Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Việc có thể tiếng lòng của trẻ sơ sinh sự quá hoang đường, có thể nói là vượt ngoài tất cả những gì tôi từng học từng đây. Nếu giờ nói ra, e rằng người sẽ nghĩ tôi bị điên mất.

Hơn nữa, công tác che giấu của Lưu Hạo Huân quả rất kỹ. Hôm qua sau lấy kết quả giám định huyết thống, tôi tức thuê thám tử tư đi điều tra.

Nhưng đến giờ vẫn chưa tra ra mẹ ruột của đứa trẻ rốt cuộc là ai.

Tôi nhìn Lưu Hạo Huân, trầm giọng nói:n“ giờ, tôi chỉ nói một câu—nếu mẹ ruột của đứa trẻ không xuất hiện, các người đừng hòng gặp lại con trai của mình.”

người xung quanh đều đồng tình với quyết định của tôi.

“Đúng , gọi con tam đó ra đi! Dám dan díu với chồng người khác rồi sinh con, sao giờ lại không dám lộ mặt?”n“Cặp nam nữ tồi tệ này quá độc ác, lại muốn dựa vào đứa con riêng để chiếm đoạt tài sản của người khác.”n“Kiên quyết bảo vệ quyền lợi của chính thất! tam, mau cút ra đây!”n“Cút ra đây!”

Trong tiếng hô đồng thanh của người, từ một chiếc xe hơi màu đen cách đó không xa, một người phụ nữ chậm rãi bước xuống.

sắc mặt trắng bệch, rõ ràng đã hết bộ.

Tôi nhàn nhạt miệng: “Nếu đã tới rồi, thì ra đây nói cho rõ ràng đi.”

Người phụ nữ kia cắn chặt môi, đứng nguyên tại chỗ một lâu, cuối cùng vẫn bước tới.

ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ta.

Tôi cũng nhìn cô ta, trong lòng mơ hồ đã có đáp án.

Quan Thư Âm chậm rãi đi tới mặt tôi, miệng nhìn tôi cầu xin: “Lục thư, giờ tôi đã xuất hiện rồi, cô có thể đưa con tôi ra chưa?”

Ánh mắt tôi rơi người Quan Thư Âm, đánh giá cô ta. Sắc mặt cô ta tái nhợt tiều tụy đến mức đáng thương, nghĩ cũng một ngày một đêm con không đâu, đối với cô ta chắc chắn là cực kỳ giày vò.

giờ đứa đang ở trong tay tôi, chẳng khác bộ quyền chủ động đều nằm trong tay tôi, quyền chủ động này lại chính là do bọn họ tự tay đưa đến mặt tôi.

Tôi miệng hỏi: “Cô Lưu Hạo Huân quen nhau ? Hắn bắt đầu ngoại tình sau lưng tôi với cô từ ?”

Quan Thư Âm yếu ớt đáp: “Tôi Lưu Hạo Huân quen nhau từ thời trung học, đại học thì yêu nhau, sau tốt nghiệp đại học, anh ấy vào việc ở tập đoàn nhà họ Lục.”

Trong giọng nói của cô ta lướt qua một tia không cam lòng hận ý: “Là cô thích anh ấy, lợi dụng quyền ép người, ép anh ấy chia tay tôi, mỗi một phút một giây ở bên cô, Hạo Huân đều là tra tấn.”

Tôi cười nhạt một tiếng: “À? Lưu Hạo Huân nói với cô như à? Việc hắn ở rể nhà họ Lục là do tôi ép buộc hắn sao?”

Quan Thư Âm kiên định nói: “Không cần anh ấy nói với tôi, sự vốn dĩ là như , tôi Hạo Huân mới là tình yêu đích thực.”

Ánh mắt tôi chuyển sang Lưu Hạo Huân.

“Nhân giờ tất cả người đều có mặt ở đây, Lưu Hạo Huân, anh nói rõ cho tôi. Rốt cuộc tôi đã ép buộc anh chuyện gì?”

“Là tôi mạnh tay chia rẽ đôi uyên ương các người? Hay là tôi ép anh ở rể nhà họ Lục của tôi?”

Dưới ánh nhìn chất vấn của tôi, Lưu Hạo Huân cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Không có, tất cả đều là tôi cam tâm tình nguyện.”

Chương 7

Quan Thư Âm kích động hẳn , trực tiếp nắm lấy cánh tay Lưu Hạo Huân.

