Là một “cá mặn” chính hiệu, tôi đã tám lần bị sa thải chỉ vì ngủ gật ngay trong các cuộc họp.
Đến khi bị ép đi xem mắt, người ngồi đối diện tôi lại là một ông trùm tài chính nổi danh “vua cuốn”.
Trên màn hình đạn mạc liên tục trôi qua:
【Anh ta làm việc 20 tiếng mỗi ngày, tiêu chuẩn chọn bạn đời là phải là “cô gái thép” có thể thức đêm cùng anh ta.】
Thức đêm á? Thế này chẳng khác nào muốn lấy m//ạng tôi.
Tôi ngả người ra sau ghế, ngáp dài một cái, mí mắt như sắp dính chặt vào nhau.
Lục Yến cau mày nhìn đồng hồ, đầu bút gõ lên mặt bàn phát ra tiếng “cạch cạch” đầy khó chịu:
“Cô có năm phút, hãy chứng minh giá trị của mình.”
Tôi lười đến mức không buồn mở mắt, chỉ phẩy tay, điều chỉnh tư thế để ngủ cho dễ chịu hơn:
“Năm phút dài quá, đi chậm không tiễn, đừng làm phiền tôi ngủ bù.”