mặt Văn Khải trầm xuống, bàn tay nắm tay tôi lại siết chặt hơn:
“Em ghét tôi đến vậy sao, nóng muốn rời khỏi tôi như thế à?”
Không thì sao nữa?
Đợi anh đá tôi chắc?
Tôi không lên tiếng.
Anh ta nhìn tòa nhà một cái:
“ đến tận cửa nhà rồi, em không mời tôi lên ngồi một lát sao?”
Tôi kinh ngạc vì mặt anh ta dày thật, anh ta nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc đến mức không giống nói đùa.
Tôi chỉ có thể đưa ông chồng cũ tương lai của nhà.
Vừa bước cửa, tôi bị anh ta chặn ngay sau cánh cửa.
tay anh ta chống lên ván cửa, giam tôi .
Anh ta ép sát từng bước:
“Hà , chỉ là người có tiền thì em ai đến không từ chối, đúng không?”
Hơi thở của anh ta phả bên tai tôi:
“Tôi có tiền, tôi có rất nhiều tiền, sao em lại không tôi nữa rồi?”
Vốn dĩ đây là một bầu không khí rất ám muội.
Văn Khải hừ lạnh một tiếng:
“Em là thật sự không hay giả ngốc?
“Công ty em làm bây giờ là của nhà ta.
“Chiếc mô tô đưa em nhà kia, hơn tệ.”
Ôi trời ạ, tôi thật sự không muốn nói gì nữa rồi.
Tôi chỉ muốn hỏi một câu.
Rốt cuộc là ai trộm mất cái cuộc đời phú quý vô lo vô nghĩ vốn thuộc tôi?
Bảo sao tôi vẫn luôn phải gánh nặng mà đi phía trước.
Hóa ra là có người thay tôi sống những năm tháng bình yên.
“Hôm người đi đăng ký, Văn tổng không mang sổ hộ khẩu, còn là tôi chạy nhà giúp anh ấy đấy.”
22
Mặc dù phần lớn nghiệp công ty đều quan hệ giữa tôi và Văn Khải, tôi vẫn không vui.
Văn Khải còn chưa cầu hôn tôi.
Tôi âm thầm giận dỗi một .
Con người đúng là sẽ ngày càng tham lam.
Trước kia tôi chỉ có tiền là , bây giờ thì không dễ lừa như vậy nữa đâu.
Bỗng má tôi bị một thứ gì lành lạnh chạm .
Tôi theo bản năng co người lại, quay ngoắt đầu, liền đối diện với đôi mắt đào hoa ngập cười của Văn Khải.
Ánh mắt tôi rơi lên ly trà sữa lạnh trên tay anh ta, tay vừa định đưa ra nhận, bỗng nhớ ra…
Tôi vẫn còn giận.
Tôi lập tức chắp tay ra sau lưng, quay mặt đi:
“Hừ.”
tiệc độc thân trước hôn lễ, tôi mời Trịnh Kiều và một đám nghiệp.
Mọi người chơi rất vui, chỉ là đến có Văn Khải ở thì ai nấy đều tiết chế hẳn lại.
Chơi đến trò thật hay thử thách từ thời xa xưa, có một nghiệp bốc trúng Văn Khải:
“Văn tổng cứ tùy tiện nói một bí mật đi.”
Văn Khải nghĩ một rồi nói:
“Vợ tôi trước đây từng cứu mạng tôi.”
Tôi: ?
Sao tôi không vậy?
Văn Khải xoa đầu tôi:
“Đầu óc em không dùng , chắc chắn không nhớ đâu.”
Tôi:
“Anh không nói em còn quên mất, em khóc không phải vì anh, mà là vì bọn em suýt nữa thì thắng rồi, cái nhà nát kia tự dưng lại sập xuống hu hu hu…”
Văn Khải: …
“Chấp niệm muốn đứng nhất của em rốt cuộc lớn đến mức nào vậy?”
Anh ta nắm tay tôi, đặt lên ngực :
“ trận đấu , tôi chính là phần thưởng của em.”
Trịnh Kiều và một đám nghiệp loạt quay mặt đi chỗ khác:
Hóa ra sếp là loại người ! Không nhìn nổi nữa rồi!
Tôi vẫn chưa vừa lắm:
“Văn Khải, anh thích em ở điểm nào? Chỉ vì em từng cứu mạng anh thôi à?”
Anh ta trầm ngâm một lát, vành tai hơi đỏ lên:
“Hồi cấp tôi thích em rồi. Tôi phát hiện ngày nào em lén nhìn tôi, lén lật vở bài tập của tôi, lén xem bài kiểm tra của tôi, chép lại đề của tôi, tôi cứ tưởng em thầm thích tôi, nên bất tri bất giác thích em theo. sau mới phát hiện ra em căn bản còn chưa gì, ngốc đến thế, ngoài việc cắm đầu học ra thì chẳng gì hết, hoàn toàn không nhìn ra .
“Em là loại người cố chấp nào muốn đứng nhất, nên tôi nghĩ, tôi phải đứng trước em thì em mới luôn nhìn tôi. Chỉ tôi là hạng nhất, mắt em sẽ chỉ có tôi.”
Tôi: Chấn động!
Không ngờ đối thủ tưởng tượng của tôi lại thầm yêu tôi nhiều năm như thế!
Không ngờ đối thủ cạnh tranh của tôi lại là do chính tay tôi một tay tạo nên!
Văn Khải nắm tay tôi, đeo nhẫn ngón áp út cho tôi, rồi mới hỏi:
“Em có cùng tôi đi hết cuộc đời không?”
Anh ta chìa tay phía tôi.
nghiệp xung quanh hò reo vang dội.
Tôi cẩn thận mà kiên định đeo nhẫn lại cho anh ta, trước mắt dần bị một màn sương nước che phủ.
Đến tôi mới thật sự cảm nhận rằng, Văn Khải hoàn hoàn toàn toàn là của tôi.
Văn Khải:
Hà từng say trước mặt tôi lần.
Lần đầu tiên, ấy nhào tôi, còn tôi thì dùng sức ôm vầng trăng sáng mà tôi ngày đêm mong nhớ ngực .
Lần thứ là sau khi tôi cầu hôn ấy, dường như ấy nhớ ra chuyện gì buồn, bám tôi không chịu buông.
Mắt đỏ hoe như thỏ con, hỏi tôi:
Anh có phải hối hận vì cưới em không? Anh có phải không em nữa không?
Trái tim tôi khoảnh khắc ấy, một cách khó tin, tan thành một viên kẹo mềm.
Tôi lau nước mắt cho ấy, ôm ấy .
Làm sao tôi có thể nỡ không em chứ?
Tôi ghé bên tai ấy, dỗ dành hết lần đến lần khác:
Hà , anh sẽ yêu em, chỉ yêu một em.
-Hết-