Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
tàu.
Ngồi chỗ.
Thành phố phía dần lùi xa.
Nơi đó…
Là nơi tôi vừa yêu vừa hận.
Nhưng tôi biết.
Tôi sẽ quay lại.
Vì nơi đó có mẹ.
Có gốc rễ cội nguồn của tôi.
Chỉ là nay…
Mọi thứ…
Sẽ không còn trước .
9
Con tàu lao màn đêm.
Khung cảnh ngoài cửa sổ hóa thành những vệt sáng mờ nhòe.
Tôi tựa ghế… nhưng lòng chưa thể .
Điện thoại rung .
Là tin nhắn ngân hàng.
Tôi mở ra.
Mẹ chuyển cho tôi trăm nghìn.
Ngay đó, điện thoại mẹ gọi đến.
“Tam Tam, mẹ vừa chuyển cho con trăm nghìn.”
Giọng mẹ còn nghẹn.
“ là tiền dưỡng già mẹ tích cóp được… con cứ cầm .”
“Mẹ, mẹ giữ dùng.”
Tôi nói.
“Con không thiếu tiền.”
“Mẹ biết con không thiếu.”
“Nhưng là tấm lòng của mẹ.”
“Bao năm qua con bỏ ra quá … mẹ không thể con cứ mãi cho .”
“Mom…”
“Con đừng chối.”
“Mẹ coi … trả lại cho con.”
“Dù số tiền không đáng so với những con đã cho đình…”
“Nhưng là tất cả của mẹ.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Mẹ… thật không cần vậy.”
“Tam Tam, mẹ còn muốn nói một chuyện.”
Mẹ ngừng một chút.
“Ngày mai mẹ sẽ bảo anh cả và chị lấy sổ nhà ra… phân chia lại.”
Tôi sững người.
“Mẹ… ý mẹ là…”
“Ngôi nhà cũ… và căn hộ đứng tên mẹ…”
“Mẹ đều lại cho con.”
“Mẹ, không cần đâu.”
Tôi nói.
“Những căn nhà đó mẹ cứ giữ ở, hoặc cho anh chị cũng được.”
“Không được.”
Giọng mẹ rất kiên quyết.
“Mẹ biết rõ… bao năm qua con đã bỏ ra bao nhiêu.”
“ căn nhà đó cộng lại hơn ba trăm nghìn.”
“Không bằng năm trăm nghìn con đã cho đình…”
“Nhưng cũng là chút tấm lòng của mẹ.”
“Mẹ, con thật không cần…”
“Con không cần… nhưng mẹ cần.”
Mẹ ngắt lời.
“Mẹ cần dùng cách … bù đắp cho con.”
“Tam Tam… con nghe mẹ một lần, được không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng nói: “Được… con nghe mẹ.”
“Thế mới đúng.”
Giọng mẹ có chút nhẹ nhõm.
“ con về… cứ ở nhà cũ.”
“Đó là nơi con lớn … mãi mãi là nhà của con.”
“Vâng.”
Mắt tôi hơi ướt.
“Còn …”
“Mẹ sẽ thường xuyên gọi cho Uyển Thanh và cháu.”
“Những năm qua mẹ chăm sóc đình con quá ít…”
“ mẹ phải bù lại.”
“Mẹ… đừng nói vậy…”
“Thôi, con nghỉ .”
“Về đến nhà nhớ gọi cho mẹ.”
“Vâng, mẹ.”
Tôi cúp máy.
màn hình điện thoại…
lòng dâng một dòng ấm áp.
Bao năm qua…
là lần đầu tiên…
Tôi nhận rõ ràng…
Mẹ thật đứng về phía tôi.
Tàu tiếp tục chạỵ
Tôi nhắm mắt…
Thiếp lúc nào không hay.
Không biết qua bao lâu…
Tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi.
Là Lâm Viễn Phương.
“Tam Tam… em chưa?”
Giọng cô ta rất dè dặt.
“Chưa. Có chuyện ?”
“Chị… muốn xin lỗi em.”
Tôi không nói.
Chờ cô ta nói tiếp.
“Những năm qua… chị đã làm sai rất .”
“Không nên chiếm công của em.”
“Không nên tranh công trước mặt mẹ.”
“Càng không nên… chỉ nghĩ đến việc lấy tiền em… không quan tâm em.”
“Chị …”
“Em đừng ngắt lời… chị nói hết.”
Cô ta hít sâu.
“Chị biết nói xin lỗi bây giờ không còn tác dụng…”
“Nhưng chị muốn nói.”
“Tam Tam… xin lỗi… chị thật xin lỗi.”
“Chuyện qua …”
Tôi nói.
“Không, không thể coi qua.”
“Chị phải làm đó bù đắp.”
