Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Sao lại khóc?”
Ta lau mặt lung tung, bướng bỉnh nói: “Đói quá.”
Hắn khẽ cười, móc từ trong n.g.ự.c ra một gói bánh sữa giòn.
“Ta tự đi mua đấy, còn nóng hổi này, nếm thử đi.”
Ta không khách sáo bóc giấy dầu ra, nhét liền mấy miếng vào miệng.
Bùi Triệt trông có vẻ tâm trạng tốt, ngồi cạnh tích cực rót nước cho ta.
Ta nhiên thấy hắn cũng còn chút lương tâm.
“Bùi Triệt, chúng ta thương lượng này nhé.” Ta mở lời.
“ ?”
“Ngươi xem, ta đối với ngươi cũng không tệ. Sau này ngươi đừng vì người trong lòng mà đẩy ta vào chỗ . Ta là người dễ nói , chỉ cần các ngươi có nhu cầu, ta tự cuốn gói đi thôi.”
“Nói .” Bùi Triệt giơ búng trán ta, nhấn mạnh: “Nàng mới là nữ chủ nhân duy nhất của Tướng quân phủ này.”
Ta nghĩ bụng đây phải là lời thừa sao, hoàng huynh Quân Kỳ của ta là nam, đương nhiên không thể làm nữ chủ nhân được.
Bùi Triệt quả xứng danh là chó má kiệt xuất, ngay cả vẽ bánh cũng phải đào hố cho người ta, nếu không phải ta nắm chắc kịch bản, thật sự đã hắn lừa rồi.
8
Ta nghĩ, đã không thể thay đổi tình tiết, chi bằng đổi hướng suy nghĩ – Ta điên cuồng tác hợp cho hai người họ!
Đầu rơi m.á.u chảy cũng chỉ là vết sẹo to bằng bát, đợi ta hoàn thành nhiệm vụ rút lui, lão nương là tráng hán đẹp trai nhất vùng!
Nói làm là làm, ta bắt đầu điên cuồng viết thêm đồng nhân văn về Bùi Triệt Quân Kỳ, kế hoạch thay đổi định hướng dư luận xã hội.
sự bán chạy của tác phẩm “Hoàng thượng kiều nhuyễn Tướng quân tuấn tú” của ta, lời đồn trong thành về mối quan hệ đồng tính của hai người bắt đầu càng lúc càng mạnh mẽ.
Một buổi chiều, trong cung nhiên gửi đến mấy rương vàng bạc , Đức công công nói đây là phần thưởng của Hoàng huynh dành cho việc ta một lòng phụng sự phu quân, hiếu thuận với công công bà bà.
Ta lập thấy có đó không đúng, sau cho người dò la mới biết, hóa ra sáng nay trong triều, Quang Lộc đại phu tấu với Hoàng huynh, cho rằng lời đồn về Bùi Triệt hoàng huynh quá nhiều, bảo vệ xã tắc giang sơn nên phái Bùi Triệt đi trấn thủ biên quan, không được triệu về kinh trừ có lệnh.
Hoàng huynh cần suy nghĩ đã lập từ chối đề xuất của ông ta, còn nổi giận mắng Quan Lộc Đại Phu đã có tuổi rồi mà còn thích can thiệp vào người khác. Việc này khiến Quan Lộc Đại Phu giận đến mức đập đầu vào cột, nếu không được Thái Y viện cứu chữa kịp thời, lão già ấy chắc đã về chầu trời rồi.
Sau này, fan cp của Bùi Triệt Quân Kỳ càng thêm phấn khích, họ đồng thanh hô vang rằng cp họ đuổi là thật. Thanh thế lớn đến mức trong cung cũng nghe được tin đồn, Hoàng huynh vì muốn an ủi ta nên mới sai người mang đến nhiều như .
Kim Hỷ giận nhảy chồm chồm, vén áo lên nói: “Đám người ngoài kia dám nói Công chiếm chỗ không nhả, còn bảo người là kẻ thứ ba chướng ?! ta đi xé nát miệng họ!”
