Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nhắc nhở trong khoảng thời gian này Lạc Hân Nghi cũng không hề rảnh rỗi.
Hàn Xước không gặp cô ta ra, Kiều Tử Dao và Sở Diễm lại bị cô ta kéo lại thêm chút hảo cảm.
Dù gì cũng là nữ phụ độc ác, sao có thể ngồi chờ chết.
Chiều hôm đó, tôi dựng một cái bếp than nhỏ khoảng đất trống phía sau tòa ký túc xá.
Bên cạnh còn đặt một tấm biển quảng cáo.
Hoạt quan tâm của dì quản lý ký túc xá, phát khoai lang nướng miễn phí.
Mùi thơm bay xa, thu hút không ít .
Lạc Hân Nghi và mấy nữ cũng bị hấp dẫn .
Thấy là miễn phí, cô ta không khách khí ngay một củ lớn nhất.
Đúng lúc Kiều Tử Dao đi ngang phía sau Lạc Hân Nghi.
Tôi như vô nói.
“Khoai lang ấm bụng, nhưng ăn nhiều dễ đầy hơi đấy, có tham quá.”
Lạc Hân Nghi trợn trắng mắt.
“Còn nói là hoạt quan tâm, chẳng phải vẫn là trường bỏ tiền ra sao.”
“Đây là phúc lợi nhà trường cho , không thì phí.”
“ tưởng tôi không biết, phần còn lại chắc chắn bị chị hết rồi.”
Nói xong cô ta lại thêm hai củ nhét túi, tôi cười tủm tỉm không ngăn.
Trong mắt Kiều Tử Dao, vẻ chán ghét với Lạc Hân Nghi lướt qua rất nhanh.
Tối đến đi dạo, tôi cố vòng phòng tập nhảy.
nói Lạc Hân Nghi chủ yêu cầu ghép đội với Kiều Tử Dao luyện vũ điệu đôi.
Họ có một tác khó, cần Kiều Tử Dao nâng Lạc Hân Nghi lên thật cao.
Ngay khoảnh khắc Kiều Tử Dao hít sâu một hơi, dùng lực nâng Lạc Hân Nghi lên.
“Phụt——”
Một tiếng xì hơi gấp gáp từ phía Lạc Hân Nghi vang lên.
phòng tập như thể bỗng chốc im bặt.
Cánh tay của Kiều Tử Dao cứng đờ, suýt chút nữa đã buông tay.
Mặt Lạc Hân Nghi lập đỏ bừng, chật vật tiếp đất, hận không thể tìm cái khe nào chui xuống.
Không khí tràn ngập một sự xấu hổ khó mà diễn tả nổi.
Kiều Tử Dao lặng lẽ buông tay, lùi lại hai bước, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Anh ta cố nặn ra một câu.
“ hôm nay luyện đây thôi.”
Anh ta không nhìn Lạc Hân Nghi, quay người đi áo khoác của mình.
Các thành xì xào bàn tán, Lạc Hân Nghi vừa xấu hổ vừa giận.
Thấy tôi , cô ta lập xông .
“Cô cố ! Cô chính là làm tôi mất mặt!”
Tôi vô vô tội nhìn cô ta.
“Bạn học, nói năng phải có căn cứ.”
“Khoai lang mọi người ăn , sao chỉ mình cô có chuyện?”
“Tôi đã sớm nói rồi, có ham cái lợi nhỏ.”
Lạc Hân Nghi còn nói gì đó, nhưng Kiều Tử Dao nhíu mày kéo cô ta lại.
“Cô làm loạn đủ chưa? Nhiều người đang nhìn cô như , cô còn tiếp tục mất mặt nữa à?”
Lạc Hân Nghi đến đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa phẫn hận mà bỏ đi.
[ nhắc nhở: thiện cảm của Kiều Tử Dao với Lạc Hân Nghi giảm xuống 20%.]
Tối đó, Kiều Tử Dao nhắn riêng cho tôi xin lỗi, còn nói đã khuyên Lạc Hân Nghi rời đội.
Tôi khẽ nhướng mày, đúng là niềm vui .
