Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Tôi đang kéo anh đi về phía tiệm tạp hóa kia đường, cạnh bỗng vang một tiếng hét thất thanh phụ nữ.

Tôi quay đầu lại thì thấy một bé trai ba bốn tuổi, đột nhiên giãy khỏi tay , lảo đảo chạy giữa đường, đi nhặt quả bóng cao su lăn tới giữa lòng đường.

Phía đối diện một chiếc xe tải lớn chở đầy hàng đang tới, tiếng phanh chói tai muốn xé rách màng nhĩ, lốp xe cọ đường để lại hai vệt đen, khoảng cách gần đến mức căn bản không kịp dừng lại.

Người xung quanh đều sợ đến hét ầm , ngay đứa trẻ cứng đờ tại chỗ, trắng bệch.

Tôi chưa kịp phản ứng, người cạnh đã động.

Trạch gần không nghĩ ngợi gì, vung mạnh cây ô đen tay , dưới ánh chói lòa giữa trưa, anh vút đi một cơn gió.

Khẩu trang và mũ đầu bị hất rơi xuống đất.

Trạch!!”

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, lớn tiếng gọi tên anh, đưa tay định kéo anh lại, nhưng lại bị người đi đường đứng xem náo nhiệt cạnh túm chặt lấy cánh tay.

Ánh ! Tất đều ánh ! Hắt hoàn toàn người anh!

Tôi mở trừng trừng anh vào giữa đường, ôm chặt cậu bé đã sợ đến ngây người kia, nghiêng người lướt qua chiếc xe tải đang vụt tới, bình an không hề hấn gì lùi về ven đường.

thể tôi hoàn toàn không yên lòng nổi, lập tức trào , tôi vùng khỏi tay người đi đường phát điên, về phía anh.

Trạch! Anh điên à!”

Tôi khóc nhào tới, ôm chặt lấy anh, ấn đầu anh vào ngực mình, muốn dùng chính thân thể mình che cho anh, không ngừng rơi xuống, lắp bắp gào : “Anh sao ? đau không? phải sắp hồn phi phách tán không? Đừng đi! Trạch anh đừng đi! không thể không anh!”

Tôi ôm anh thật chặt, chỉ sợ buông tay, anh sẽ hóa thành một nắm tro vòng tay tôi, đến cặn xương không .

đầu tôi chỉ toàn “hồn phi phách tán”, vẻ đau lòng ba tôi lúc tối qua khi anh, ngay câu “đứa trẻ đáng thương” tôi cứ vang tai.

Người ngực khựng lại một chút, trước tiên đưa tay khẽ vỗ vỗ lưng tôi, đang dỗ dành mà vuốt vuốt tóc tôi, cẩn thận kéo tôi khỏi lòng mình một chút, giọng nói đầy bối rối: “ , đang làm gì vậy?”

Tôi khóc ngẩng đầu , nhòe đi anh.

Ánh chói lòa chiếu người anh, anh lành lặn nguyên vẹn, đến một sợi tóc không thiếu, làn da trắng ngần đừng nói bị làm tan chảy, ngay một vệt đỏ không , chỉ trán vì chạy hai bước nên rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Đôi phượng anh đang chằm chằm tôi không chớp, đầy vẻ ngơ ngác và một chút chột dạ không giấu nổi.

Tôi lập tức cứng đờ, vẫn treo , người đều sững sờ.

Anh dáng vẻ ngơ ngác tôi, buông đứa bé , trả lại cho người đang chạy tới, ấp úng mở miệng, giọng nhỏ muỗi kêu: “Cái đó… , thật … anh không sợ …”

“Chỉ … hơi ghét thôi, giống các ghét hành, gừng, tỏi, ghét rau mùi ấy, không phải… không phải sẽ chết…”

“Trước đó anh chỉ … chỉ muốn thương anh một chút…”

Anh càng nói giọng càng nhỏ, đầu cúi càng ngày càng thấp.

Người đi đường xung quanh vẫn đang vây quanh anh khen “chàng trai giỏi lắm”, chỉ tôi đứng yên tại chỗ, chưa khô, gương từ đỏ vì khóc lúc nãy, dần dần biến thành đỏ vì tức.

Tôi nghiến răng, không quay đầu lại mà đi thẳng về phía tiệm tạp hóa, Trạch vội vàng đi theo phía sau, không ngừng xin lỗi: “ , anh sai , thật sự sai , sau này anh sẽ không phạm nữa.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương