Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
Sắc mặt Tạ Lang Hoa lập tức trắng bệch.
Sắc mặt hoàng thượng cũng thay đổi, ánh mắt đảo qua người Tạ Lang Hoa.
Thúy Trúc mặt tái mét, toàn thân run rẩy.
Tạ Lang Hoa đứng bật dậy:
“Ngươi có gì? Thúy Trúc là nha hoàn của ta, ngươi đang nghi ngờ ta ?”
Ta nhìn nàng, mỉm cười nhàn nhạt:
“Tỷ tỷ vội gì chứ? Ta chưa nói xong.”
Ta sang hoàng thượng:
“ hoàng, nhi thần một cách có thể tra rõ sự . Ngọc như đã vỡ, trên các mảnh vỡ hẳn sẽ có dấu tay. Mời các ma ma có kinh nghiệm trong cung kiểm tra, ai chạm vào ngọc như , tra một chút là biết.”
Lời vừa dứt, Thúy Trúc “bịch” một sụp xuống đất, liên tục dập đầu:
“Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng! Là phi nương nương sai làm! Ngọc như là phi nương nương đập vỡ, bảo bỏ vào rương của Thái tử phi nương nương! nghe lệnh làm việc thôi!”
Sắc mặt Tạ Lang Hoa đại biến:
“Ngươi nói bậy cái gì!”
Thúy Trúc khóc lóc:
“Nương nương, người không thể mặc kệ ! Người nói sau khi chuyện thành sẽ hai trăm lượng bạc, xuất cung gả chồng. Nhưng người đâu có nói chuyện sẽ mất mạng!”
Mặt hoàng thượng đen như mực.
Ông nhìn Tạ Lang Hoa, chữ một:
“Hay một Tạ phi. Vu hãm Thái tử phi, phá hoại đồ ngự ban. Ngươi đáng tội gì?”
Chân Tạ Lang Hoa mềm nhũn, xuống đất.
Nhưng mắt nàng đảo một cái, đột nhiên bụng, lớn kêu:
“ hoàng! Người không thể giết ta!”
Hoàng thượng cười lạnh:
“Vì không thể?”
Tạ Lang Hoa ngẩng đầu, hét khàn giọng:
“Bởi vì… ta đang mang thai con của Thái tử!”
Lời vừa dứt, cả kinh hãi.
Tiêu Tuần vừa định bước vào liền khựng lại.
Hắn theo bản năng nhìn về phía ta, muốn giải thích.
Ta khẽ lắc đầu với hắn.
Sắc mặt hoàng thượng biến đổi mấy lần:
“Ngươi nói gì?”
Tạ Lang Hoa bụng, nước mắt lưng tròng:
“ hoàng, nhi thần đã mang thai hơn một tháng. Đứa bé là của Thái tử, là hoàng tôn của người. Người không thể giết ta, không thể để cháu ruột của mình mất mẹ!”
Nói xong nàng sang nhìn ta, trong mắt đầy đắc .
Ta nhìn nàng, trong sóng gió cuộn trào.
Mang thai con của Tiêu Tuần?
Không thể nào.
Tiêu Tuần đã nói rõ, hắn chưa chạm vào nàng dù một ngón tay.
Nhưng nhìn dáng vẻ đầy tự của Tạ Lang Hoa, trong ta vẫn thấy bất an.
Ta bước một bước, khom người với hoàng thượng:
“ hoàng, nếu Tạ phi nói mình có thai, chi bằng mời thái y mạch. Nếu có vui, cũng tiện chuẩn bị sớm.”
Hoàng thượng nhìn ta một cái, gật đầu:
“Thái tử phi nói có lý. Người đâu, truyền thái y.”
Tạ Lang Hoa dưới đất, sắc mặt thoáng biến đổi, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Ta nhìn nghiêng gương mặt nàng, trong càng thêm bất an.
nàng không hề hoảng sợ?
Thái y nhanh chóng tới.
Tạ Lang Hoa cổ tay ra, trên mặt thậm chí mang theo nụ cười.
Ta siết chặt chiếc khăn trong tay.
Tiêu Tuần đứng bên cạnh ta, nắm tay ta, bàn tay đầy mồ hôi.
Trong yên tĩnh mức nghe rõ nến cháy lách tách.
Chu thái y mạch tay trái tay phải, mạch tay phải xong lại tay trái, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.
Một lúc lâu sau, ông đứng dậy trước hoàng thượng:
“Bẩm hoàng thượng, Tạ phi… quả đã có thai, hơn một tháng.”
Trong đầu ta vang một ong.
sự có thai?
Sắc mặt hoàng thượng trở nên phức tạp, nhìn Tiêu Tuần một cái nhìn ta, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Tạ Lang Hoa, mang theo vài phần dò xét.
Tạ Lang Hoa bụng, nước mắt lưng tròng nhìn Tiêu Tuần:
“ hạ, người nghe thấy chưa? Thiếp sự mang thai con của người. Người không thể bỏ mặc thiếp.”
Ta đầu nhìn Tiêu Tuần.
Hắn không nhìn Tạ Lang Hoa, nhìn ta, ánh mắt đầy hoảng loạn.
“Khuynh Tửu, ta…”
Ta nhìn ra được hắn sự hoảng.