“Hạo Huân , đây anh rõ ràng nói là Lục Văn Văn dùng tiền đồ của anh, dùng sự an của em để uy hiếp, ép anh chia tay em. Anh ở bên cô ta đều là vì bảo vệ em.”

“Hạo Huân , chỉ cần một nhà ba người ta có thể ở cùng nhau, em không sợ nguy hiểm. giờ là xã hội pháp trị, em không tin nhà họ Lục cô ta còn có thể coi thường pháp luật, một tay che trời!”

Ban đầu trong lòng tôi còn Quan Thư Âm người có vợ vẫn người thứ ba rất đáng ghét, nhưng giờ xem ra, cô ta cũng chỉ là một người đáng thương bị Lưu Hạo Huân lừa gạt thôi.

Tôi trầm giọng miệng: “Ban đầu là Lưu Hạo Huân nói với tôi là anh ta vừa gặp đã yêu tôi, mỗi ngày chủ động tài xế đưa đón tôi đi , còn nói đời này chỉ cưới tôi, thậm chí còn cam lòng ở rể nhà họ Lục tôi.”

“Từ quen anh ta đến kết hôn với anh ta, tôi căn bản không hề sự tồn tại của cô, lại càng không thể dùng sự an của cô để uy hiếp anh ta.”

“Quan Thư Âm, từ đầu đến cuối, cô đều bị anh ta lừa.”

Đám cư dân đứng xem cũng lần lượt tiếng.

“Tôi xem như hoàn hiểu ra rồi, từ đầu đến cuối đều là tên tra nam Lưu Hạo Huân này, đứng giữa hai bên lừa gạt.”

“Hắn muốn tài sản nhà họ Lục, nhưng lại không nỡ bỏ mối tình đầu, nên mới hai bên đều dỗ dành, muốn ôm trọn vẹn phúc khí người khác.”

“Đúng là tra đến trắng trợn, quả thực là Trần Mỹ thời hiện đại!”

Quan Thư Âm nhìn Lưu Hạo Huân đầy vẻ không thể tin nổi.

“Hạo Huân , không phải như đúng không? Anh sẽ không lừa em đúng không?”

“Hạo Huân , anh mau nói đi!”

Lưu Hạo Huân im lặng một , sau đó hất tay Quan Thư Âm ra, nhìn tôi nói: “Vợ, anh sai rồi, anh chỉ là chơi đùa với cô ta thôi, người anh sự yêu là em.”

“Anh sẽ tức đưa cho cô ta một khoản tiền, để cô ta ôm con rời đi, sau này vĩnh viễn không xuất hiện mặt em nữa.”

Quan Thư Âm như bị giáng một đòn nặng nề, cô ta giơ tay tát mạnh mặt anh ta một cái, tức giận gào :

“Lưu Hạo Huân, tôi đánh chết tên đàn ông phụ tình như anh!”

Cái tát của cô ta không ngừng giáng xuống mặt Lưu Hạo Huân.

Sau Lưu Hạo Huân ở rể vào nhà họ Lục, anh ta ngồi ở vị trí phó tổng trong công ty, quen người nịnh nọt kính trọng, từng bị người ta đánh thẳng vào mặt như .

Anh ta chộp lấy cổ tay Quan Thư Âm, dùng sức hất văng ra ngoài.

“Muốn trách thì chỉ có thể trách cô ngu thôi, tôi chỉ tùy tiện nói mấy câu dỗ dành cô đã tin là . Loại đàn bà chỉ có vẻ ngoài không có não như cô, đáng đời bị tôi lừa!”

Quan Thư Âm bị ném ngã mạnh xuống đất, đau đến mức mặt mũi trắng bệch, nước mắt tràn ra từ hốc mắt.

“Lưu Hạo Huân, tên đàn ông phụ tình như anh, sớm muộn gì cũng bị trời đánh, chết không tử tế!”

Lưu Hạo Huân cũng chẳng buồn liếc nhìn cô ta thêm một lần , quay đầu nhìn tôi với vẻ có chút lấy lòng.

Bộ dạng này của anh ta khiến tôi nhìn thêm một mắt cũng buồn nôn, tôi trực tiếp lấy bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn ném mặt anh ta.

“Hồi ta kết hôn, anh từng ký thỏa thuận tiền hôn nhân rồi. Nếu sau này bất cứ chuyện gì có lỗi với tôi, anh sẽ phải tay trắng ra đi.”

giờ anh ký vào bản thỏa thuận ly hôn này, từ nay về sau ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”

Lưu Hạo Huân vừa xong tức hoảng hốt.

