Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8.
Một sau, tôi và Tạ Vũ Chu xuất hiện trong bãi đỗ xe ngầm của một trung tâm thương mại đó.
Anh nhanh tay tháo dây an toàn, mở cửa xe cho tôi.
“Bình thường mẹ con dẫn con chạy đông chạy tây, chắc cũng chưa mua cho con thứ tốt đâu.”
Anh hất cằm.
“Đợi lát muốn mua thì lấy.”
“Đừng khách sáo với daddy của con.”
Tôi: “… Có thể đừng tự xưng như vậy không?”
Đừng tự thêm đất diễn cho mình .
Phía trước có một gia đình ba người đang đi tới, đứa nhỏ một tay nắm tay bố, một tay nắm tay mẹ.
Tôi và Tạ Vũ Chu nhìn nhau một cái, rồi cùng rơi vào im lặng.
Tạ Vũ Chu do dự một lát, đưa tay trái ra trước mặt tôi, cong các ngón tay lại.
Trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn Chrome Hearts hàng siêu cấp mà trước đây tôi mua cho anh.
“Nắm không?”
Tôi không khách sáo chối.
“Không cần, con lại không phải con.”
Tạ Vũ Chu khó hiểu: “Con sáu tuổi mà không phải con, chẳng lẽ là già con?”
Tôi: “…”
tôi không lên , Tạ Vũ Chu cũng rất biết co biết duỗi, tự cho mình một bậc thang để bước xuống.
“Được.”
“ con như vậy, ta biết.”
“Tuổi nổi loạn, đúng không?”
Tôi: “… Không có sớm đến thế đâu.”
Tạ Vũ Chu đi bên cạnh tôi, cố ý giữ khoảng cách.
Anh sờ sờ mũi, hỏi bâng quơ: “Con nhóc, con nói mẹ con đi rồi, là nhảy biển hay nhảy lầu?”
“Nghĩa trang ở đâu, hôm ta cũng sẽ đến đốt ít tiền giấy, để cô ấy dưới suối vàng cho thoải mái hơn.”
Tôi: “…”
Thật sự nghi ngờ Tạ Vũ Chu là cố ý.
Tôi cố gắng muốn nhìn làn đạn, đọc lòng của anh.
Nhưng không biết có phải hệ thống lỗi không.
làn đạn ngày thường dày như tuyết rơi.
Hôm nay yên tĩnh như lỗi mạng 404.
Thậm chí một dòng cũng không có.
Tôi chỉ có thể vắt hết óc bịa lý do.
Nhảy sông thì xác sẽ nổi lên, trương phình ghê rợn.
Nhảy lầu thì sẽ thành một đống máu thịt nát bét.
kiểu cũng không mấy tốt lành.
“Ăn thuốc ngủ vào.”
Tôi mặt không cảm xúc, tự quyết định cách thi hành án tử cho chính mình.
“Không cứu được.”
Tạ Vũ Chu thở dài một hơi, không biết là đang tiếc cho ai.
“Đáng tiếc thật.”
“Chôn ở đâu, ngày mai con chỉ đường cho ta, ta đào tro cốt ra, đặt ở nhà mình.”
“ nay sau, chúng ta sẽ là một nhà ba người thật sự rồi.”
Tôi: “…? Chú bệnh à?”
Theo phản xạ, tôi định mắng anh mấy câu.
Ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt lại là vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của anh.
Tôi chỉ có thể ngoảnh mặt đi, cứng nhắc nói: “Không cần chú phí tâm, đã có người sắp xếp rồi.”
“Mẹ con ở nghĩa trang, phong thủy rất tốt.”
Tạ Vũ Chu nhạy bén bắt được khóa.
“Người khác?”
Anh dừng bước, thân hình cao lớn chắn mất tầm nhìn của tôi.
Sau đó anh cúi xuống, nhìn ngang tầm mắt với tôi.
Đôi mắt phượng dài hẹp kia như cười như không.
Lạnh người.
“Là ai vậy? Sáu năm qua mẹ con một mình quả thật rất vất vả.”
“Thế ? Người ta còn cho con mấy ông bố dượng à?”
Nói xong, có lẽ anh lại mình ép sát một đứa như vậy.
Rất mất phong độ.
Anh chỉ vỗ vỗ sau đầu tôi, rồi đứng thẳng dậy, chỉnh lại khoác.
“Thôi, cho dù có, cũng chẳng liên quan đến ta.”
“Lâm Cẩn Hạ đã chết rồi.”
“Bây giờ chỉ cần con ở bên cạnh ta là được, món nợ mẹ con còn chưa trả xong, thì giao cho con, để con dưỡng già cho ta, lo tang sự cho ta.”
“Lần này, anh sẽ đi trước em.”
Câu cuối cùng của anh, không biết là nói với tôi.
Hay là nói cho Lâm Cẩn Hạ ở rất xa .
Rất khẽ rất khẽ.
Như lá rụng vào mùa thu.
Theo gió cuộn lên rồi cuốn đi.
Rơi xuống đất cũng không phát ra chút động .
9.
