Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Khi tôi đang quấn lấy chú nhỏ đòi anh đeo ng/ực cho tôi xem, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận.
【Nữ phụ n/gu à? Bắt giáo sư trẻ nhất của top 1 đại học mặc cái này?】
【Gu của nữ phụ đúng là b/iến th/ái hơn cả tôi, ng/ực phối với gương mặt c/ấm dụ/c trí tuệ cao, nghĩ cũng… không đúng! Nam chính sắp đính hôn với nữ chính dịu dàng rồi!】
【Sắp rồi sắp rồi, nữ phụ làm màu ghen đến phát đi/ên, đi phá lễ đính hôn, trên đường xe tô/ng ch//ết, sướng!】
Tôi sợ đến run người, đang định rụt tay lại.
Thì Tư Duật lại nhanh hơn một bước, cầm lấy ng/ực, một tay cở/i cúc áo.
“Dạy tôi cách đeo.”
1
“Không cần đeo nữa.” Tôi nói.
Động tác của Tư Duật khựng lại, khẽ nhíu , hỏi:
“Cái này phải đeo trực tiếp lên người?”
Tôi sững lại.
Nếu là trước đây…
Tôi sẽ cười tít mắt, khoác tay lên anh nói: “Chú nhỏ, để em giúp anh nha.”
Rồi hí hửng kéo anh phòng thay đồ, từng chút một điều chỉnh vị trí ng/ực trên người anh.
Từ trước đến nay, tôi luôn ỷ Tư Duật sợ tôi khóc.
Quấn lấy anh, coi anh như búp bê BJD sống để thay đồ.
Bắt anh mặc vest không nội y, áo lọ bó màu đen, kẹp áo sơ mi, vòng tay… đủ kiểu “trang phục chiến đấu”.
lần anh đều lạnh mặt mặc.
Mặc xong thì ngoan ngoãn đứng đó, mặc tôi xoay quanh 360 độ ngắm nghía.
Sau đó tôi lao tới ôm anh, mê trai không lối thoát.
Anh liền cứng đờ, yết hầu khẽ chuyển động, quay mặt đi, nghiến chặt răng, giả vờ ra ngoài cửa sổ.
Tôi từng nghĩ đó là vì ngại ngùng.
Hóa ra… là chán ghét.
Hu hu hu.
Là tôi đã đặt nhầm tình cảm rồi.
Tôi cố nén tủi thân, gắng dùng giọng ngoan ngoãn nhất:
“Sau này anh không cần mặc mấy thứ này cho em xem nữa.”
Tư Duật nhíu , khép mắt lại.
khi anh nhắm mắt, tức là đang suy nghĩ tính toán.
Ba tôi nói, chỉ số IQ của anh quá cao, chắc đem hết đổi lấy EQ rồi.
Về phương diện tình cảm, anh như một cỗ .
Anh dùng lý trí để phân tích cảm xúc.
Sau khi “xử lý” xong, anh mắt, ngón tay thon dài cài lại cúc áo, nói:
“Được.”
“ tôi sẽ có thêm thời gian để xử lý công .”
Rầm!
Có thứ đó vỡ tan.
À… là tim tôi.
2
Tư Duật là đàn anh nghiên cứu sinh của ba tôi.
Ba tôi đi làm vài năm, đến hai mươi tám lại quay về trường học cao học.
Còn Tư Duật, mới mười lăm đã học lên nghiên cứu sinh, là sinh viên nhỏ nhất toàn khoa.
Không ai muốn chơi với anh.
Chê anh quá nhỏ, quá kiêu, nói chuyện chẳng hiểu .
Chỉ có ba tôi, một “chiến thần giao tiếp” từng lăn lộn xã hội, mới chịu chơi với anh.
Qua lại một thời gian.
Tư Duật trở thành người anh em thân nhất của ba tôi.
Cũng trở thành… chú nhỏ của tôi.
Tôi thầm anh từ nhỏ.
So với anh, mấy cậu con trai cùng đều trở nên mờ nhạt.
Để theo đuổi anh, tôi liều mạng thi đại học A nơi anh giảng dạy.
Tư Duật đến dự tiệc đỗ đại học của tôi.