Anh ta giải thích rằng sau khi Lạc Hân Nghi đội, cô ta cứ liên tục không theo kịp tiến , hoàn toàn xa với dáng vẻ lúc phỏng vấn ban đầu.
Làm cho các thành có kiến.
Trong lòng tôi hiểu rõ, đó là vì thiện cảm của Kiều Tử Dao với cô ta đã giảm.
Nếu thiện cảm vẫn tiếp tục tăng, cậu ta nhất định sẽ tranh thủ thời gian rảnh giúp cô ta luyện thêm.
Không theo kịp tiến căn bản không phải vấn đề.
Không còn con đường câu lạc bộ nhảy này, Lạc Hân Nghi liên lạc và tạo cảm với Kiều Tử Dao sẽ khó càng thêm khó.
Chỉ là tôi không ngờ, cô ta lại chủ bám lên Hàn Xước.
8
Buổi livestream nhặt trứng vịt của Hàn Xước đã nổi lên một chút.
Lại thêm bản thân cậu ta vốn là nam thần của trường, không ít fan nữ lướt thấy video đã nấp lối ra khu đất hoang chờ gặp mặt .
Nhưng bị Hàn Xước đuổi hết.
Lạc Hân Nghi thì lại chọn cách , cô ta đã dò hỏi trước một lượt.
Biết là tôi giới thiệu công này cho Hàn Xước, cô ta liền chạy thẳng đến khu đất hoang.
Bày ra vẻ mặt vừa đau lòng vừa đồng .
“Tiền bối, thật ra anh không cần phải hủy danh tiếng làm những chuyện này.”
“Bên thiếu gì làm thêm, như quán trà sữa tôi làm gần đây cũng đang tuyển người.”
Cô ta hạ thấp giọng, ra vẻ cùng chung chiến tuyến.
“Con mụ quản lý ký túc xá đó tâm lý biến thái, cứ thích làm khó .”
“Nói thật với anh, trước đây tôi cũng từng bị bà ta nhằm .”
“Nếu anh bị ép buộc, nhất định phải nói ra, tôi nhất định sẽ giúp anh!”
Hàn Xước ngừng tay, khó hiểu nhìn cô ta.
“Cô đang nói gì ? Tôi làm đây một ngày được năm trăm tệ đấy.”
“Tôi thấy cô ấy rất , nếu cô thấy cô ấy không thì nên hỏi bản thân xem có phải mình đã làm gì sai khiến cô ấy không thích cô hay không.”
“Đi đi đi, cản tôi làm .”
Lạc Hân Nghi nghẹn một cái, vẫn tiếp tục kích .
“Nhưng công này vừa bẩn vừa mệt, cô ta chắc chắn không có !”
“Anh nhìn tiêu đề livestream xem, mấy người trên mạng đang trêu chọc anh.”
“Rõ ràng là cô ta đang anh làm chiêu trò, còn mình thì kiếm phần lớn tiền, anh bị lừa!”
Tôi lộ ra vẻ mặt như ông già tàu điện ngầm nhìn điện thoại.
Cô ta quên mất là livestream vẫn đang mở rồi sao?
Cho dù cố không lộ mặt, thì giọng nói vẫn nghe thấy được.
Cô ta cứ thế ngang nhiên nói xấu tôi à?
Lại còn khinh thường những người đã tặng quà cho mình?
Mày của Hàn Xước nhíu càng chặt hơn, trực tiếp hỏi ngược lại.
“Vị bạn học này, tôi không quen cô, cô chạy đây nói mấy lời này thật sự rất khó hiểu.”
“Tôi thấy công này khá , thu nhập cao, thời gian cũng do.”
Anh vừa nói vừa cho quả trứng vịt cuối cùng trong rổ.
“Nếu cô đã nói không , quán trà sữa của cô có thể cho tôi làm một ngày năm trăm tệ, mỗi ngày chỉ làm hai tiếng không?”
9
Lạc Hân Nghi bị chặn đến cứng họng.
“Tôi, tôi có thể thử xem.”
Cô ta ấp úng nói.
Hàn Xước nở nụ cười lễ phép nhưng xa cách.
“ tôi chờ tin của cô.”
“Phiền cô đứng xa ra một chút, giẫm phải phân vịt.”
