Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khi mẫu thân ta q/ua đ/ời, bà gửi gắm ta đến Ngu gia ở thượng kinh.
Thế nhưng, đến lúc ta lần địa chỉ tìm tới tận nơi, mới biết người mà mẫu thân từng tin tưởng nhờ cậy – vị “phu nhân” kia – thực chất cũng chỉ là một di nương mà thôi.
1.
Tô di nương khoác trên người chiếc bối tử xanh nước biếc, bước chân vừa nhẹ vừa vội.
Bà dẫn ta đi bái kiến lão phu nhân và phu nhân, lưng khom xuống thật thấp.
Giọng nói có phần lúng túng, bà kể lại chuyện năm xưa mình và mẫu thân ta cùng rời khỏi gánh hát.
Nam bắc xa cách, đã nhiều năm chẳng còn gặp lại.
Không ngờ, sau khi mẫu thân ta đời, lại đem ta gửi gắm cho bà – người tỷ muội từng chung hoạn nạn thuở trước.
Lão phu nhân ngồi trên chiếc ghế tử đàn, chậm rãi lần chuỗi Phật châu.
Ánh bà lướt bộ y phục rách rưới của ta, rồi dừng lại nơi thân hình gầy gò như cành khô ẩn dưới lớp vải cũ kỹ, khẽ khựng lại một nhịp.
“Thật là đứa nhỏ đáng thương.”
Phu nhân cất giọng ôn hòa:
“Đã là người cũ gửi gắm, cũng xem như nửa phần nữ nhi trong nhà. Vừa hay có thể ở cùng Tô di nương trong phủ, bầu bạn nhau. Cứ tâm mà ở lại.”
Phu nhân và lão phu nhân đều là người hiền hậu.
Ta quỳ xuống, dập hành lễ.
Khi ngẩng lên, thoáng Tô di nương khe khẽ thở phào một hơi, như trút được gánh nặng trong .
…
Phòng của Tô di nương không rộng, bên cửa sổ trồng một gốc tây phủ hải đường, cành lá vươn ra đón nắng.
Trong cùng một viện còn có vài vị di nương khác cùng sinh .
Đãi ngộ của bà trong phủ xem như không tệ, ăn đều đủ đầy.
Chỉ tiếc, bên cạnh lại không có một đứa con để nương tựa.
Tô di nương dẫn ta vào phòng, đóng cửa lại, rồi vội vàng hỏi:
“Mẫu thân ngươi đi thế ?”
Ta đưa vuốt lại vạt váy đã nhăn nhúm, giọng điềm nhiên như đang kể chuyện của người xa lạ:
“Tự mình đ//âm ch//ết.”
Phụ thân ta thi cử mãi không đỗ, lại sa vào cờ bạc, nợ nần chồng chất.
Mẫu thân phải giặt giũ thuê, thêu khăn đem bán, suốt ba năm trời mới trả hết nợ.
Vất vả trả xong, vừa kịp buông lỏng, thì thân thể cũng suy sụp .
Nghe đến đây, Tô di nương nghiến răng, phun mạnh một ngụm xuống đất:
“Nha ngốc ấy! Nếu biết sẽ ra thế này, năm xưa thà ta vào phủ còn hơn! Ít ra còn được đeo vàng đeo bạc, đâu đến nỗi vì mấy lạng bạc mà hao cạn m//áu thịt!”
Hai bà đỏ hoe, ánh lên nỗi xót xa không giấu được.
Mẫu thân ta và bà cùng xuất thân một gánh hát.
Đều là cô gái bị gánh mua về các nhà nông, họ của gánh mà mang họ Tô.
Mẫu thân ta tên là Tô Ngũ Nương, còn Tô di nương là Tô Lục Nương.
Trên dưới còn có vài tỷ muội khác .
Một đám tiểu cô nương lớn lên trong roi vọt, khắc nghiệt, mà tình cảm lại gắn bó như ruột thịt.