Không phải kiểu chột dạ, mà là kiểu sợ ta không hắn.
Hoàng thượng phất tay:
“Trước hết Tạ phi xuống, chăm sóc cẩn thận. Chuyện … để sau hãy bàn.”
Tạ Lang Hoa được người đỡ đứng dậy.
Khi đi ngang qua ta, khóe môi nàng khẽ cong .
Ánh mắt ấy rõ ràng đang nói:
Ngươi thua .
9
Buổi tối, Tiêu Tuần phòng ta.
Ta lưng nằm trên giường, không nói gì.
Hắn ngồi xuống bên giường, ngồi rất lâu mới tay định chạm vào vai ta.
Ta né vào trong, tay hắn lơ lửng giữa không trung, cuối cùng vẫn rút lại.
Trong phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe nến nổ lách tách.
“Khuynh Tửu.”
Hắn thở dài, giọng trầm thấp:
“Ta sự chưa chạm vào nàng ta.”
Ta không đầu, cũng không đáp.
Hắn lại nói:
“Nàng không ta?”
Ta xoay người lại nhìn hắn.
Trong ánh nến, chân mày hắn nhíu chặt, ánh mắt đầy lo lắng, đâu dáng vẻ của một Thái tử cao cao tại thượng.
“Ta ngươi chưa chạm vào nàng ta. Nhưng đứa bé trong bụng nàng thì ? Hoàng thượng đã nhận đó là trưởng tôn. Nếu nàng sinh ra, sau phải làm ?”
Tiêu Tuần im lặng một lúc nói:
“Sẽ có cách.”
Ta nhìn hắn:
“Cách gì? Nói đi.”
Hắn ghé sát lại, hạ giọng:
“Dù cứ giao phu quân là được.”
Ta nhìn hắn, cơn giận trong cũng vơi bớt.
“Vậy tối nay người làm gì?”
Hắn chớp mắt, vẻ mặt vô tội:
“ bồi tội với phu nhân.”
Ta hừ một :
“Đường đường Thái tử, bồi tội với ta cái gì?”
Hắn ghé sát tai ta nói nhỏ một câu.
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
“Tiêu Tuần!”
Hắn cười ta vào :
“Phu nhân đừng giận, vi phu sai , nhận đánh nhận phạt, tuyệt không hai lời.”
Ánh nến lay động, một đêm xuân sắc.
Nhưng bên phía Tạ Lang Hoa lại càng ngày càng đắc .
nàng mang thai truyền khắp kinh thành.
Ai ai cũng biết, Tạ phi ở Đông cung đã mang thai hoàng tôn của hoàng thượng.
Nàng đầu ngang nhiên nạt ta.
Hôm nay nói hoa trong viện ta nở đẹp, sai người cắt hết mang về phòng nàng.
Ngày mai lại nói vải vóc ta dùng quá quý, nàng đang mang thai cũng cần, sai người lục tung kho của ta.
Ta đều nhẫn nhịn.
Ta chờ ngày nàng từ trên mây rơi xuống bùn lầy.
Ngày thọ yến của hoàng thượng, Tạ Lang Hoa cái bụng chưa lộ rõ, ngẩng cao đầu tham dự.
Ta không để nàng, sang trò chuyện với mấy vị phu nhân.
Đột nhiên phía sau vang một hét.
Ta đầu lại, thấy Tạ Lang Hoa bụng ngã xuống đất.
Máu theo chân nàng chảy ra, nhuộm đỏ chiếc váy màu nguyệt bạch.
Cả kinh hoàng.
Sắc mặt hoàng thượng đại biến, lập tức gọi thái y.
Tạ Lang Hoa nhìn ta, giơ tay vào ta hét :
“Thái tử phi… Thái tử phi hại ta!”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta.
Ta sững người.
Hoàng thượng lạnh lùng nhìn ta:
“Thái tử phi, ngươi có gì muốn nói?”
Ta xuống:
“ hoàng minh xét, nhi thần cách nàng ba trượng, ngay cả chạm cũng chưa chạm vào.”
Nhưng nha hoàn bên cạnh Tạ Lang Hoa một mực khẳng định, nói tận mắt thấy ta Tạ Lang Hoa một chén trà.
Ta đúng là có trà.
Trong yến tiệc, ai cũng trà nhau.
Nhưng trà của ta không hề có gì.
Sắc mặt hoàng thượng u ám, tại chỗ muốn phế bỏ ta.
Tiêu Tuần xuống cầu tình:
“ hoàng! Khuynh Tửu tuyệt đối không làm chuyện ! Xin hoàng tra rõ!”
Hoàng thượng nhìn hắn một cái:
“Chứng cứ đã rõ ràng, tra cái gì?”
Tiêu Tuần ngẩng đầu, chữ chữ nói:
“Đứa bé trong bụng Tạ Lang Hoa… căn bản không phải của nhi thần!”
Cả xôn xao.
Sắc mặt Tạ Lang Hoa trắng bệch, cố gắng bò dậy:
“ hạ! Người… có thể nói vậy! Đứa bé rõ ràng là—”
Tiêu Tuần cười lạnh:
“Rõ ràng là gì? Rõ ràng là nghiệt chủng của ngươi và Cố Dự An!”