Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong yến tiệc thưởng hoa, của ta thua một ván cược, ép phải dâng hoa cho thiên kim của phủ tướng quân.
Thái hậu nhất thời nổi hứng, liền muốn hôn cho hai người họ.
Ta vốn định bước ra thỉnh cầu thu hồi thánh ý, ngay lúc ấy, trước mắt lại hiện lên vô số dòng chữ kỳ lạ….
【A a a… nữ phụ đừng phá nữa! Không biết gì gọi là thanh mai không địch lại trời giáng sao!】
【Ta thật sự mê mẩn phụ si tình một đời yêu nữ chính! Lần này hãy để họ nên duyên đi!】
【 vậy, phụ sớm đã động tâm với nữ chính, nay được Thái hậu tác hợp, cần nữ phụ đừng gây sự, hắn liền có toại nguyện!】
Ta lập tức đẩy mạnh một , giục:
“ còn ngẩn ra đó làm gì? Mau qu/ỳ tạ ơn Thái hậu nương nương hôn!”
Thái hậu hồ đồ, lẽ nào bọn họ cũng muốn hồ đồ theo?
Văn võ hai nhà kết , lẽ không sợ Hoàng thượng sinh nghi kỵ sao?
1
Thẩm ta đẩy đến lảo đảo, theo bản năng đầu ta.
Trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc cùng khó tin, như đang chất vấn vì sao ta lại ra tác hợp hắn với Liễu gia tiểu thư — Liễu Tương Như.
“ còn đó làm gì?”
Ta lại đẩy hắn một , ánh mắt ra hiệu về phía Thái hậu.
“Còn không mau tạ ơn hôn?”
Thẩm cùng cũng hoàn hồn, lại lùi nửa bước, vươn tay muốn kéo ta:
“A Hành, nàng….”
“Ta làm sao?”
Ta lạnh lùng cắt ngang, lùi hẳn ra sau, tránh khỏi tay hắn.
Trên mặt vẫn treo nụ cười chân thành đến mức không chân thành hơn:
“Khắp kinh thành biết Liễu tiểu thư là đệ nhất tài nữ, khuê tú điển phạm, ôn nhu hiền thục.”
“ và nàng là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi. Nay Thái hậu đích hôn, còn chần chừ gì không quỳ tạ ơn?”
Lời dứt, xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
Mấy vị quý nữ ta bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
“Đó phải quận chúa phủ Trấn Vương sao? Không phải nàng và Thẩm công tử là thanh mai , cũng cho rằng sớm muộn sẽ thành sao? Sao giờ lại ra làm mai?”
“ vậy, năm ngoái lễ Thất Tịch, ta còn thấy Thẩm công tử đích đoạt một chiếc đèn ngọc thố tặng nàng kia !”
“ lẽ là Liễu tiểu thư nửa đường chen vào cướp người…”
Sắc mặt Thẩm thay đổi liên tục.
Hắn mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó.
cùng vẫn sang Thái hậu, vén vạt áo quỳ xuống:
“Thần… tạ ơn Thái hậu nương nương hôn!”
Giọng nói vang lên dứt khoát, không còn chút do dự.
Thái hậu ngồi trên cao khẽ gật đầu hài , khóe môi cong lên:
“Tốt, tốt. dậy đi.”
“Bổn cung đợi uống rượu mừng của các .”
là… không hiểu vì sao, ta lại có cảm giác bà không thật sự vui vẻ.
Ánh mắt Thái hậu lướt qua ta, thoáng như nhõm, lại như không hài .
bà không nói thêm điều gì, lấy cớ mệt, được cung nữ dìu rời đi.
Yến hội cũng vì thế tan.
Ta dậy, chuẩn gọi nha hoàn hồi phủ.
đầu lại, liền thấy ở cách đó không xa….
Thẩm đang cầm cành hoa dâng, nhàng cài lên mái tóc của Liễu Tương Như.
Nàng cúi đầu, hai má ửng hồng.
Gió khẽ thổi, cánh hoa rung rinh, tóc nàng bay .
