Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Cuối cùng, Triệu Huy cũng chấp đầu hàng.
Có lẽ anh ta hỏi ý kiến một người bạn làm luật sư.
Người đó phân tích rất rõ:
Nếu toàn bộ bằng chứng tôi nắm trong là ,
thì khi tòa, anh ta không những chẳng giành được ,
còn có khả năng vì lỗi rõ ràng trong hôn nhân và hành vi cố tẩu tán tài sản,
xử ít hoặc không được .
“ trong hòa bình” —
anh ta lúc này, là lựa chọn có lợi nhất.
Anh ta gọi tôi, giọng khàn đặc,
chấp hôn theo thỏa thuận.
Trước cổng cơ quan hộ tịch, nắng rực rỡ đến chói mắt.
Chúng tôi một trước một sau bước ,
mỗi người là một cuốn sổ nhỏ màu xanh rêu —
Giấy chứng hôn mới tinh.
Cuốn sổ đỏ từng khiến tôi nghẹt thở suốt nhiều năm qua,
giờ cuối cùng cũng được thay thế.
Tôi cảm không khí xung quanh cũng trở nên trong lành hơn.
Tôi vừa định quay rời ,
thì Triệu Huy gọi giật lại.
Anh ta vẫn không cam tâm,
gương mặt tràn ngập oán hận và nghi ngờ.
“Lâm Vãn,” anh ta gằn từng chữ, “tôi hỏi cô một câu cuối cùng.”
“Ngay đầu, cô tính toán tôi phải không?”
Tôi người đàn ông mình từng yêu suốt 8 năm trời,
đến giờ phút cuối cùng, trong đầu anh ta vẫn chỉ có nghi ngờ và toan tính.
Tôi khẽ lắc đầu, chợt cảm buồn cười.
“Không, Triệu Huy.”
“Tôi chưa bao giờ tính kế anh.
Tôi chỉ là… học được cách tính toán chính cuộc đời mình.”
Nói xong, tôi quay người định rời .
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông — là Tô .
Tôi bắt máy, giọng cô ấy phấn khích vang lên qua loa ngoài:
“Vãn Vãn! Tin siêu sốc!
Hôm nay tớ ăn trưa một khách hàng — là Trưởng phòng pháp chế bên ty Triệu Huy.
Trong lúc trò chuyện, ảnh lỡ miệng nhắc đến chính sách thưởng của ty họ năm nay…”
“Cậu biết không?
ty họ vừa ban hành chính sách ‘Thưởng đóng góp gia đình’ nhân viên trụ cột kết hôn.
Trong khoản 700 nghìn thưởng của chồng cậu,
có 350 nghìn là ty quy định thưởng riêng vợ!”
“Triệu Huy giấu chuyện đó.
Anh ta lặng lẽ nuốt trọn,
rồi quay sang dùng đó để… vẻ hiếu thuận, để ép cảm cậu!”
Tô nói xong, bên ngoài cơ quan hộ tịch, có một quả bom nổ tung trong đầu tôi.
Tôi chết lặng.
Còn người bên cạnh tôi — Triệu Huy — mặt trắng bệch tờ giấy,
cả người lảo đảo, thể chỉ cần gió mạnh một chút là gục xuống.
nói dối cuối cùng, cũng là dối trá quan trọng nhất,
lột trần ngay trước mặt tôi, không kịp che đậy.
Thì , trong số 700 nghìn kia,
một nửa thuộc về tôi ngay đầu.
Thế anh ta lại đem nó “tặng” mẹ, để dựng lên vở kịch “làm con có hiếu”,
rồi lấy đó để mua chuộc, thao túng, ràng buộc cảm xúc của tôi.
Nực cười.
Đáng thương.
Và quá đỗi tàn nhẫn.
Tôi anh ta — người đàn ông đang run rẩy không nói thành —
rồi lần đầu tiên, tôi mỉm cười một cách chân .
Một nụ cười pha trộn giữa xót xa và buông bỏ.
“Triệu Huy, anh xem.”
Giọng tôi rất khẽ, nhưng lại nặng ngàn cân.
“ đầu đến cuối, anh chưa từng nói tôi một lòng.”
Tôi dứt khoát cúp máy,
không buồn nhắc đến khoản 350 nghìn nữa.
Không cần thiết.
tôi có thể tự kiếm.
Còn người anh — tôi không cần nữa.
Tôi không quay đầu lại, bước thẳng về phía trước.
nắng rực rỡ chiếu rọi lên người tôi, ấm áp và lấp lánh.
Sau tôi, là một thế giới sụp đổ.
Là một người đàn ông chính những dối trá của mình nuốt chửng.
