Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Tôi dắt tay Từ Hải Tâm đứng trước cửa sếp lớn, chần chừ mãi không dám nhấn chuông.
mải suy nên xin thế nào cho khéo thì Hải Tâm đã vỗ cửa rầm rầm.
Tiếng khóa lạch cạch vang lên, cửa mở. Một người phụ nữ dáng người mảnh mai, dung mạo xinh đẹp khoanh tay nhìn tôi, hỏi: “Cô chính là cô tiểu tam đó hả?”
Tôi vừa định giải thích.
Chị ta đã nghiêng người, nói với người đàn ông quỳ trên bàn phím phòng khách: “Bồ nhí của ông dắt con đến tận cửa đòi soán ngôi rồi kìa, ông còn gì để trối cãi không?”
Sếp tổng gần như sụp đổ. “Anh thề là không hề biết cô ta!”
Tôi vội vàng phụ họa: “Đúng thế, Trang tổng thực sự không tôi đâu.”
Vợ Trang tổng đột ôm đầu hét lên: “Cô không ông ấy, sao cô biết ông ấy là Trang tổng hả?!”
Trang tổng cũng ôm đầu la bài bãi: “Làm sao anh biết được chứ!”
người cứ thế “anh biết tôi biết” cãi qua cãi lại nửa ngày trời.
Hải Tâm hỏi: “Mẹ ơi, sao họ không hỏi mẹ ạ?”
Tôi… tôi cũng không biết nữa.
“Tôi biết rồi!” Trang tổng reo lên, “Là thằng em họ nham hiểm của tôi làm chứ gì. Đây chắc chắn là diễn viên nó thuê đến hãm hại tôi. Bà biết mà, nó từ nhỏ đã tâm , chuyện gì mà nó không dám làm?”
Hải Tâm thở dài một tiếng. Con tiến lên một bước, cúi chào vợ Trang tổng rồi nói: “Thưa dì, con xin , chuyện hôm nay là của con.”
Nói xong, Hải Tâm lôi cuốn tạp chí từ trong cặp sách ra, giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Vợ Trang tổng che miệng nói: “Lão Trang, ông nhìn , đứa nhỏ này trông giống hệt thằng em họ tâm của ông đấy.”
2
Trang tổng thậm chí còn hoang mang hơn: “Không phải con ruột mà có thể giống đến thế sao?”
Hải Tâm bĩu môi, vẻ mặt không vui: “Chú dì ơi, con biết con sai rồi, nhưng con không cố ý đâu. Sao chú dì lại có thể bảo con trông nham hiểm được ạ?”
Vợ Trang tổng cuống quýt giải thích: “Dì không có ý đó đâu.”
Hải Tâm mím môi, gọi con trai Trang tổng ra để xin . Con rất nghiêm túc nói: “Xin cậu, dù thế nào tớ cũng không nên đánh cậu.”
Trang Niên vừa sụt sịt vừa nói: “Xin cậu, tớ cũng không nên mắng cậu là đồ con hoang.”
đứa trẻ vừa định bắt tay làm hòa thì vợ Trang tổng lại nổi trận lôi đình. Chị ấy quát lớn: “Trang Niên! Con vừa gọi bạn là gì hả?”
Tiếng quát to đến mức Trang Niên giật văng cả nước mũi ra ngoài.
Sau khi dạy dỗ con , vợ Trang tổng áy ngại nói với tôi: “Là do tôi dạy dỗ không nghiêm.”
Tôi đáp: “Tầm tuổi này các hay học đòi theo bạn bè, chưa hẳn đã có tâm địa xấu đâu.”
Chị ấy giải thích với tôi rằng không cho con học trường quốc tế vì sợ chưa học được gì đã học thói đua đòi. Không ngờ, phòng được này lại hổng kia.
Chị ấy cũng không biết con học mấy từ ngữ đó đâu. “Tôi phải phản ánh với giáo viên được, nhất định phải uốn nắn lại vấn đề này trên lớp.”