Tôi mặt dày lời:
“Chú nhỏ, nhập học em ở nhà anh được không? Nhà anh rộng .”
Tư Duật không trả lời ngay, quay sang hỏi ý kiến ba tôi:
“Thầy đệ, anh thấy như ổn không?”
Ba tôi đang cụng ly với người khác, quay đầu cười :
“Ổn chứ, quá ổn! Vừa hay cậu tiếp tục trông chừng nó, đừng để mấy thằng nhóc trong trường d/ụ nó đi.”
Thế là, tôi thuận lợi sống chung với Tư Duật.
3
Tôi buồn một thời gian.
Rồi chấp nhận sự thật.
Tư Duật không tôi, anh sẽ đính hôn với nữ chính.
Tôi phải kiềm chế bản thân, tránh cái xe tô/ng ch//ết.
Không thể tiếp tục bám lấy anh làm lo/ạn nữa.
tuần.
Trong phòng khách, Tư Duật đứng ở cửa điện thoại.
Là trợ giảng gọi tới:
“Thầy Thẩm, buổi tọa đàm ưu tiên cấp C, em đã theo lệ giúp thầy từ chối rồi.”
“Ừ.”
“ tuần thầy có thể tập trung làm quan trọng cấp A.”
“Được.”
cấp A?
Tôi cuộn mình trên sofa, dựng tai lên .
Trong cuộc sống của Tư Duật, chuyện có thể xếp cấp A?
Dự án trọng điểm quốc gia? Hay đi gặp nữ chính?
Tôi còn đang suy nghĩ.
Tư Duật đã cúp , đi đến trước mặt tôi.
“Còn chưa xuất phát sao?”
Tôi ngẩng đầu, đẹp trai đến mức hít một hơi lạnh.
Anh mặc một bộ vest xám đậm ôm eo.
Vest thẳng tắp, đường nét lạnh lùng.
hệt người mẫu c/ấm dụ/c bước ra từ tạp chí.
Khoan đã…
Xuất phát? Đi đâu?
Tôi chợt nhớ ra, trước đây tuần tôi đều quấn lấy anh đi dạo trung tâm thương mại.
Hứng khởi thử đủ loại váy xinh.
Nhảy nhót chạy ra, xoay vòng hỏi anh có đẹp không.
Chắc là… phiền anh ch//ết mất.
Tôi không dám tiếp tục tùy hứng nữa, liền nở một nụ cười ngoan ngoãn.
“Không cần anh đi cùng em đến trung tâm thương mại nữa.”
Động tác của Tư Duật khựng lại, hơi nhíu :
“Em nói tuần đều phải đồ mới để mặc.”
“Tuần này em đã online rồi.”
Thực ra là chưa .
Vốn dĩ tôi định một bộ đồ thỏ qu/yến r/ũ, để thử d/ụ d/ỗ anh.
Xem xem anh có phản ứng không.
Nhưng nghĩ lại… , giữ mạng quan trọng hơn.
Tư Duật im lặng hai giây, càng nhíu chặt hơn.
“ tuần em làm ?”
“Xem phim.”
Chân anh giãn ra, ánh mắt khẽ sáng lên.
“Tôi đi cùng em.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần, em hẹn người rồi.”
4
“Hẹn với ai?”
Tư Duật siết chặt chìa khóa trong tay.
“Chỉ là bạn cùng lớp , con gái.”
Tôi chớp mắt với anh, cười cực kỳ ngoan:
“Chú nhỏ yên tâm, sau này em sẽ không chiếm thời gian của anh nữa đâu.”
Sắc mặt Tư Duật hơi tái đi, như treo .
Anh lại nhắm mắt suy nghĩ.
Trước đây, tôi luôn tranh thủ này nói thẳng yêu cầu, như anh mới hiểu.
“ tuần anh có thể chuyên tâm làm học thuật của mình rồi.”
Tư Duật mắt.
“Ừ.”
Anh nói xong, cúi đầu thay giày.
Đổi đôi giày da mũi nhọn thành đôi dép hình sói to đùng tôi cho anh.
Nhưng lại mang ngược.
Chân trái xỏ dép phải.
Người thì còn đó… hồn như bay mất.
Tim tôi thắt lại.