“Ngày mai chị sẽ xin chuyển công tác… đến vùng khó khăn dạy học.”
Tôi ngẩn ra.
“Vì sao?”
“Vì chị cần suy nghĩ lại bản thân.”
“Những năm qua sống quá an nhàn…”
“Đã quên mất thế nào là nỗ lực thật .”
“Chị muốn đến nơi cần mình… làm việc có ý nghĩa.”
“Chị … không cần vậy…”
“Chị phải làm.”
Cô ta ngắt lời.
“Hôm nay em… chị mới nhận ra…”
“Người làm chị chị… còn không bằng em.”
Tôi im lặng.
“Em chịu khổ vậy… không oán trách.”
“Em bỏ ra vậy… không tranh công.”
“Còn chị…”
“Chỉ biết khoe khoang… và lợi dụng em.”
“Chị thật quá ích kỷ.”
“Chị …”
“Còn một chuyện .”
Giọng cô ta nghiêm túc lại.
“Anh cả… chị sẽ giám sát.”
“Chị sẽ không anh phạm sai lầm .”
“Ừ.”
“Mẹ… chị sẽ chăm sóc .”
“Em cứ tâm làm việc.”
“ ơn chị.”
“Đừng ơn.”
“Đó là điều chị nên làm.”
Cô ta ngừng một chút.
“Tam Tam… em phải sống thật .”
“Em có Uyển Thanh và con… phải trân trọng họ.”
“Em sẽ.”
Cúp máy.
Tôi màn đêm ngoài cửa sổ.
lòng… ngổn ngang.
Tàu đến ga lúc 11 giờ đêm.
Tôi kéo vali ra ngoài.
Ở cửa ra…
Uyển Thanh đang đứng đó.
“Uyển Thanh?”
Tôi ngạc nhiên.
“Không phải anh bảo em đừng đến sao?”
“Em không tâm.”
Cô bước tới, nhận lấy vali.
“ anh là biết… hôm nay đã xảy ra rất chuyện.”
“Có xảy ra.”
Tôi nắm tay cô .
“Nhưng… chuyện đã giải quyết xong .”
“Thật không?”
“Thật.”
Tôi gật đầu.
“Lần … thật xong .”
Uyển Thanh thở phào.
“Vậy là .”
“ thôi…chúng ta về nhà.”
Chúng tôi xe.
Cô lái.
Tôi ngồi bên cạnh.
“Con chưa?”
“ .”
“Nhờ hàng xóm trông giúp.”
“Em không tâm nên ra đón anh.”
“Vất vả cho em .”
“Nói linh tinh thế.”
Cô cười.
“Anh kể em nghe… hôm nay đã xảy ra chuyện .”
Tôi kể lại toàn bộ.
đầu đến cuối.
Uyển Thanh im lặng rất lâu.
“Viễn Xuyên… anh làm đúng.”
“Có những lời… phải nói.”
“Có những món nợ… phải tính.”
“Anh cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng…”
Cô tôi.
“Cuối cùng anh mềm lòng.”
“Anh giúp anh cả.”
“Anh không giúp anh ta.”
“Tôi nói.
“Anh giúp mẹ.”
“Mẹ vất vả cả đời…”
“Anh không muốn tuổi già của bà bất an.”
“Em biết.”
Uyển Thanh nắm tay tôi.
“Đó là lý do em yêu anh.”
“Anh , có trách nhiệm, biết điều quan trọng.”
Tôi cô .
lòng ấm lại.
“Uyển Thanh… ơn em.”
“Nếu không có em… có lẽ anh đã gục lâu.”
“Ngốc.”
“Chúng ta là vợ chồng .”
“Phải cùng nhau gánh vác.”
“Chúng ta không nói ơn .”
Tôi nói.
“ sống thật … là đủ .”
“Ừ.”
Xe dừng trước nhà.
Chúng tôi nhẹ nhàng bước .
Con ngon.
Tôi đứng bên giường.
khuôn mặt say của con.
lòng dâng một giác rõ ràng.
…
Mới là đình của tôi.
…
Mới là người tôi cần bảo vệ.
Uyển Thanh tựa vai tôi.
“ … đình mình phải sống thật .”
“Đừng chuyện kia ảnh hưởng .”
“Ừ.”
Tôi ôm cô .
“ đình mình… sẽ sống thật .”
Đêm đó…
Tôi rất sâu.
Rất .
Đó là giấc …
ổn nhất năm qua.
10
Ba tháng .
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa kính sát đất, rọi văn phòng.
Tôi ngồi trước bàn làm việc, xử lý một bản hợp đồng.
Thư ký gõ cửa bước , nói có khách đến.
“Ai vậy?”
Tôi ngẩng đầu.
“Anh trai của anh, Lâm Viễn Chí.”