“Vợ, ta là vợ chồng năm năm rồi, em không thể tuyệt tình với anh như . Anh cam đoan sau này sẽ không còn liên lạc gì với cô ta nữa, sẽ tâm ý chỉ yêu một mình em, em tha thứ cho anh lần này đi.”

Chương 8

8

Tôi cười lạnh nói: “Lưu Hạo Huân, trong giới của tôi vốn không có từ tha thứ, anh đã bị loại rồi.”

Lưu Hạo Huân quỳ sụp ngay mặt tôi, vừa vừa cầu xin.

“Không, vợ, anh sự sai rồi. Là con người thì ai chẳng có phạm lỗi, em không thể đến một cơ hội sửa sai cũng không cho anh……”

Tôi giơ chân đá anh ta ngã lăn ra đất.

“Ở chỗ tôi, anh không có tư cách mặc cả.”

Nói xong, tôi liền đi thẳng vào khu chung cư, Lưu Hạo Huân còn muốn đuổi theo, nhưng tức bị bảo vệ chặn lại.

“Ngôi nhà ở đây là do Lục thư mua, từ giờ anh không còn là chủ nhà ở đây nữa, mời anh tức rời đi!”

“Nếu anh còn muốn xông vào, đừng trách tôi không khách khí!”

Quan Thư Âm dưới sự dìu đỡ của người phụ nữ bên cạnh, vội vàng đứng dậy nói với tôi: “Lục thư, con của tôi đâu?”

Tôi không quay đầu lại, nói: “Đi theo tôi.”

Quan Thư Âm đi theo sau tôi, tôi trực tiếp dẫn cô ta vào một tòa nhà khác trong khu chung cư.

Cửa phòng ra, bà giúp việc Lâm mụ đứng dậy đón tôi.

thư, cô đến rồi.”

Tôi gật đầu, “Đứa tôi giao cho bà hôm qua, rồi?”

“Ban đầu có quấy, sau đó tôi cho nó uống sữa bột, nó liền ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, từ đầu đến giờ vẫn rất ngoan.”

Thực ra đứa từ đầu đến cuối đều ở trong khu chung cư này, sau hôm qua tôi tiếng lòng của đứa nhỏ, nó là con riêng của Lưu Hạo Huân.

Tôi liền gọi điện, gọi Lâm mụ từ nhà cũ tới, để bà ấy mang đứa ở trong khu chung cư này chờ tôi sai bảo.

Quan Thư Âm nhìn con mình, tức lao tới, ôm chặt đứa vào lòng.

“Bảo bảo, bảo bảo của mẹ, đều là mẹ không tốt, mẹ không nên lời tên đàn ông cặn bã Lưu Hạo Huân kia, suýt chút nữa hại cho mẹ con ta cốt nhục chia lìa.”

“Bảo bảo, mẹ sẽ đưa con về nhà ngay đây, sau này mẹ con ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”

Đứa trẻ đang ngủ bị ồn ào đánh thức, vừa mắt đã nhìn mẹ ruột của mình, tức trợn tròn mắt.

【Chuyện gì này? Sao mẹ tôi lại ở đây?】

【Sao bà ấy lại nói muốn đưa tôi về nhà? Tôi ở đây ăn ngon ở tốt, còn có bảo mẫu chăm sóc tôi, tôi không muốn về!】

Nó bĩu môi oa oa .

【Tôi không về! Tôi không về! Tôi muốn thiếu gia nhà họ Lục, rõ ràng Phán Quan đại nhân đã nói rồi, kiếp này tôi là mệnh phú quý .】

Quan Thư Âm còn tưởng là mẹ con tâm linh tương thông, đứa cũng nhớ cô ta nên mới đến tủi thân như , vội vàng nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành: “Bảo bảo đừng , mẹ ở đây, sau này mẹ sẽ không bao giờ bỏ con một mình nữa.”

Khóe môi tôi khẽ cong một nụ cười nhạt, nhìn về phía đứa trẻ rồi nói: “Thiếu gia nhà họ Lục của tôi chỉ có thể sinh ra từ bụng tôi, chứ không phải thứ mèo vờn chó cũng có thể tới .”

Đứa xong, cả người ngẩn ra một giây, rồi còn dữ dội hơn.

【Phán Quan! Phán Quan! Ngươi mau ra đây, nói cho ta , rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!】

Tùy chỉnh
Danh sách chương