Một khung cảnh trai tài gái sắc, thật sự xứng đôi lứa.
Ta khẽ cười lạnh.
Những dòng chữ kỳ quái lại điên cuồng cuộn lên:
【A a a! cùng cũng thành rồi! CP của ta thành thật rồi!】
【Cảnh này đẹp quá! phụ cùng cũng toại nguyện!】
【Khoan đã… không phải nguyên tác là nữ phụ quỳ trước Thái hậu, liều ch//ết phản đối sao?】
【 vậy, nàng ta còn đại náo một trận, cùng vẫn gả cho Thẩm , rồi hắn lạnh nhạt cả đời…】
【Nữ phụ khai khiếu rồi à?】
【Khai gì, ta thấy là lạt mềm buộc chặt thôi.】
2
Hóa ra… đó chính là vận mệnh của ta.
Gả cho , rồi lại hắn oán hận vì phá hỏng lương duyên.
cùng u u/ất ch//ết sớm.
Còn hắn, cũng sống cô độc cả đời vì người không có được.
Hai bại câu thương, là kẻ thắng.
Ta thật may mắn vì rồi kịp thời tỉnh táo.
Thái hậu muốn tác hợp đôi uyên ương chia cắt kia?
Được, rất tốt.
Hôn sự này, thích thì cứ nhận.
Ta — không cần.
Ta xoay người bước về phía xe ngựa của phủ Trấn Vương, bước chân như gió.
“A Hành!”
Phía sau vang lên tiếng gọi gấp gáp.
Ta dừng lại, không đầu.
Thẩm nhanh chóng đuổi kịp, chắn trước mặt ta.
Hắn thở , trán lấm tấm mồ hôi.
“Nghe ta nói.”
Ánh mắt hắn mang theo vẻ sốt ruột.
“Hôn sự rồi không phải ý ta, là Thái hậu đã mở lời, ta không không nhận.”
Ta lặng lẽ hắn.
Hắn tưởng ta còn đang giận, giọng nói càng thêm mềm mỏng:
“Chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, ta sao có không để ý cảm nhận của nàng?”
“A Hành, nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.”
“Đợi ta thành với Liễu tiểu thư xong, sẽ cưới nàng vào phủ làm thê, ngang hàng với nàng ấy.”
“Nàng ấy là vì mệnh lệnh của Thái hậu, ta buộc phải chịu trách nhiệm.”
“Còn nàng… mới là người trong ta.”
Hắn nói rất chân thành, ánh mắt tha thiết.
Ta suýt nữa bật cười.
thê?
Nghe thì hay đấy.
nói trắng ra… phải là thiếp sao?
Ta là ?
Ta là quận chúa phủ Trấn Vương.
Hắn là ?
là một kẻ xuất võ tướng, gốc gác thô lậu.
Hắn lấy gì để khiến ta cam tâm làm thiếp?
Những dòng chữ kia lại hiện lên:
【Thấy chưa, nữ phụ đang làm bộ thôi, nghe nói làm thê chắc vui ch//ết rồi.】
【 vậy, thê đó! Ngang hàng chính thất, còn muốn gì nữa?】
【Nữ phụ này là giả vờ cao ngạo.】
Ta hít sâu một hơi, cố giữ tĩnh.
“Thẩm công tử, ta thật chúc và Liễu tiểu thư trăm năm hảo hợp.”
“Hôn sự đã định, cứ đối đãi với nàng ấy thật tốt, không cần bận tâm đến ta.”
Hắn sững người, sau đó lại nở nụ cười như đã hiểu rõ mọi chuyện.
“A Hành, nàng vẫn đang giận.”
“Không sao, nàng cứ từ từ suy nghĩ.”
“Đợi ta sắp xếp ổn thỏa, sẽ cho người đến phủ cầu .”
Nói xong liền người rời đi.
Ta theo bóng lưng hắn, thật sự muốn đuổi theo đá cho hắn mấy .
Hắn lấy đâu ra tự tin như vậy?
vì thanh mai … cho rằng ta không rời khỏi hắn sao?