Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Trên ăn, sáu món một canh.

Mẹ chồng gắp thức ăn cho tôi, nhân lúc tôi không chú ý thì huých khuỷu tay vào Hà Vân Huệ một cái.

Cô ta miễn cưỡng cầm đứng dậy.

dâu, hôm qua là em không đúng. Em không nên chạy đến ty gây náo loạn, càng không nên nói những lời khó nghe đó. này, em kính , xem như em bồi tội.”

Cô ta ngửa cổ uống cạn.

Tôi không động đậy.

Hà Tuấn Sinh bên cạnh lên tiếng.

“Khương Khả, Vân Huệ cũng xin lỗi rồi, em đừng có làm bộ làm tịch nữa.”

Mẹ chồng cũng cười.

“Đúng vậy, người một nhà, nào có thù oán qua đêm. Nào, mẹ cũng kính con một , mẹ bồi tội cho con, thế nào cũng có thể khiến con nguôi giận rồi chứ?”

“Tôi không uống .”

Nụ cười của mẹ chồng cứng lại một chút.

Hà Vân Huệ đặt mạnh .

“Khương Khả, đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Mẹ tôi đích thân bếp, anh tôi hạ mình như vậy, thế nào nữa?”

Hà Tuấn Sinh giữ tay cô ta lại.

“Vân Huệ!”

Anh ta lại nâng lên.

“Khương Khả, nào, uống này xong thì coi như này bỏ qua. Chúng ta đều đừng tính toán nữa, cả nhà sống cho tốt với nhau.”

Hà Vân Huệ không nhịn được nữa.

“Anh, anh nói với cô ta những lời này làm ? Cô ta căn bản biết ơn! Em nói cho anh biết Khương Khả, trong nhà này vẫn là anh em làm , em làm trước cũng phải nghĩ qua đầu óc, không thì——”

Tôi xoay trong tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô ta.

không thì ? Bảo anh cô và tôi , đuổi tôi ra ngoài?”

Mẹ chồng vội vàng đứng ra hòa giải.

“Thôi thôi, ăn cơm đi, ăn cơm đi.”

Bà ta gắp sườn vào bát tôi.

Tôi nhìn miếng thịt trong bát.

Ánh mắt dời sang mặt Hà Tuấn Sinh.

“Cô anh cô và tôi , cô cứ hỏi xem anh ta không?”

Lời tôi vừa dứt, mẹ chồng liền đập đũa một cái.

“cô nói với con trai tôi kiểu thế? Cô cũng không con mình giống như cô, đến ngay cả một cái tổ riêng cũng không có đấy chứ?”

Tôi nâng lên, nhắm thẳng vào mặt mẹ chồng mà hắt tới.

tóc bà ta chảy , nhỏ lên quần áo, nhỏ lên mặt .

Hà Tuấn Sinh đứng bật dậy.

“Khương Khả, em làm vậy!”

Hà Vân Huệ hét lên một tiếng, lao về phía tôi.

“Khương Khả, cô điên rồi! Cô hắt mẹ tôi, hôm nay xem tôi không xé xác cô ra.”

Tôi một tay nắm chặt cổ tay đang vung lên của cô ta.

Giơ điện thoại lên chĩa về phía cô ta.

“Đừng vội, cô cũng có phần. là ghi chép báo cảnh sát của tôi, cô tình nghi ngược đãi trẻ em, cứ chờ cảnh sát đến đi.”

Trong mắt Hà Tuấn Sinh lóe lên vẻ hoảng loạn, anh ta đập mạnh tay một cái.

“Khương Khả, hôm nay cô quyết lòng trở mặt với nhà này rồi đúng không? Cô thật sự nghĩ tôi không với cô à?”

Tôi bật cười, hất tay Hà Vân Huệ ra, nhìn Hà Tuấn Sinh bằng ánh mắt đầy châm chọc.

“Ha, anh giỏi lắm cơ mà. Anh có bản lĩnh đến mức không bảo vệ nổi vợ con mình, có bản lĩnh tiền lương của chúng ta nuôi cả nhà em anh, có bản lĩnh con chúng ta mặc người ta đánh mắng!”