Về sau, gánh gặp biến cố, mẫu thân ta và Tô di nương may mắn giữ được mạng, trốn thoát ra ngoài.
Hai người nương tựa vào nhau, bằng cách đến các trà ven đường, gảy đàn hát rong kiếm .
Tô di nương dung mạo xinh đẹp, một lần bị Ngu lão gia đi tuần du trông , liền muốn đưa về thượng kinh di nương.
Bà từng rủ mẫu thân ta đi cùng.
Ở thượng kinh, người phú quý nhiều vô kể.
Chỉ cần vào một gia đình đó thiếp, chuyện ăn sẽ chẳng còn phải lo.
Dẫu không may, vẫn có thể tiếp tục đàn hát mưu sinh, thu nhập cũng hơn hẳn nơi thị trấn nhỏ bé kia.
Thế nhưng, mẫu thân ta không đồng ý.
Khi ấy, bà đã đem yêu phụ thân ta – vị thư sinh nghèo kia.
Bà dốc hết số bạc tích góp bao năm, một cung phụng phụ thân đi thi cử.
Tô di nương kể rằng, phụ thân ta lên đường dự thi, bà cùng mẫu thân ta ra tiễn.
Trên đường trở về, bà từng khuyên nhủ:
Kẻ phụ tình, phần nhiều là người đọc sách.
Bảo mẫu thân ta phải tỉnh táo.
Nhưng mẫu thân ta lại chẳng nghe lọt tai, còn vì thế mà nổi giận bà.
“Nếu nàng ấy chịu nghe ta nửa câu, cũng đâu đến nỗi kẻ yểu mệnh!”
Tô di nương hừ lạnh, nhưng giọng nói đã nghẹn lại nơi cổ họng.
Ta khẽ bật cười, thản nhiên nói rằng mẫu thân ta quả thực không biết tính toán.
Phụ thân ta – vị thư sinh kia – trong cũng chỉ có chút tài mọn.
Thi vài lần không đỗ, liền chán nản buông sách, chuyển sang ôm vò rượu và xúc xắc.
Một kẻ đọc sách, rốt cuộc hóa súc sinh.
Chỉ tiếc, mẫu thân ta đã không còn cơ hội để hối hận .
“Thôi, không nhắc đến .”
Tô di nương thở dài, rồi dặn dò ta:
“Ta và mẫu thân ngươi lớn lên cùng nhau, nàng ấy hơn ta hai tuổi, thuở trước luôn chăm sóc ta rất nhiều. Sau này ngươi ở cùng ta trong viện, đại phú đại quý e là không có, nhưng ăn no ấm thì không vấn đề, chỉ cần ngươi hiểu quy củ…”
Ta đã sớm chạy vào nội thất của bà, ôm một cây tỳ bà, quay hỏi bà có thể dạy ta đàn hay không.
Cây tỳ bà được đặt trong hộp, phủ lớp nhung dày, nhìn đã biết rất rồi không ai động tới.
Không hiểu vì sao lại lọt vào ta, bị ta lôi ra như .
“Mẫu thân từng nói, khi xưa hai người biểu diễn ở trà , là người gảy khúc, còn mẫu thân hát điệu nhỏ. đàn tỳ bà của người tuyệt diệu, nghe đến xư//ơng c//ốt cũng mềm ra.”
“Tô Ngũ Nương này, rốt cuộc đã nói hài tử gì !”
Tô di nương kêu lên, vội vàng giật cây tỳ bà khỏi ta.
Bà nói, ở trong phủ chuyện đó không phải điều đứng đắn, không hợp thể thống, dặn ta sau này đừng nghĩ tới .
Ta không hiểu.
Năm xưa bà cũng nhờ tỳ bà mà lọt vào Ngu lão gia, cớ sao nay lại cho là không đứng đắn.
Nhưng Tô di nương đã cất cây tỳ bà đi, không cho ta chạm vào thêm lần .