“Khoan đã.” Ta ngăn nàng ấy lại, xoay người ôm một đống , cười toe toét: “Họ nói cũng đúng đấy chứ. Chỉ cần tiền đến , đội mũ xanh cũng sao, chỉ xanh một chút thôi mà.”
Kim Hỷ: “… Hả?”
nói , Bùi Triệt vội vã bước vào phòng ta.
Nhìn thấy cả phòng toàn vàng bạc , hắn khẽ nhíu mày, rồi lắp bắp giải thích với ta rằng giữa hắn Hoàng huynh thật sự có .
Có hay không làm sao ta không biết chứ, ta phẩy một cách tiêu sái: “Không cần giải thích, ta hiểu hết.”
“Nàng hiểu?” Bùi Triệt ngạc nhiên nhìn ta.
“Ừ.”
Hắn lại càng không biết phải làm sao, mấy ngày liên tiếp nghĩ đủ cách lấy lòng ta.
Một nhận tiền của Hoàng huynh, một đeo Bùi Triệt tìm đến, trong lòng ta không khỏi phấn khích vạn phần!
Nếu sớm biết cái giá của tình yêu họ là khiến ta trở thành một phú bà đầy mùi tiền, ta đã ấn đầu họ vào nhau từ lâu rồi!
9
Cơ hội tiếp đến nhanh.
bao lâu sau, cuộc săn b.ắ.n mùa thu hàng năm bắt đầu, ta với tư cách là người thân của Bùi Triệt cũng đi đến vườn săn b.ắ.n của Hoàng gia.
cốt truyện chúng ta ở đây một tháng, trong thời gian này Quân Kỳ thích khách ám sát, Bùi Triệt vì tính mạng của Quân Kỳ mà không tiếc lấy thân mình đỡ tên. Sau một trận chiến ác liệt, Bùi Triệt Quân Kỳ cùng ngã xuống vực, tình giữa hai người cũng nhanh chóng nóng lên dưới vực sâu.
Nói sao nhỉ, cốt truyện này nghe qua đã thấy đẫm m.á.u rồi.
tránh thương lây, sau đến doanh trại ta lập lấy cớ thân thể không khỏe trốn trong lều ngủ nướng, ngay cả ăn tiệc ta cũng tinh ý chuyển đến bàn trẻ con.
Ai ngờ ta đã trốn như mà vẫn không tránh được.
Lúc đó ta tranh luận với tiểu nhi tử năm tuổi của Binh bộ Thị lang về việc con gà có hay quả trứng có , nhiên có người hô lớn “Bắt thích khách”. Ta còn chưa kịp phản ứng đã đám đông xô đẩy đến hiện trường vụ án.
Chỉ thấy Bùi Triệt vững vàng che chắn mặt Quân Kỳ, thong dong đấu với thích khách đốii diện. Giữa ánh đao bóng kiếm, thị nữ bưng mâm trái cây phía sau Quân Kỳ ngột xông lên, cầm lưỡi đao bén nhọn c.h.é.m về phía hai người.
“Bùi Triệt! Cẩn thận phía sau!”
Ta không kìm được kêu lên, phía sau nhiên truyền đến một lực mạnh, đẩy ta về phía Bùi Triệt.
“Đừng lo cho ta, mau đi cứu Hoàng huynh!”
Một tia sáng bạc thẳng tắp c.h.é.m về phía ta, ta nhắm cam chịu cái .
thì c.h.ế.t đi, biết đâu mở ra ta rời khỏi cuốn sách này.
“Keng” một tiếng, Bùi Triệt đạp kiếm bay lên, đánh rơi đao của nữ tỳ kia, rồi xoay mũi kiếm cắt đứt cổ họng nàng ta.
nhanh, thị vệ chạy đến cứu giá đã bao vây mấy tên áo đen còn lại.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn, Bùi Triệt kéo ta vào lòng, giọng sắc lạnh: “Nàng xông ra làm ? Vừa rồi nếu ta chậm một chút, nàng đã mất mạng rồi biết không?!”