Hai sau, anh xách một đống lớn đồ đạc ném vào cốp xe.
Tôi nhỏ giọng oán trách.
“Chú mua nhiều quá rồi đấy, con chỉ là học tiểu học thôi.”
“Bình thường mặc đại là được rồi.”
Tạ Vũ Chu cũng không ngẩng đầu, chỉnh túi mua sắm nói:
“Mấy năm nay chắc con khổ lắm.”
“Trước đây ta đã hứa với con… mẹ con, nếu có một đứa , ta sẽ đối xử tốt với cả hai người hơn gấp bội.”
Anh chui vào ghế lái, móc ra một điếu thuốc nhưng không châm.
“Ngày mai ta sẽ đi cho con một trường học, sau này theo cha con.”
Tạ Vũ Chu nắm vô lăng, ngậm điếu thuốc chưa châm lửa.
“Sẽ không cho con mẹ kế đâu.”
“Nhóc con.”
Anh im lặng rất lâu, cuối cùng mới có một câu cổ họng bật ra.
“Đừng gọi là Tạ Hựu An , gọi là Lâm Hựu An đi.”
“Còn việc sáu năm qua con thế .”
“Đợi khi con muốn nói với cha, rồi hãy nói cho ta biết.”
…
Tạ Vũ Chu đón tôi nhà anh.
Không phải căn nhà thuê mà trước đây tôi và anh ở.
Đương nhiên, căn nhà thuê đó đã anh mua lại.
Anh không nói cho tôi biết, mà là tôi trốn Trang Thanh Uyển trong phòng ngủ, vô tình nhìn giấy chứng nhận nhà đất.
“Con tự vào phòng làm việc chơi một lát đi, trong đó có truyện tranh.”
“Toàn là mấy bản tuyệt bản ta mua cho mẹ con.”
Tạ Vũ Chu cột tạp dề đi vào bếp.
“Bây giờ ta phải đi nấu cơm, nhóc con.”
“Trừ tủ sách ra, mấy ngăn kéo khác đừng có lục lung tung.”
Nhưng anh quên rồi.
Trong điển của tôi không có hai chữ lời.
Tạ Vũ Chu bây giờ đã là đại thiếu gia nhà họ Tạ.
Trên bàn hợp đồng của công ty thì chính là bản kế hoạch dự án.
Không giống cái bàn trà như trước kia, trên đó toàn là điện thoại nhận đơn và hóa đơn đồ ăn .
Tôi truyện tranh trong tủ sách.
Tưởng tượng mình sắp phải học cùng một đám học tiểu học.
Khó khăn của Kudo Shinichi, tôi thật sự đã cảm nhận được rồi.
quyển truyện tranh và tiểu thuyết trinh thám trước đây của tôi, anh cố ý đặt ở tận tầng dưới cùng của tủ sách.
Đã rất lâu không ai lật tới, trên đó đã phủ một lớp bụi mỏng.
Tôi chọn trái chọn phải, nhìn một quyển sổ bìa da.
Quyển sổ này tôi nhận ra.
Trước đây vứt dưới bàn trà trong nhà.
Là quyển sổ Tạ Vũ Chu ghi chép tiền mua thức ăn khi còn chung sáu năm trước.
Tôi lật ra xem thử.
Chữ của Tạ Vũ Chu cũng giống hệt con người anh, kín đáo mà nghiêm túc.
Đến cả dấu thập phân cũng ghi lại.
Giống như sợ mình tham ô vậy.
Lật ngược trước mấy trang.
Tôi mới biết Tạ Vũ Chu này tiết kiệm đến mức, lấy luôn quyển sổ ghi tiền mua thức ăn để làm nhật ký.
【Ngày 1 3 năm 】
Hôm nay trời mưa, tối nhận thêm hai đơn .
Sau khi Cẩn Hạ làm xong dạy kèm, luôn đợi tôi.
Cô ấy lấy quần để thay cho tôi, lại còn lau tóc cho tôi.
Nói muốn nấu canh gừng cho tôi, kết quả lại trực tiếp ném cả một cục gừng già vào nước lã mà nấu.
nấu mì và dùng nồi cơm điện, lò vi sóng ra.
thứ khác Cẩn Hạ không biết, cô ấy không biết nấu cơm.
Cô ấy nói trước đây ở nhà không ai dạy.
Tôi biết, nhà cô ấy hẳn rất có tiền, còn có người giúp việc chuyên môn.
Nếu không thì cũng sẽ chẳng tiện tay tài trợ cho một học nghèo như tôi.
Tôi không nhịn được mà nói rằng đi theo tôi đã phải chịu khổ rồi.
Cô ấy quay lưng lại với tôi gấp quần , nói không khổ.
khổ cực này không phải do tôi mang đến cho cô ấy.
Mà là vốn dĩ cô ấy đã phải trải qua.
Tôi không nói được là cảm giác , như trong canh gừng cho nhiều muối.
【Ngày 10 3 năm 】
Mua cho Cẩn Hạ loại việt quất cô ấy muốn ăn.
Đắt quá.
