Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
03
Ba ngày sau, Sở Vân Khanh đường hoàng dọn vào Đông .
Nơi ở Tiêu Cẩn Ngôn sắp xếp cho nàng ta lại nằm ngay ta.
Thật đúng là dụng tâm lương khổ.
Ngày đầu Sở Vân Khanh dọn tới, nàng ta còn cố đến chào hỏi ta.
“ tỷ tỷ, sau này o/t.c’ay chúng ta chính là hàng xóm rồi, mong tỷ tỷ chỉ giáo nhiều hơn.” Nàng ta ngọt đến phát ngấy.
Ta nhàn nhạt nhìn nàng ta: “Sở khách khí rồi.”
Sở Vân Khanh nũng nịu nói: “Tỷ tỷ, có một yêu cầu nhỏ.”
“Cứ nói.”
“Có thể bảo nhà bếp mỗi ngày chuẩn bị cho một ít điểm tâm không? rất thích đồ ngọt.”
“Đương nhiên có thể.” Ta nhìn về phía ma ma : “ dặn nhà bếp, mỗi ngày chuẩn bị cho Sở những món điểm tâm ngon nhất.”
Ma ma hơi sững người, nhưng vẫn vâng lệnh rời .
Sở Vân Khanh có bất ngờ: “Tỷ tỷ dễ nói chuyện như vậy sao?”
“Sở là bằng hữu của Thái tử điện hạ, ta đương nhiên phải chăm sóc chu đáo.”
mắt Sở Vân Khanh thoáng qua một tia đắc : “Vậy đa tạ tỷ tỷ.”
Sau nàng ta rời , ma ma quay lại.
“Thái tử phi, người thật muốn…”
“Cứ làm theo lời ta.” Ta cắt ngang lời bà.
Ma ma không hiểu dụng của ta, nhưng vẫn làm theo.
Đêm đó, Tiêu Cẩn Ngôn không đến chỗ ta, sang chỗ Sở Vân Khanh.
Ta nghe tiếng nói từ gian phòng truyền tới, gương mặt không biểu cảm.
Rất .
Cứ để các người đắc thêm vài ngày nữa.
Sáng hôm sau, ta thay một bộ y phục thanh nhã, đến Từ An .
Thái hậu thân thể không , quanh năm ăn chay niệm Phật.
“ đến rồi sao?” Thái hậu nhìn thấy ta, trên mặt lộ ra nụ hiền từ.
“Nhi thần thỉnh an Thái hậu.” Ta quy củ hành lễ.
“Đứng , lại gia.”
Ta Thái hậu, ngoan ngoãn đấm chân cho người.
“ , cầm của con thế nào?” Thái hậu bỗng hỏi.
“Cũng tạm ạ.”
“Vậy đàn cho gia nghe một khúc , lâu rồi gia chưa nghe tiếng cầm hay.”
Ta đứng dậy, đến trước cổ cầm rồi xuống.
Những ngón tay thon dài khẽ gảy dây đàn, khúc Cao Sơn Lưu Thủy chậm rãi vang .
Tiếng đàn du dương, như mây trôi nước chảy.
Ta học cầm từ nhỏ, thiên phú rất cao, khúc này lại càng là sở trường của ta.
Một khúc kết thúc, Thái hậu vỗ tay tán thưởng.
“! , cầm của o-t.c’ay con đúng là tuyệt nhất .”
“Thái hậu quá rồi.”
“ gia muốn tổ chức một buổi cầm hội, để con biểu diễn trước mặt văn võ bá quan, con có nguyện không?”
mắt ta lóe một tia sáng: “Nhi thần nguyện .”
“, vậy định vào ba ngày sau.”
Rời khỏi Từ An , ta gặp Tiêu Cẩn Ngôn.
“ , nàng đến thăm Thái hậu sao?”
“Vâng.”
“Thái hậu thân thể thế nào?” Tiêu Cẩn Ngôn quan tâm hỏi.
“Thái hậu rất khỏe, còn muốn tổ chức một buổi cầm hội.”
“Cầm hội?”
“Ba ngày sau, Thái hậu muốn để ta biểu diễn cầm trước văn võ bá quan.” Ta nhìn hắn: “Thái tử điện hạ hẳn cũng sẽ đến chứ?”
Tiêu Cẩn Ngôn gật đầu: “Đương nhiên. Đây là của Thái hậu, ta sao có thể không đến.”
Ta cong môi: “Vậy thì , ta sẽ chuẩn bị thật kỹ.”
Trở về Đông , ta bắt đầu chuẩn bị cho buổi cầm hội.
Ba ngày đó, mỗi ngày ta đều luyện cầm.
Sở Vân Khanh nghe thấy tiếng đàn, liền tới xem náo nhiệt.
“Tỷ tỷ, tỷ muốn tham gia cầm hội sao?”
“Phải.”