Vợ Trang tổng thực sự là một người rất chính trực. Tôi dắt Hải Tâm chào từ biệt để ra về, không để ý thấy Trang tổng đã lén chụp một tấm ảnh của mẹ con tôi.
Vợ Trang tổng tiễn chúng tôi ra tận cửa, chợt hỏi: “Cô thực sự không Phượng Thanh sao? Trâu Phượng Thanh ấy?”
Tôi khựng lại một , lắc đầu nói: “Không ạ.”
3
Trang Sĩ Thành gửi tấm ảnh đó cho người em họ tâm của , kèm lời nhắn: 【 hôn sinh con mà giấu anh em kỹ thế?】
Tất Trang Sĩ Thành biết Trâu Phượng Thanh chưa hôn, mấy năm nay anh ta còn sống như thầy tu, đến bạn gái cũng chẳng có lấy một người. Ông ấy định trêu chọc thôi, ai bảo thằng “cún” này cứ hay chơi khăm ông ấy. Không ngờ Trâu Phượng Thanh vừa xong đã lập tức trả lời: 【Họ đâu?】
4
Về đến , tôi quyết định tâm sự với Hải Tâm. “Hải Tâm này, con thực sự cần một người lắm sao?”
Hải Tâm lắc đầu, chỉnh lại cách dùng từ của tôi: “Không phải là cần, mà là thắc mắc ạ. Tại sao ai cũng có , mà con lại không?”
Tôi nói: “Thế sao con không thắc mắc , tại sao các bạn khác đều được điểm giỏi, còn con thì không?”
Hải Tâm cười ha hả, vụng về lảng sang chuyện khác, ôm lấy chân tôi nũng nịu: “Mẹ ơi con muốn đi tắm.” Nhìn khuôn mặt con giống Trâu Phượng Thanh như đúc, tôi bất giác thở dài bất lực.
5
Hồi đại học, tôi làm thêm phục vụ một khách sạn. Một đêm nọ khi trực ca, tôi nhặt được Trâu Phượng Thanh say khướt hành lang.
Tôi gọi cho lễ tân, họ kiểm tra thông tin rồi bảo tôi dìu anh ta về phòng hạng sang dành riêng cho anh ta.
“Cô chú ý nhịp thở của anh ấy nhé, say rượu mà mất khả năng vận động lại còn nôn mửa thì rất dễ bị ngạt thở. Tôi đã liên lạc với trợ của anh ấy rồi, đợi trợ đến cô hãy đi.”
Tôi nghe lời dìu Trâu Phượng Thanh lên giường. Sau khi đắp chăn cho anh ta, tôi ngồi bệt dưới đất, thỉnh thoảng lại đưa tay lên mũi anh ta còn thở không.
Trong một tôi đưa tay kiểm tra nhịp thở, Trâu Phượng Thanh đột ngột mở mắt, mơ màng nhìn tôi.
“Cô là ai?”
“Nhân viên phục vụ ạ.”
“Ồ.”
“Ờ…”
Ngay lúc đứa nhìn nhau trân trân thì trợ của anh ta đến, lấy một xấp tiền mặt từ trong ví đưa cho tôi.
“Vất vả cho cô , cô về trước đi, phần còn lại cứ để tôi lo.”
Đúng là lộc trời ban, tôi cảm ơn rối rít rồi lui ra.
gặp lại Trâu Phượng Thanh là quán cà phê tôi làm thêm. Anh ta mặc vest lịch lãm, đeo kính không gọng, trông rất ra dáng quý ông, nhưng lại yêu cầu tôi cho thêm dầu ớt vào ly Americano nóng.
Tôi cứ ngỡ đó là khẩu vị của anh ta, không ngờ anh ta bưng ngay ly cà phê cay xè đó đưa cho người đàn ông ngồi đối diện. Giờ lại, nạn nhân đó trông rất giống Trang tổng.
Tối hôm đó, tại phòng bao của hàng, tôi và Trâu Phượng Thanh lại gặp nhau nữa. Anh ta có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc cô làm bao nhiêu công việc một lúc vậy?”
Tôi thật thà trả lời: “Việc cố định thì có năm việc ạ.”