Còn phía trước tôi —
là tương lai mới hoàn toàn rạng rỡ.
13
Cuộc sống hậu hôn, còn thoải mái hơn cả những tôi tưởng tượng.
Không còn vướng bận gia đình, tôi dốc toàn bộ tâm sức vào việc.
Chỉ sau nửa năm, nhờ thành tích nổi bật và năng lực vượt trội, tôi được đề bạt làm Giám đốc dự án,
và còn được gói cổ phần thưởng ty.
Tôi dùng số được sau hôn, cộng khoản tiết kiệm tích cóp nhiều năm,
mua đứt một căn hộ cao cấp gần nhà mẹ.
Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản tôi yêu thích,
có cửa kính sát trần đón nắng, và một phòng kính ngập tràn sáng.
Tôi đón mẹ đến sống cùng, bù đắp những năm tháng để họ lo lắng và thiệt thòi vì tôi.
Cuối tuần, Tô cũng thường xuyên ghé qua.
Ba người phụ nữ ngồi chụm sofa, nhấm nháp rượu vang, tám chuyện trời dưới đất,
cười đến nghiêng ngả.
Tôi dần dần tìm lại được niềm vui sống.
Tôi đăng ký học yoga, bắt đầu du lịch một mình.
Tôi đến Đại Lý, ngắm bình minh bên bờ Nhĩ Hải;
Tôi đến Tây Tạng, đứng dưới chân Potala cảm sức mạnh của tín ngưỡng.
Tôi chụp nhiều nhiều bức ảnh đẹp,
đăng lên trang cá nhân.
Trong từng tấm ảnh, tôi đều cười rạng rỡ, tràn đầy nắng và năng lượng sống.
Đó là thần thái tôi chưa từng có trong những tháng năm sống gò bó trong hôn nhân.
Còn Triệu Huy thì sao?
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe vài ba tin tức lẻ tẻ mấy đồng nghiệp cũ.
Sau hôn, số riêng của anh ta đôi — gần mất trắng một nửa,
tổn thất nặng nề.
Chuyện lục đục gia đình từng ầm ĩ một thời, cộng thêm tinh thần lao dốc kéo dài,
khiến anh ta cấp dần gạt khỏi vòng tin tưởng, cuối cùng âm thầm nghỉ việc.
Anh ta trở về quê.
Nhưng cái “gia đình nguyên sinh” anh ta từng liều mạng bảo vệ ấy,
lại không hề dang chào đón.
Khi anh ta không còn là “cây hái ”,
trong mắt mẹ và anh cả chị dâu,
anh ta cũng chẳng còn giá trị nữa.
Từng là niềm kiêu hãnh,
giờ chỉ còn là gánh nặng không vừa lòng.
Một lần cờ, tôi cùng mẹ mua quà sinh nhật bà.
Khi đang đứng trước cửa một tiệm trang sức,
tôi bất ngờ một bóng người quen thuộc xa lạ.
Là Triệu Huy.
Anh ta đang đứng mẹ, cùng vợ chồng anh trai, dường đang cãi vã điều đó.
Anh ta trông tiều tụy hơn nửa năm trước rất nhiều,
khoác chiếc áo khoác bạc màu, hơi còng xuống,
gương mặt là sự mệt mỏi, cau có, và u ám không dứt.
Còn tôi, mặc một chiếc đầm cắt may tinh tế,
trang điểm nhẹ nhàng, khoác mẹ,
vui vẻ cùng bà bàn xem nên chọn dây chuyền ngọc trai hay bông tai ngọc bích.
Anh ta tôi.
Trong tích tắc mắt giao nhau,
tôi rõ ràng trong mắt anh ta là sự kinh ngạc, hối hận, và mặc cảm đến tột cùng.
Gần ngay lập tức, anh ta cúi đầu,
rồi quay người chen vào đám đông,
bóng đầy chật vật và hoảng loạn.
Tôi có cảm được mắt anh ta,
nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng liếc lại một lần.
Trước mắt tôi,
chỉ còn lại một bóng mờ nhạt và thê lương,
chìm khuất dần trong biển người tấp nập.
Tôi mỉm cười, thu mắt lại,
rồi nhẹ nhàng siết mẹ:
“Mẹ à, con dây chuyền ngọc trai kia rất hợp khí chất của mẹ.”
“ không? Mẹ cũng đẹp đó.”
Mẹ tôi cười rạng rỡ.
nắng giếng trời mái trung tâm thương mại rọi xuống,
ấm áp phủ đầy hai mẹ con.
Mọi thứ — đều là một khởi đầu mới.
tuyệt.
-HẾT-