Nhưng mấy ngày này chạy đơn và cày thuê cũng kiếm được chút tiền lẻ.
Cô ấy nhận được xong thì trước tiên oán trách tôi mấy câu, nhưng quả đầu tiên lại là đút cho tôi ăn.
Mấy ngày này trời trở lạnh, hơi lạnh cuối xuân đầu hạ.
Cẩn Hạ co trong lòng tôi ngủ trưa, hai chân lạnh buốt.
Tôi hỏi Lôi Tử, hắn nói vợ hắn cũng vậy, là do khí huyết không đủ.
Ngày mai mua cho Cẩn Hạ ít táo đỏ hầm gà thử xem.
Giờ trước tiên ủ ấm chân cho cô ấy đã.
Lát còn phải nấu canh cá cho cô ấy, đừng quên.
【Ngày 20 3 năm 】
Hôm nay hai lão già kia không biết ngóng đâu ra địa chỉ của tôi.
Nói rằng nếu tôi đã có thể chạy giao đồ ăn, vậy coi như là đã kiếm được tiền rồi.
Bảo tôi đưa tiền dưỡng lão cho bọn họ.
Cẩn Hạ đuổi bọn họ ra , cầm dao chặt rau mắng suốt một .
Cô ấy nói đây là gen nhà cô ấy, cả nhà rất biết mắng người.
Tôi nhớ nhỏ cô ấy nấu mì cho tôi cũng hung dữ như vậy.
đó cô ấy còn véo mặt tôi.
Rất nghịch ngợm, nhưng lại rất đáng yêu.
Tôi cười nói cô ấy giống hệt hồi nhỏ.
Cô ấy luống cuống chạy vào nhà vệ , không biết có phải đang ngại không.
【Ngày 5 4 năm 】
Cẩn Hạ tắm, có người gọi điện cho cô ấy.
Tôi máy.
Đối phương nói là họ của cô ấy, hỏi nhà cô ấy xảy ra chuyện .
đó tôi mới biết, nhà Cẩn Hạ trước đây đã phá sản rồi.
Tôi mới bảo, bộ quần trong tủ cô ấy, tôi xem nhãn mác rồi, rất đắt.
Bình thường cô ấy chẳng biết nấu ăn, sai khiến tôi thì hống hách đến tận trời, nhìn đã biết là kiểu được cưng chiều mà lớn lên.
họ của cô ấy nói nhà cô ấy nợ rất nhiều tiền.
Nhà họ đã giúp trả một phần, nhưng còn một khoản lỗ rất lớn.
Tôi nhìn số dư thẻ ngân hàng, ngay cả số lẻ của khoản nợ cũng không bằng.
họ cô ấy nói, hồi nhỏ hai người họ thường cùng nhau nhà cũ qua mùa hè.
Vậy nên vị họ này của cô ấy, lẽ ra tôi phải quen mới đúng.
Nhưng cô ấy lại không nhớ tôi.
Chỉ nhớ là chú của cô ấy tài trợ cho một viên họ Tạ.
Tôi hỏi họ của Cẩn Hạ có biết nấu mì không.
Cô ấy cười.
Cô ấy nói mình không thích ăn mì, sao có thể biết nấu mì chứ.
Câu này không quan trọng, nhưng tôi ghi nhớ.
【Ngày 14 6 năm 】
Một tình nguyện viên đến tận cửa, nói tôi là đứa bắt cóc.
Cha mẹ ruột của tôi ở thành phố Hải.
Trong nhà rất giàu, việc làm ăn trải khắp cả nước, tôi là con trai út trong nhà.
Phòng khách ồn ào náo nhiệt, chật kín người.
Phóng viên, truyền thông, tình nguyện viên, cảnh sát, còn có cả mấy người hàng xóm đến xem náo nhiệt.
Túi đồ ăn bàn chưa dọn.
Cẩn Hạ đang phơi chăn và quần ở ban công, như không động tĩnh trong phòng khách vậy.
Tôi nhìn đám người này, nhưng trong đầu lại chỉ nghĩ đến lớp chai mỏng trên tay Cẩn Hạ khi cô ấy giặt quần xong.
Kem dưỡng tay trong nhà hết rồi.
Lát phải đi mua.
【Ngày 16 6 năm 】
Gặp được cha mẹ ruột rồi.
Tôi rất giống họ.
Buổi nhận thân diễn ra vô cùng long trọng, ba ruột tôi đặt năm mươi bàn tiệc.
Nói là tiệc mừng nhật hai mươi tuổi của cậu cả nhà họ Tạ, cũng là tiệc đón gió cho tôi.
Tất cả mọi người đang cười, đang vỗ tay.
Nhưng tôi chỉ ồn ào.
Cẩn Hạ như không có ai bên cạnh, thế ăn cơm.
Với cô ấy, mấy món sơn hào hải vị này là ký ức của quá khứ.
Trong xương tủy cô ấy, cô ấy vốn là thích.
Ít nhất ngon hơn phần đồ ăn ăn cùng tôi trước đây.
Tôi biết.
Vậy nên tôi đồng ý trở .