…
Sáng hôm sau, bên viện cho người đến, nói muốn số đo để may cho ta hai bộ y phục.
Tô di nương vừa mừng vừa lo, vội cúi trước Lý ma ma – người bên cạnh phu nhân – liên tục cảm tạ.
“Nó lớn lên ở chốn quê mùa, vải vóc quý lên người cũng phí. Cứ tùy tiện may cho nó hai bộ y phục nha hoàn là được rồi.”
Thiếp thất trong phủ vốn không được xem là tử thức, ngay hạ nhân được lão phu nhân và phu nhân trọng dụng cũng có thể lên họ.
Tô di nương ổn trong cao môn đại trạch mười năm, tự nhiên hiểu rõ vị trí của mình.
Đối ta mà nói, có thể ở lại trong phủ một nha hoàn đã là con đường tốt nhất.
Vừa không mang , lại có chỗ dựa vào.
Lý ma ma gương mặt hiền hậu, nghe liền cười nói:
“Lão phu nhân đã dặn rồi, cô nương còn nhỏ, Ngu phủ chúng ta không có lệ dùng tiểu đồng. Cô nương cứ tâm ở lại, phần lệ bên Tô di nương cũng sẽ được tăng thêm.”
Tô di nương lại cúi cảm tạ thêm một hồi.
Chẳng bao sau, y phục được may xong và mang tới.
Ta vội vàng vào, đứng trước gương đồng xoay vài vòng, ngắm đi ngắm lại không chán.
nhỏ đến lớn, ta chưa từng được loại vải tốt như .
Phụ thân ta nhiễm thói xấu, tiêu tán hết gia sản.
Chút tích góp của mẫu thân, cuối cùng đều biến tiền cược trên chiếu bạc của ông ta.
Thắng thì mua rượu, uống đến mức nhà nồng nặc mùi rượu.
Thua thì đổi trận đ//ánh đ//ập, trút hết lên người ta và mẫu thân.
Tổ mẫu lại cay nghiệt.
khi phụ thân ta thi trượt, bà càng nhìn mẫu thân ta không vừa .
Luôn cho rằng mẫu thân đã chậm trễ tiền đồ của con trai bà – kẻ được bà xem là có “tài tể tướng”.
Mẫu thân và ta vô cùng chật vật.
thường ít bị đ//ánh mắng đã là điều xa xỉ, còn chuyện y phục mới hay giày mới, lại càng không dám mơ tới.
Nghĩ đến mà chua xót.
Trên danh nghĩa, mẫu thân là thê, còn Tô di nương chỉ là thiếp.
Thế nhưng Tô di nương lại được ăn no ấm, nam nhân trong nhà chỉ lạnh nhạt, chứ không động động chân.
mẫu khoan hòa, bà chỉ cần an phận thủ thường, liền có thể ổn.
Còn mẫu thân ta, đời coi trọng danh phận thê, cuối cùng lại chẳng được ch//ết ổn.
Tô di nương khẽ thở dài:
“Cao môn đại hộ cũng có nỗi khó của cao môn đại hộ…”
Xuất thân gánh hát, ngay trong hàng di nương, bà cũng không được coi trọng.
Ngu lão gia tuổi đã cao, tuy ham mới lạ, nhưng nhiều lúc lực bất tòng tâm.
Thuở mới đến thượng kinh, tháng của bà cũng chẳng dễ chịu.
Về sau, bà dần nghĩ thông suốt.
Hầu hạ nam nhân, chi bằng hầu hạ nữ nhân.
Khi mới vào phủ, bà luôn đề phòng phu nhân, sợ bị thất hãm hại.
Sau này mới nhận ra, phu nhân đối đãi các di nương đều công bằng, cũng không vì xuất thân của bà mà bạc đãi.
Lão phu nhân một hướng Phật, hiếm khi quản việc trong phủ.
Nhưng mỗi dịp lễ tết, trên dưới trong phủ đều có thưởng.
Ngay thiếp thất như họ cũng được nhận hồng bao.