Vừa định miệng gọi anh…
Trước mắt lại hiện lên bình luận.
【Ha ha ha nam chính ngoài nữ chính ra thì với người khác đúng kiểu người .】
【Trong cái đầu thông minh của anh ta, chỉ chứa được nữ chính .】
【Nữ phụ biết điều thì mau cút đi, xe tô/ng ch//ết là ngoan ngay.】
tôi nghẹn lại, khó thở.
Tôi ngẩng đầu anh.
Tư Duật đã ngồi bàn làm , tính.
Ánh sáng màn hình chiếu lên gương mặt anh.
Sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo.
Đẹp.
Thật sự rất đẹp.
Nhưng… không thuộc về tôi.
Cứ mãi thèm muốn người đàn ông của người khác cũng chẳng phải cách.
Tôi hít sâu một hơi.
“Chú nhỏ… hay là em dọn ra ngoài nhé?”
5
Tư Duật không phản ứng.
Ngón tay thon dài của anh gõ trên bàn phím, hoàn toàn chìm công .
Chuyên chú, xa cách.
Anh không thấy.
Hoặc là thấy… nhưng không cho là quan trọng.
họng tôi nghẹn lại.
Chẳng lẽ Tư Duật… không có chút nào quan tâm đến tôi sao?
Đối xử tốt với tôi… chỉ vì ba tôi?
Vì trách nhiệm?
.
Tuần sau tôi sẽ dọn đi.
6
Nói là đi xem phim, thực ra là buổi giao lưu điện ảnh.
Đoàn làm phim đến đại học A chiếu phim.
Phần sinh viên đều đến vì đạo lần này.
Lục Nhiên, đạo mới nổi, là đàn anh tốt nghiệp từ đại học A.
Được gọi là “Kim Thành Vũ của giới đạo ”.
Phim anh quay, cũng như chính con người anh — cực kỳ cuốn hút.
Còn tôi… là vì mấy bộ váy xinh trong phim.
Trang phục của nữ chính đẹp đến mức khiến tôi mê mẩn.
Không nhịn được chụp rất nhiều ảnh.
Sau khi phim thúc.
Có người gọi chúng tôi lại.
“Ảnh chụp trong xem phim thì không được phát tán ra ngoài nhé~”
Tôi quay đầu.
Lục Nhiên đứng trong phòng chiếu nửa sáng nửa tối, nheo mắt tôi.
Anh có đôi mắt đào hoa, tóc đen hơi xoăn dài đến , vừa nghệ sĩ vừa lười biếng.
Bạn tôi kéo áo tôi, rít lên khe khẽ:
“Đẹp trai quá mức cho phép!”
Tôi ngại ngùng xin lỗi.
“Em đảm bảo không đăng lung tung đâu, chỉ là trang phục trong phim đẹp quá, em không nhịn được mới chụp .”
Lục Nhiên rõ mặt tôi, hít nhẹ một hơi.
“Có gu đấy! Ai chẳng những thứ đẹp chứ?”
Đôi mắt anh cong lên, sáng rực, như một chú chó vàng nhiệt tình.
Chúng tôi trò chuyện bốn mươi phút.
Khi nói chuyện, anh có thói quen hơi nghiêng người về phía trước, khoảng cách không xa không gần, vừa đủ tạo cảm giác mập mờ nhưng không vượt giới hạn.
thúc.
Anh nói:
“ bạn WeChat nhé, về tôi gửi bản thiết kế trang phục cho em xem.”
Sau khi thêm bạn.
Bạn tôi ghé sát lại:
“Ánh mắt nãy của đạo cậu, chắc chắn là có ý với cậu rồi! Đàn ông đúng là vừa chủ động vừa biết tán!”
Tôi “ừ” một tiếng.
Nhưng trong đầu… lại hiện lên gương mặt của Tư Duật.
So với kiểu đàn ông thành thạo như …
Tôi lại kiểu “ngoan ngoãn lời” hơn.
Chỉ tiếc… người ta không tôi.
Tôi thở dài.
Chấp nhận lời mời bạn của đạo Lục Nhiên.
Nếu Tư Duật biết tôi người khác, không còn làm phiền anh nữa…
Chắc anh sẽ nhẹ nhõm hơn nhỉ.