Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

23

Tại sao lại phải ? Ta cứ tưởng hắn biết thân phận của ta thì sẽ hiểu.

“Ta chỉ có thể , nếu để chàng phát hiện ta là người thay tỷ xuất giá, với tính cách của chàng, e rằng  ta chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.”

Hắn là ai? là Tề vương của Đại Tấn, từng là hoàng tử được bàn luận lập làm thái tử, suýt nữa đã  ngồi lên ngôi cửu ngũ, chỉ vì tuổi còn , các đại thần nhiều lần khuyên can khiến tiên đế ý  định ấy. Sau khi trưởng lại càng quyền khuynh triều dã.

Làm sao ta có thể không sợ hắn chứ?

“Nàng là thê tử của ta, sao ta lại có thể làm hại nàng được?”

Ta khẽ cười khổ, “Nhưng ta vốn không phải.”

Nếu hắn vì bổn phận trượng phu mà đối tốt với ta, thì ta nào phải thê tử sự mà hắn nên có.

là nàng. Khi biết Lâm gia muốn thay tỷ xuất giá, ta chỉ cảm thấy Lâm thượng thư to gan lớn  mật, dám cả gan lừa vua. Gặp nàng , ta lại thấy nàng thú , nhìn thì nhát gan, nhưng cũng dám  làm lớn vậy, dám liều cả đầu của mình. Sau đó dần dần bên nhau, ta càng lúc càng  thích nàng, chỉ cần nghĩ việc cả đời này sẽ sống cùng nàng, lòng ta không khỏi vui mừng.

Nghe tin nàng trượt chân rơi xuống vách núi, cả trái tim ta bị bóp nghẹt, ta đã tìm dưới vực ba  ngày ba đêm, chỉ khi biết nàng bình an vô sự, ta sự sống lại.”

Cố Mặc Hàn ôm ta vào lòng, “Bất kể nàng từng là ai, thì hiện tại và tương lai, nàng vẫn là thê tử của ta.”

Tiếng tim đập bên tai khiến lòng ta thấy an yên, phía trên vang lên tiếng cười khẽ, “Tất nhiên, nàng vẫn là   chủ tiệm rượu họ Thẩm. Vậy nên Thẩm chưởng quầy, năm xưa nói sẽ bao trọn rượu cả đời ta, lời  ấy còn giữ không?”

24

Khi Thẩm Bá Lương trở về, ta đang Cố Mặc Hàn xem chữ mà Thẩm Bá Lương viết gần đây.

Thấy Cố Mặc Hàn có vẻ thân thiết với ta, Thẩm Bá Lương vừa ngạc nhiên vừa tò mò.

chạy lon ton kéo áo ta, thì thầm bên tai: “, người này là ai vậy?”

Tuy nói rất , nhưng với thính giác nhạy bén của Cố Mặc Hàn thì vẫn nghe rõ mồn một.

Cố Mặc Hàn khẽ ho một tiếng, đứng dậy vòng ra trước mặt Thẩm Bá Lương, khom người, gõ ngón  lên trán một .

“Ta là cha của .”

Trước khi Thẩm Bá Lương hoàn toàn biết đọc biết viết, về cha là ai, đã được câu trả  lời.

25

Lần này Cố Mặc Hàn phải về kinh là bởi sau khi hoàng tử đăng cơ, đối với Nhiếp vương  Cố Mặc Hàn vẫn vô cùng dè chừng, dù hắn nơi trấn cách xa ngàn dặm, hoàng tử vẫn không  ngớt lo sợ áp lực hoàng thúc này.

Hắn bắt đầu ra với Cố Mặc Hàn, người của Cố Mặc Hàn chịu tổn nặng nề, Cố Mặc Hàn phải  vội vàng trở về kinh.

Sau khi điều tra những người xung quanh Cố Mặc Hàn, hắn rằng ta là điểm đột phá, thế nên xảy  ra vụ ám sát trước đó.

Về sau cũng còn mấy lần ám sát nữa, nhưng đều bị Vương chưởng sự sắp xếp người xử lý.

Cố Mặc Hàn biết này, càng không kiêng dè gì khi ra với hoàng tử.

Xử lý xong của hoàng tử, Cố Mặc Hàn liền ủng hộ Cửu hoàng tử đăng cơ, đối với Hoàng  đế tám tuổi này, Cố Mặc Hàn lại chọn vài đại thần giúp đỡ, còn bản thân thì chức Nhiếp  vương, chọn lấy một mảnh phong địa, đó hoàn toàn rời xa vòng tranh đấu nơi kinh .

Còn trấn chúng ta đang , là một phần phong địa ấy.

“Mọi nên thu xếp đều đã thu xếp xong, sau này ta là người nhàn rỗi, còn phải nhờ phu nhân  nuôi dưỡng .”

Ta trừng mắt lườm một , tin hắn là lạ.

