Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
họ Mặc thành Tây là khách hàng lớn nhất của ta, các tửu lâu trong họ đều nhập rượu chỗ ta, những buổi yến năm cũng đều dùng rượu của ta, có nói năm rượu ta nấu ra đều có một phần lớn được vào Mặc .
Tiểu công tử của Mặc Thẩm Bá Lương sinh cùng một ngày, yến đầy tháng của công tử Mặc cũng là đơn đặt hàng lớn đầu tiên mà ta nhận được kể khi đây.
Bữa ấy ta cũng dự, rượu bày sáng tối, chắc là cả trấn này đều đến dự.
Chỗ ngồi của ta được sắp xếp trong một sân , đó chỉ có ta, Liễu thẩm mấy người hàng xóm.
Phải nói không hổ là giàu, đồ ăn hôm đó thực sự rất ngon, lại thêm rượu của ta nữa thì càng tuyệt vời! Chính bữa ấy đã đem cho ta thêm mấy đơn hàng nữa.
Ta chưa từng gặp người họ Mặc, năm Mặc đều tổ chức yến cho công tử Mặc Mặc phu nhân.
Mà thật trùng hợp, vị Mặc phu nhân ấy dường như cũng sinh cùng ngày với ta, chuyện này ta nghe được miệng đám hạ nhân.
Nếu không phải nghe nói Cố Mặc Hàn sau khi thánh thượng băng hà đã giúp Thất hoàng tử ngôi, trở thành nhiếp chính vương, người dưới một người vạn người, thì ta còn nghi ngờ lão họ Mặc kia chính là hắn!
Bảo một người vứt bỏ quyền thế phú quý kinh thành để đến nơi bé này bầu bạn cùng ta sao? Ta thật sự không tin lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy.
11
Thẩm Bá Lương hai mắt sáng rực, “! Toàn là những món con thích ăn, đều là món con thích hết!”
“Ồ! Loại bánh này con ! Họ nói Túy Hương Lâu mới ra một loại bánh như thế này, con muốn ăn lâu rồi.”
Ta bất lực tay trán, “Con có đừng làm bộ như chưa từng thấy trong đời không, nếu con muốn ăn thì cứ nói với ta, chẳng ta không mua cho con sao.”
Thẩm Bá Lương nhét đầy miệng, lải nhải đủ thứ mà ta chẳng nghe ra câu nào.
May mà lần chúng ta đều được sắp xếp viện yên tĩnh khuất xa, nếu không để người khác thấy dáng vẻ như quỷ đói đầu thai của Thẩm Bá Lương, chẳng phải mũi của Thẩm chưởng quầy ta mất sạch sao!
12
Buổi tối ta vẫn bù cho Thẩm Bá Lương một lễ sinh thần, chỉ có ta, thằng bé Liễu thẩm.
Buổi trưa Thẩm Bá Lương đã ăn một bữa thịnh soạn, buổi tối chỉ ăn qua loa rồi sớm đi nghỉ, dù sao ngày mai còn phải dậy sớm đến học đường.
Ta ngồi trong tiểu viện, đối nguyệt độc ẩm.
Từng có một người cùng ta thưởng thức mỹ tửu, mà nay chỉ còn lại một ta.
Hôm qua ta đã hứa với Thẩm Bá Lương, đợi đến khi nó nhận chữ, ta nói cho nó cha của nó là ai.
Ta không muốn nói dối một đứa trẻ, đến lúc đó khái ta nói rõ sự thật với nó.
Còn sau này nó muốn đi tìm cha hay lựa chọn thế nào, ta đều tôn trọng quyết định của nó.
Chỉ là nếu thật sự đến ngày ấy, Cố Mặc Hàn có đã tái thú, con cái cũng đã có rồi, khi đó Thẩm Bá Lương tìm cửa, e rằng bị đuổi ra ngoài.
Hai ngày nay nghĩ đến quá nhiều chuyện cũ, ta không nhịn được uống thêm mấy chén, trước mắt dần trở nên mờ nhạt, ý thức cũng bắt đầu không còn tỉnh táo, mà Cố Mặc Hàn lại một lần nữa xuất hiện trước mắt ta.
13
Cái đầu sau cơn say rượu đau không chịu nổi, ta xoa đầu ngồi dậy giường.
Hôm qua hình như ta còn uống rượu ngoài sân mà, sao lại quay phòng rồi?
Chẳng là Liễu thẩm dìu ta vào? Liễu thẩm đã sớm.
Vậy là thế nào đây?
Những mảnh ký ức đứt đoạn hiện trong đầu, ta như thấy gặp Cố Mặc Hàn…
“Cố Mặc Hàn?”
Trong ta kinh ngạc gọi một tiếng, lập tức nghe được tiếng hắn đáp lại.
“Ừ.”
Ta vươn tay vuốt ve hắn, cảm giác chân thực như không phải là đang nằm .
“Sao chàng lại đến đây? Có phải hôm nay ta nhớ chàng nhiều quá nên chàng mới xuất hiện không? Thế trước đây sao chàng không xuất hiện?”
Ta ghé lại gần, trẻ con dùng chóp mũi cọ cọ vào mũi hắn.
Hắn chẳng thay đổi gì, năm năm trôi qua mà thời gian không để lại dấu vết nào người hắn cả.
Có men rượu trợ lực, ta đứng bật dậy nhào thẳng vào người hắn, hắn kéo nhẹ một cái, ta đã ngồi vững đùi hắn.