Tô di nương nói, bà được sủng ái cũng chỉ vỏn vẹn một năm.
Sau đó, Ngu lão gia liền chán bà.
Khi đưa bà vào phủ, ông từng khen tỳ bà của bà uyển chuyển như tiên khúc.
Nhưng về sau lại chê thứ âm thanh ấy là nhạc lả lơi thấp kém, nghe vào chỉ khiến người sa đọa, hỏng lễ giáo.
Rồi Ngu lão gia chuyển sang mê hí khúc, sủng ái một tiểu hoa đán có giọng hát như chim oanh.
Cô nương ấy tuổi tác cũng chẳng hơn đại tiểu thư là bao.
Lão gia không tiện đưa vào phủ, nên nuôi ở bên ngoài.
“Nếu mẫu thân ngươi chưa ch//ết, giọng ca ấy nói không chừng cũng khiến lão gia mê mẩn…”
Tô di nương chậm rãi nói.
Ta vuốt nhẹ lớp vải mới trên người, lưu luyến không nỡ buông , rồi bình thản đáp:
“Chuyện đó không được rồi. Sau khi sinh con, mẫu thân đã hỏng giọng.”
Nghe nói, khi sinh ta, mẫu thân khó sinh, đau đớn suốt một một đêm, kêu đến khản giọng.
Phụ thân và tổ mẫu ta là nữ hài, liền chẳng buồn đoái hoài đến ta lẫn mẫu thân.
Mẫu thân phát sốt, cơn sốt kéo dài suốt hai liền.
Cuối cùng vẫn là thẩm nương bên cạnh sang thăm, đưa cho bà một bát trà thảo d//ược.
Giữ được mạng, nhưng giọng nói trong trẻo như hoàng oanh năm , đó cũng biến mất.
Tô di nương im lặng hồi , rồi lại nhổ mạnh một ngụm xuống đất.
Bà mắng phụ thân ta không ra gì, lại trách mẫu thân ta tự chuốc khổ.
Nhưng mắng được vài câu, bà đã đỏ hoe.
Nhìn dáng vẻ ấy, ta bỗng mơ hồ nhớ lại mẫu thân khi còn .
Hàng xóm từng nói, mẫu thân ta có một giọng ca rất hay.
Thế nhưng trong ký ức của ta, giọng bà luôn khàn đặc, khó nghe.
Thứ ta thường nghe nhất… lại là khóc.
Đau đớn, gào thét, van xin, tuyệt vọng.
Sau khi sinh ta xong, bà không thể sinh thêm , vì thế thường xuyên bị phụ thân đ//ánh đ//ập, bị tổ mẫu hành hạ.
Nghe nói, phụ thân ta còn dan díu Vương quả phụ ở thôn bên.
Người phụ nhân ấy sinh liền ba đứa con, đứa cũng là nam hài.
Khi mẫu thân biết chuyện, bà dẫn ta rời khỏi nhà.
Hai mẹ con đi tới một tiểu trấn, cứ thế dọc con phố mà bước đi vô định suốt một .
Đến chiều, khi đi ngang một t//ửu ,
bỗng vang lên tỳ bà, hòa cùng làn điệu nam khúc mềm mại, khiến người ta bất giác dừng chân.
Mẫu thân nghe xong, liền bật khóc.
Bà nhét vào ta ba lạng bạc vụn mà bà lén mang nhà, dặn ta đừng quay về , hãy lên thượng kinh tìm Tô Lục Nương ở Ngu gia.
Còn bản thân… lại quay về.
Ta không tâm, lén lút chạy sau.
Về đến nơi, trong nhà không bóng dáng mẫu thân.
Chỉ nghe hàng xóm xôn xao kể lại, bà cầm d//ao phay xông tới nhà Vương quả phụ, ch//ém đứt căn cơ của phụ thân ta.
Sau đó, đ//âm tổ mẫu vừa chạy tới một nhát.