Còn Thẩm Bá Lương thì cảm được tình phụ tử bị che giấu suốt năm năm qua, biết được xung quanh  mình luôn có người của Cố Mặc Hàn âm thầm bảo vệ, lại biết mỗi lần tiệc sinh thần của Mặc phủ ra  đều được tổ chức vì mình, nên vô cùng xúc động.

Nhưng cảm động ấy cũng dần tiêu tan kể khi hình tượng nghiêm phụ của Cố Mặc Hàn dần dần hình  .

Mỗi ngày về nhà không chỉ phải luyện chữ lớn, còn phải học võ cùng cha, tối nào cũng ngủ nước  mắt và toàn thân đau nhức.

Xem ra, trước khi em trai hoặc em gái ra đời, cảm nặng nề về tình phụ tử này chỉ mình được  “hưởng thụ” mà thôi.

26

Lần này ta mang thai, Cố Mặc Hàn vô cùng lo lắng. Khi ta mang thai Thẩm Bá Lương, hắn đã lỡ phần  lớn quãng thời gian ấy, lần này xử lý xong việc kinh liền tức tốc lên đường trở về, chỉ để bên  cạnh ta, cùng ta chờ đợi đứa trẻ ra đời.

Hắn muốn bù đắp lại tất cả những gì đã lỡ.

Đứa này quả rất ngoan, so với lần sinh Thẩm Bá Lương thì ta đã đỡ vất vả hơn nhiều.

Sau một trận đau đớn thấu trời, đứa bé cũng chào đời, Cố Mặc Hàn luôn bên cạnh ta, dịu dàng lau  mồ hôi trên trán ta.

“Chúc mừng vương gia, vương phi, đã có một tiểu thư!”

Hắn nhẹ nhàng đón lấy đứa bé đỡ đặt bên cạnh ta, đầu nhăn nheo cũng không giấu nổi  vẻ đáng yêu của bé.

Ta bật cười, “Lần này Thẩm Bá Lương vui , cuối cùng cũng có người san sẻ sự chú ý của nghiêm phụ  .”

Cố Mặc Hàn nhẹ nhàng nắm lấy bàn xíu của , giọng nói tràn ngập niềm vui, “Ta dĩ nhiên  sẽ đối xử công bằng, bé này năm năm tuổi thơ hạnh phúc giống ca ca , lúc lớn thì  những gì cần học cũng không được thiếu thứ gì.”

Ha ha ha, ta đã có thể tưởng tượng ra năm năm sau sẽ lại có một đứa trẻ giống hệt Thẩm Bá Lương,  cũng bĩu môi khóc lóc không chịu học chữ, học võ .

Lúc ấy nhất định sẽ rất náo nhiệt.

—————- Giới thiệu truyện: Một Vương Gia Làm Cha

Năm ta bốn tuổi, tiết đông giá rét, gió lạnh dao cắt.

Sau khi cùng ăn hết miếng khoai nướng cuối cùng còn vỏ cháy xém, lau vết tro bên khóe  miệng, bỗng nhiên bảo sẽ dẫn ta thân thích.

nắm ta, khập khiễng bước , vất vả lắm tới được trước hai cánh cửa son đỏ của phủ Vương  gia Vĩnh An.

chỉ vào nam nhân áo gấm quần hoa, đang định bước qua bậc cửa, ấn đầu ta xuống, bắt ta quỳ  lạy.

Lạc, mau, gọi cha ! Chỉ cần gọi cha, chúng ta sẽ được ăn bánh bao nhân thịt, không còn phải chịu  đói nữa.”

Ta rụt rè há miệng, cổ họng bị bông chặn lại, nửa chữ còn chưa kịp phát ra, thì phủ chợt lao ra  một tiểu công tử, mặt mày trắng trẻo hồng hào.

Hắn giống chim én trở về tổ, lao thẳng vào lòng , khóc lóc thảm thiết:

! Cuối cùng người cũng trở về ! nhớ người muốn chết!”

Về sau, Diêm vương hung tàn mà cả kinh nghe danh đều khiếp đảm ấy cha ta, còn tên tiểu  ma vương ngang ngược bá đạo kia lại ca ca của ta.

Những ngày tháng sau đó cứ thế thuận buồm xuôi gió, một ngày kia, tân nhiệm Trấn Bắc tướng  quân khải hoàn hồi kinh, giữa đường phố tình cờ gặp , kinh ngạc mức không cầm nổi dây  cương ngựa:

“Đây… đây chẳng phải là thê tử cùng nữ nhi lạc bao năm của ta sao?”

Lúc ấy ta chỉ biết đập trán một , lòng giật mình thót lên!

Xong !

Quên mất đầu óc không tỉnh táo, là người ngốc!

Lần này nhầm cha mất !

Tùy chỉnh
Danh sách chương