Người ta nhớ thương bao lâu nay bỗng xuất hiện trước , ta cứ bám lấy hắn không chịu buông, cả người quấn quýt, không ngừng nói ra nỗi nhớ.
Cố Mặc Hàn trong có phần kiềm chế hơn, chỉ lặng ôm lấy ta, mặc cho ta làm gì thì làm…
14
Chát—
Ta tự tát mạnh vào hai má , cũng không ngăn nổi khuôn đã bừng đỏ .
Sao lại nằm thấy chuyện như thế chứ!
Ta vội vàng dậy chuẩn bị kéo Thẩm Bá Lương đi học, ra khỏi cửa đã phát hiện Thẩm Bá Lương không thấy đâu nữa, ta hỏi Liễu thẩm, thì ra Liễu thẩm đã nó đi rồi.
Ta lại hỏi Liễu thẩm có phải bà là người ta phòng không, Liễu thẩm nói sáng bà đến thì sân còn chưa được dọn, thấy ta còn đang nghỉ nên sợ không kịp giờ mới Thẩm Bá Lương đi học trước.
Không phải Liễu thẩm sao? Vậy chẳng là tự ta vào phòng?
15
Thẩm Bá Lương đã đi học được một tháng rồi, ngày nó là lại bị bắt ép luyện chữ, suốt ngày kêu khổ không ngớt.
Thời tiết dần chuyển sang hè, oi bức nặng nề, ta phe phẩy quạt chờ Thẩm Bá Lương .
Ta lơ buồn ngủ, chống đầu định ngủ gật một lát.
“Chưởng quầy, dạo này thân không khỏe à? Thấy ngươi ăn uống cũng ít đi, hay là đi mời phu khám thử xem?”
Liễu thẩm lo lắng hỏi, ta lắc đầu, “Chắc là tại trời vào hè, ăn uống không ngon miệng thôi, đừng tốn tiền làm gì.”
dạo này ta thật sự có chút không ổn, trong ngực luôn cảm thấy như có gì đè nén, khó chịu mà chẳng chẳng xuống, lần muốn nôn ra thứ gì thì cuối cùng lại chẳng nôn được.
Thẩm Bá Lương ngoài chạy vào, khoác lệch một cái túi , ngồi phịch xuống bên cạnh ta, rót một bát nước rồi tu ừng ực.
“Đừng uống vội, lau mồ hôi đi đã, nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu luyện chữ nhé.”
Miệng Thẩm Bá Lương chu , hai tay bịt tai lắc đầu loạn xạ.
“Con không viết, con không viết! Con không muốn luyện chữ đâu!”
Trông thấy đứa ngoan ngoãn lại sắp nổi khùng, ta đập bàn quát, mặc nó có chịu hay không, “Con không muốn viết cũng phải viết! Ta cho con đi học đâu phải để làm kẻ mù chữ!”
“Vậy thì con không đi học nữa!”
“Con—”
Chưa nói hết câu, ta bỗng tối sầm mày, ngã gục xuống bàn, bên tai chỉ còn nghe tiếng xé lòng của Thẩm Bá Lương giọng lo lắng của Liễu thẩm.
16
Đến khi ta tỉnh lại lần nữa, thấy vẫn nằm ngay ngắn giường, bên cạnh vang tiếng nức nở khe khẽ.
Ta quay đầu liền thấy khuôn Thẩm Bá Lương đầy nước mắt.
“Đã đi học rồi mà sao còn suốt ngày lóc thế hả?”
“, con xin lỗi, con không làm người tức giận nữa, con chăm chỉ học hành, luyện chữ đàng hoàng! đừng tức giận mà c.h.ế.c nhé! Con không muốn mất đâu!”
Tiếng xé lòng, làm ta nhức cả tai, ta véo vào má bánh bao của nó, “Đừng nữa, nữa ta bị con làm ồn c.h.ế.c mất thôi.”
Thẩm Bá Lương lập tức im bặt, chỉ co đầu lại lặng sụt sịt.
“ phu đã khám cho ta chưa? Có nói là bị gì không?”
Thẩm Bá Lương lí nhí nói: “Liễu thẩm cõng vào phòng xong thì đi mời phu rồi, phu khám xong còn rất vui, còn chúc mừng Liễu thẩm, bảo là có hỉ. , có hỉ là gì, không c.h.ế.c chứ?”
nói nó lại chuẩn bị tiếp, đúng là đứa này—
Khoan đã, ta… có thai rồi?
17
Ta có thai rồi? Đúng là chuyện nực cười nhất đời!
Một lẻ bóng như ta thì sao có mang thai được chứ?
Lúc này Liễu thẩm bước vào, còn mang theo ý cười nhè nhẹ.
“Liễu thẩm, ta bị sao thế? Bá Lương nói phu bảo ta mang thai, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Liễu thẩm thu lại nụ cười, “Đúng vậy, phu nói chưởng quầy có thai rồi, chẳng trách dạo gần đây lại lạ thế. Ta phải đi mua con gà, có thai thì vất vả lắm, phải bồi bổ thân mới được.”
“Đợi đã—”
Ta tay ra không kịp ngăn Liễu thẩm đã vội vàng ra khỏi cửa. Liễu thẩm ơi, người khác không chứ người chẳng lại không ta sao? Ta làm sao có mang thai được cơ chứ!