“Thật lợi hại, cầm của tỷ như vậy, nhất định sẽ khiến người kinh ngạc.” mắt Sở Vân Khanh mang theo vẻ ngưỡng mộ.
Ta dừng tay trên dây đàn, nhìn nàng ta: “Sở cũng biết đánh đàn sao?”
“Biết một thôi, nhưng không thể so với tỷ tỷ.” Sở Vân Khanh khiêm tốn nói.
“Vậy Sở có muốn cùng ta hợp tấu một khúc không?”
Đôi mắt Sở Vân Khanh sáng : “Thật có thể sao?”
“Đương nhiên, đến lúc đó chúng ta có thể cùng đàn một khúc.”
“Thật quá!” Sở Vân Khanh vui đến mức nhảy cẫng .
Sau nàng ta rời , ta lạnh một tiếng.
Sở Vân Khanh, ngươi thật cho rằng ta muốn hợp tấu với ngươi sao?
Ta chỉ cần một vai phụ thôi.
Ngày cầm hội, văn võ bá quan tề tựu đông đủ.
Ta mặc một bộ váy dài màu trắng, trên đầu cài trâm châu, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Thái hậu hài lòng gật đầu: “ hôm nay thật đẹp vô cùng.”
“Đa tạ Thái hậu ngợi.”
Tiêu Cẩn Ngôn phía dưới, nhìn thấy ta, mắt thoáng qua vẻ kinh diễm.
Sở Vân Khanh hắn, sắc mặt có khó coi.
“Cầm của Thái tử phi thế nào, tin rằng người đều đã từng nghe qua. Hôm nay hãy để nàng đàn cho người thưởng thức một khúc.” Thái hậu cao giọng nói.
Ta bước tới trước cổ cầm, chỉnh lại y phục.
“Hôm nay nữ xin hiến tài mọn, mong chư vị đại nhân chỉ giáo.”
Nói xong, ta bắt đầu đánh đàn.
Lần này ta chọn khúc Phượng Cầu Hoàng.
Tiếng đàn vừa vang , đại điện lập tức yên tĩnh.
Khúc nhạc này kể về khát vọng và truy cầu tình yêu của một nữ tử.
Ta đem toàn bộ cảm xúc o-t/ca’y của mình hòa vào đó, tiếng đàn thì như khóc như kể, lại dâng trào mãnh liệt.
người phía dưới đều bị tiếng đàn của ta hấp dẫn, ngay Tiêu Cẩn Ngôn cũng nghe đến thất thần.
Một khúc kết thúc, điện lặng ngắt như tờ.
Một lúc sau, Thái hậu là người đầu tiên vỗ tay: “Hay! Thật rất hay!”
Quần thần cũng đồng loạt vỗ tay, lời không dứt.
“Cầm của Thái tử phi siêu phàm, đúng là tuyệt nhất thiên hạ!”
“Tiếng đàn như vậy, chỉ sợ tiên nhạc cũng không hơn .”
“Thái tử điện hạ thật có phúc, có một thê tử tài sắc vẹn toàn như vậy.”
Nghe những lời tán dương ấy, trên mặt Tiêu Cẩn Ngôn lộ ra nụ đắc .
Giống như những lời kia đều dành cho hắn.
Ta hành lễ tạ ơn người, rồi trở về chỗ .
Sở Vân Khanh tiến lại gần: “Tỷ tỷ, vừa rồi tỷ đàn thật hay, nghe ngây người.”
“Quá rồi.”
“Đúng rồi, tỷ không phải nói sẽ để hợp tấu cùng sao?” Sở Vân Khanh mong đợi nhìn ta.
Ta làm ra vẻ như chợt nhớ ra: “Xin lỗi, vừa rồi ta quá c`ay.o`t căng thẳng, quên mất chuyện này.”
Nụ trên mặt Sở Vân Khanh lập tức cứng lại: “Vậy…”
“Lần sau có cơ hội vậy.” Ta nhàn nhạt nói.
Sở Vân Khanh cắn môi, không nói thêm gì nữa.
Sau cầm hội kết thúc, người lần lượt tới chúc mừng ta.
Ngay sáu vị Thượng vốn luôn không vừa mắt ta, cũng bắt đầu nhìn ta bằng con mắt khác.
Tiêu Cẩn Ngôn tới: “ , hôm nay nàng đã giúp ta nở mặt.”
“Giúp Thái tử điện hạ nở mặt?” Ta nhìn hắn: “Ta là đang vì chính mình tranh vinh quang, không phải vì bất kỳ .”
Tiêu Cẩn Ngôn sững người một , rồi lập tức : “, nàng nói đúng.”
Sau ngày đó, địa vị của ta rõ ràng đã nâng cao.
Ngay Hoàng đế cũng ta là một tài nữ hiếm có.
Sở Vân Khanh, lại trở thành phông nền tôn ta.
Đây chỉ mới là bắt đầu.
Ta muốn để tất người đều biết, mới là Thái tử phi chân chính.