Ta có chút oan ức, vừa định giải thích mình đẩy ra, ngẩng đầu lên đã thấy hắn đỏ au.
“Bùi Triệt, ngươi… lo lắng cho ta sao?” Ta không chắc chắn dò hỏi.
“Ừm.” Hắn nhìn vào ta, nửa dỗ dành nửa quở trách: “Sau này không được như nữa.”
Ta khẽ “Ồ” một tiếng, trong lòng lại dâng lên một giác kỳ lạ.
10
Rõ ràng Bùi Triệt Quân Kỳ mới là một đôi, tại sao ta luôn thấy hắn đối xử với ta có vẻ không giống bình thường, như thể… hắn thích ta .
Ta lắc đầu.
Đào Gia, tỉnh táo lại đi! Trong loại truyện này, dám tranh nam nhân với nam chính, ngươi chê c.h.ế.t chưa đủ nhanh sao?
Tối đó doanh trại hình như có Công nước nào đó đến, chào đón người ta, Hoàng huynh đặc biệt bày tiệc.
Qua mấy lần đã có kinh nghiệm, ta biết vùng vẫy cũng vô ích, tai họa của ta, trốn cũng trốn không thoát, chi bằng ngồi đàng hoàng cạnh Bùi Triệt cắm đầu ăn.
Hôm nay đầu bếp làm món La Hán Đại Hà ngon. Đáng tiếc mỗi người chỉ có hai ba con, ta ăn hết phần của mình từ sớm, chỉ có thể thèm thuồng nhìn phần của Bùi Triệt.
Thật hy vọng hắn không thích ăn , lát nữa ta thừa nhét vào trong miệng.
Bùi Triệt nói với người cạnh, đũa vẫn chìa về phía mấy con lớn kia.
Ta thất vọng tột độ, trơ nhìn hắn ưu nhã bóc vỏ , lấy chỉ , cuối cùng đặt hết đã bóc vào đĩa của ta.
Ta vừa ngạc nhiên vừa kích nhìn hắn, nhiên thấy trên người hắn tỏa ra hào quang của thần Phật.
Hoàng huynh có phần ý, lập sai người bưng thêm mấy đĩa lớn đến bàn chúng ta, rồi cứ mang hàm ý nhướng mày nhìn ta, như thể cảnh cáo ta đừng bắt nạt người trong lòng của hắn ta .
Hừ, không cho ăn thì thôi.
Trong lòng ta bực bội, vẫy bảo Kim Hỷ rót đầy rượu cho ta.
Rượu này cũng đặc biệt, một chén xuống bụng khoang miệng thơm nồng, thuần hậu ngọt ngào.
“Đây là rượu ? Uống ngon phết.”
“Bẩm Công , đây là Ngọc Dịch tửu mang từ trong cung ra.”
Ta không nhịn được cười: “Cung đình Ngọc Dịch tửu?”
Đối diện lập có một giọng nữ trong trẻo đáp lại: “Một trăm tám một chén?”
Ta: “!!!!”
Ta điên cuồng tìm kiếm vị trí phát ra câu nói ấy, nhưng chỉ thấy một góc váy nhỏ của chủ nhân giọng nói.
“Vừa rồi ai ngồi chỗ đó ?” Ta hào hứng hỏi Kim Hỷ.
“Hình như là Dao Ca Công của bộ lạc Cửu Lê.”
Ta vội vàng xách váy đuổi , đuổi mãi mới chặn được nàng ta một cái lều.
Tuy nhiên sau ta nói một đống ngôn ngữ nhận diện người xuyên không, vị Công kia không những không hiểu ý của ta, còn vô cùng hoảng sợ tìm cớ chạy trốn.
Ta vô cùng thất vọng, còn tưởng ở đất khách quê người đã tìm được tổ chức, kết quả là ta nhất thời hoảng hốt nghe nhầm.