“Anh đang quan tâm tôi sao?”
Lạc Hân Nghi ban đầu còn hơi thất vọng, giờ lại một lần nữa nhen lên hy vọng.
“Không, là anh sợ cô giẫm nát phân vịt, lát nữa khó nhặt lên.”
Tôi đẩy hàng rào tre đi .
Hàn Xước nhiệt bước lên đón.
“Chị, đây có ba rổ trứng vịt, chắc còn có thể nhặt thêm một rổ nữa.”
“Phân vịt thì chắc cũng nhặt được một rổ.”
Tôi gật đầu.
“Làm khá lắm.”
Lạc Hân Nghi nhìn thái của Hàn Xước như hai người nhau, đến mức mặt đỏ bừng.
“Tiền bối, cô ta còn bảo anh nhặt phân vịt, cái này cũng quá bắt nạt người rồi!”
“Phân vịt thì sao? Phân vịt có thể bán cho khoa nông nghiệp đấy!”
Hàn Xước nhìn chằm chằm đống phân vịt trên mặt đất như nhìn bảo bối.
Đúng , anh đã kích hoạt thuộc tính keo kiệt của mình.
Chủ bắt liên lạc với năm tư của khoa nông nghiệp.
Bọn họ cần phân vịt ủ phân, Hàn Xước liền mỗi ngày thu dọn sạch sẽ rồi mang qua.
Lạc Hân Nghi không dám tin nhìn anh.
“Anh thích tiền đến mức này sao?”
Hàn Xước trực tiếp đến bật cười.
“Cô thanh cao, cô không thích tiền, được chưa.”
“Còn nữa, cô giẫm lên phân vịt của tôi rồi.”
Lạc Hân Nghi sợ đến mức cúi đầu nhìn, quả nhiên có một đống phân vịt đã bị giẫm bẹp.
Tiếng hét vang khắp chuồng vịt, tôi và Hàn Xước không nhịn được bịt tai lại.
Trong chốc lát, đàn vịt cũng bị tiếng hét của cô ta làm cho hoảng loạn.
Chạy toán loạn khắp nơi, lông vịt bay tứ tung.
Lạc Hân Nghi vừa ghê tởm vừa mắng chửi, khập khiễng chạy ký túc xá.
Trong phòng livestream, ai cũng đang cười nhạo Lạc Hân Nghi mình rước họa thân.
【Thông báo : hảo cảm của Hàn Xước đối với Lạc Hân Nghi giảm xuống -15%.】
【Chúc mừng ký chủ, tiến nhiệm vụ đã hoàn thành một phần ba.】
Trong lòng tôi vui như mở cờ.
Đã thành số âm luôn rồi.
Không ngờ người hoàn thành nhanh nhất lại là Hàn Xước.
Tôi vung tay lên, thưởng cho anh thêm một trăm tệ tiền công.
Hàn Xước cảm kích rối rít, làm càng thêm ra sức.
Liên tiếp đụng phải hai lần thất bại, Lạc Hân Nghi cuối cùng cũng yên phận một lúc.
nói với tôi, đại khái cô ta đã từ bỏ Hàn Xước rồi.
Cho nên gần đây lại bắt đầu làm thân với Sở Diễm.
Dù sao cũng có cảm từ thuở thiếu thời, quả nhiên hảo cảm của Sở Diễm đối với cô ta đã tăng lên không ít.
lại thúc giục tôi gây trở ngại, tôi nghĩ nát óc mấy ngày liền.
Còn chưa nghĩ ra, cơ hội đã mình dâng cửa rồi.
10
Sở Diễm vốn là du học ưu tú nước , chuyên vì Lạc Hân Nghi mà trở .
Ngay khi chuyển trường thì anh cũng trực tiếp phòng thí nghiệm làm nghiên cứu .
Gần đây vì một dự án đã đến thời khắc mấu chốt, nên anh xin muộn.
Tối muộn thì cũng chẳng sao, chỉ là nửa đêm cứ bị đánh thức dậy mở cửa mãi, oán khí trong tôi rất nặng.
nên tôi đưa cho anh ấy một chiếc chìa khóa dự phòng, mở cửa đi, làm phiền tôi nữa.