Vừa nói, tôi vừa lục trong túi ra một tập giấy ném mạnh lên .

“Hà Tuấn Sinh, chúng ta ! Căn nhà này lúc đầu là chúng ta cùng trả tiền vay mua nhà, tiền thuê mặt bằng bao nhiêu năm nay, tài sản chung của vợ chồng chúng ta, tôi đều tính từng khoản rõ ràng rồi.”

anh , thì ký đi.”

Hà Tuấn Sinh trợn tròn mắt nhìn tôi, tay siết chặt đến mức nổi gân xanh.

Đột nhiên, cửa đẩy bật ra.

Một nhân viên siêu thị hớt hải chạy vào, thở không ra hơi mà hét về phía Hà Vân Huệ.

! Không xong rồi! Trong… trong cửa hàng có một đám người tới, bảo chúng ta lập tức dọn đi! Hàng hóa của chúng ta đều ném ra ngoài rồi!”

Năm

Cả một nhà ba người hoảng hốt chạy nhân viên lao ra ngoài.

tôi thì cầm thỏa thuận , chậm rãi đi sau.

Vừa đến nơi thấy Hà Vân Huệ đang cãi lý với người của ty chuyển nhà.

Nhưng ai ý đến cô ta.

Ông mới đứng ở cửa, đang chỉ huy người ta dọn dẹp đồ đạc.

Bình thường đương nhiên người ta sẽ không làm vậy.

Nhưng đúng lúc trùng hợp, người mua mặt bằng của tôi lại là một ty đòi nợ.

Kiểu con nợ nào bọn họ cũng từng gặp rồi.

Lúc đó, khi tôi đồng ý trừ đi mười vạn, ông mới hỏi tôi lại sốt ruột sang tay đến vậy.

Khi nghe nói em dâu tát con hơn mươi cái, lúc ấy ông ta nổi giận.

nói sẽ giúp tôi một tay.

Tôi không ngờ, ông ta lại tặng cho tôi một món quà bất ngờ lớn đến thế.

Hà Vân Huệ phát điên lao tới, móng tay chụp vào mặt ông ta.

Người nhân đưa tay chặn cô ta lại, cô ta không thoát ra được, chân giãy đạp loạn xạ giữa không trung.

“Mày có quyền mà động vào hàng của tao! là cửa hàng của tao!”

Bà mẹ chồng đi phía sau, vừa đập đùi vừa khóc.

Giọng to đến mức hận không thể cả con phố đều nghe thấy.

“Ôi trời ơi! ép chết nhà chúng tôi mà! Cả nhà già trẻ lớn bé đều trông vào cái cửa hàng này mà sống đó!”

Hà Tuấn Sinh chen từ trong đám đông ra, một tay nắm cánh tay tôi.

“Khương Khả, em mau nói với họ đi, chỉ là hiểu lầm thôi!”

Tôi hất tay anh ta ra.

“Dựa vào đâu?”

Mặt anh ta đỏ bừng.

“Anh biết Vân Huệ đánh con làm em rất giận, là cô ấy quá khích, nhưng dù chúng ta cũng là người một nhà mà.”

Tôi hừ lạnh một tiếng.

“Nhưng cửa hàng bán rồi, anh không thì thương lượng với người ta thử xem, coi họ có chịu trả lại không?”

Anh ta nhìn ông mới với gương mặt dữ tợn, lập tức sững người.

Hà Vân Huệ vùng khỏi tay nhân, lao đến trước mặt tôi.

“Khương Khả! Cô bán cửa hàng của tôi! Tôi liều với cô——”

“Đó là mệnh mạch của cả nhà chúng tôi, cả nhà đều trông vào cửa hàng này sống, chứ?”

“Của nhà các người?”

Hà Vân Huệ ở bên cạnh chửi ầm lên.

“Không thì ? Cửa hàng này là tôi trang trí, hàng hóa nhập về cũng là tiền của tôi, không phải của tôi thì lẽ là của cô à?”

Ánh mắt tôi lần lượt lướt qua mặt ba người bọn họ.

“Người ta một khi mặt dày vô sỉ lên thì đúng là thiên hạ vô địch. là do bố mẹ tôi lại cho tôi. Năm năm trời, các người trả một đồng tiền thuê nào. Giờ lại thành của nhà các người rồi à?”

Bà mẹ chồng “phịch” một tiếng ngồi phệt đất.

tay đập loạn nền, khóc đến thảm thiết xé lòng.

“Ta không sống nữa đâu! bà con lối xóm ra mà xem, con dâu ép mẹ chồng đến chết này! Tôi già từng này tuổi, hầu hạ cả nhà họ, đến cuối cùng ngay cả một chỗ đặt chân cũng không có——”

Bỗng có người hét lên.

“Cảnh sát đến rồi.”

Đám đông tách ra một lối.

viên cảnh sát đi tới.

Bà mẹ chồng thèm giữ thể diện, lao tới định túm áo cảnh sát.

Bà ta khóc lóc thảm thiết mà kêu lên.

“Con dâu tôi bất hiếu, ép chết tôi mà, các anh mau làm cho tôi đi!”

Viên cảnh sát trẻ hơn khó chịu tránh sang một bên.

Viên cảnh sát lớn tuổi hơn thì trực tiếp đảo mắt nhìn một vòng, hỏi một câu.

“Ai là Hà Vân Huệ?”

Trong đám đông, Hà Vân Huệ ngơ ngác giơ tay lên.

chúng tôi đi một chuyến, có người báo án, nói cô ngược đãi trẻ em.”

Mặt Hà Vân Huệ lập tức trắng bệch.

“Không, anh nghe tôi giải thích, tôi căn bản không có ngược đãi nó.”

“Đó là dạy dỗ! Tôi là cô ruột của nó! Nó trộm đồ, lẽ nào tôi không được quản ?”

Trên mặt cảnh sát hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, anh ta giơ điện thoại lên phát một đoạn video.

Là camera giám sát quầy thu ngân của siêu thị, cùng hồ sơ nhập viện của con .

“Chứng cứ rành rành, đi thôi.”

Bà mẹ chồng từ dưới đất bò dậy, chộp cánh tay cảnh sát.

“đồng chí Cảnh sát! Nó là cô của đứa trẻ, đánh mấy cái thì chứ? Người một nhà nào có cần tính toán chi li như vậy! Nó việc trả thù riêng——”

Cảnh sát rút tay lại.

“Dì à, có người báo án, chúng tôi phải đưa về đồn hỏi . bà có ý kiến thì đến đồn nói.”

Hà Vân Huệ đưa đi.

Cô ta quay đầu nhìn tôi, trong mắt đầy căm hận.

“Khương Khả, tất cả là tại cô, cô cứ đợi đó cho tôi!”

Bà mẹ chồng nhìn cô ta nhét vào xe cảnh sát, người loạng choạng, ngã sang một bên.

Hà Tuấn Sinh vội vàng đỡ bà ta.

“Mẹ! Mẹ!”

Bà mẹ chồng nhắm mắt, sắc mặt trắng bệch.

Hà Tuấn Sinh hoảng đến mức tay cũng run lên, ôm bà ta mà gọi.

Trong đám đông có người gọi xe cứu thương.

Hà Tuấn Sinh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.

“Khương Khả, mẹ tôi mà có ——”

“Mẹ anh có hay không liên quan đến tôi, tôi chưa từng động vào bà ta dù chỉ một cái.”

Tôi bước lên một bước.

“Nhưng Hà Tuấn Sinh, tôi nói với anh lần cuối, nhất định phải , trả lại tôi từng đồng một, quyền nuôi con thuộc về tôi.”

không, chúng ta ra tòa gặp.”

Tôi xoay người bỏ đi.

Sau lưng là tiếng chửi rủa của anh ta.

nhấn chìm trong đám đông ồn ào.

Tùy chỉnh
Danh sách chương