“Còn việc không cố định?”
“Phát tờ rơi, ra sân bay đóng giả fan hâm mộ, đóng vai xác chết… việc này thì không phải ngày nào cũng có ạ.”
Trâu Phượng Thanh nhíu mày: “Cô thiếu tiền lắm sao?”
Tôi thầm đảo mắt trong lòng: “Không thiếu, là đầu óc tôi có vấn đề thôi.”
Trâu Phượng Thanh hiểu ra, đột bật cười. Anh ta hỏi tôi học trường nào, rồi bảo bên anh ta trống một vị trí trợ , lương khá ổn, nếu thấy phù hợp tôi có thể sang thực . Nói xong, anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp. Tôi tra cứu thử, đó là một công ty hàng đầu trong ngành, phải tranh giành sứt đầu mẻ trán có được một suất thực . Thế thì dại gì mà tôi không đi.
6
Sau khi trở thành trợ của Trâu Phượng Thanh, tôi hiểu thêm về anh ta. Làm người thì anh ta có hơi “thất đức” thật, nhưng làm sếp thì rất có bản lĩnh.
Các phương án của tôi bị anh ta bác bỏ không biết bao nhiêu .
“Tư duy sinh viên nặng, nhiều nội dung là suy diễn chủ quan, không có đủ dữ liệu để hỗ trợ chuỗi logic của cô.”
Thời gian đó, tôi thường xuyên vừa khóc vừa thức đêm sửa phương án, nhưng bù lại sự tiến bộ là cực kỳ lớn. Ngay trong kỳ thực , tôi đã mang về được một đơn hàng lớn.
Để bày tỏ lòng cảm ơn, tôi dùng tiền hoa hồng mời anh ta đi ăn. Không phải hàng sang trọng, nhưng Trâu Phượng Thanh vẫn vui vẻ nhận lời.
Sau khi nghe tôi nói vài câu khách sáo, anh ta đột hỏi: “Từ Duy Nhất, gần đây cô có ý định tìm đối tượng không?”
Tôi hốt hoảng: “Trâu tổng, anh định sa thải tôi hay là định… quy tắc ngầm?”
Trâu Phượng Thanh nghiêm túc nói: “Tôi muốn theo đuổi em. Liệu em có thể cho tôi một hội làm bạn trai em không?”
Tôi hỏi: “Nếu tôi từ chối thì hậu quả sẽ thế nào ạ?”
Trâu Phượng Thanh suy một rồi đáp: “Hậu quả là, tôi sẽ rất buồn.”
Thú thật, ai mà nỡ từ chối một anh bạn trai vừa đẹp vừa giỏi lại vừa nhiều tiền chứ? Đã đẹp trai đến mức này thì “từng có được nhau” là đủ rồi.
“Nhưng mà,” tôi nói, “tôi phải xác nhận lại một , bạn gái của anh không được đánh số tự chứ?”
Trâu Phượng Thanh đưa điện thoại cho tôi: “Anh bảo đảm em xong em vẫn sẽ ‘bình an vô sự’.”
7
Tôi và Trâu Phượng Thanh yêu nhau ngay khi tôi vừa thúc kỳ thực , sau đó tôi trung vào việc tốt nghiệp và tìm việc làm.
Để tránh điều tiếng, tôi ứng tuyển vào công ty khác, nhờ kinh nghiệm thực mà được vào bộ phận nòng cốt. Yêu cầu của cấp trên rất khắt khe, tôi thường xuyên phải tăng ca đến nửa đêm. Trâu Phượng Thanh đương cũng rất bận rộn, có khi vài tuần chúng tôi gặp nhau một .
Nhưng chúng tôi vẫn thuận lợi duy trì tình cảm cho đến tuổi tính chuyện trăm năm.
Mâu thuẫn cũng bùng nổ từ đây. Mẹ của Trâu Phượng Thanh hẹn gặp tôi. Qua lời bà, tôi hiểu rõ khoảng cách giữa tôi và anh ta thực sự lớn đến nhường nào.
gì Trâu Phượng Thanh sở hữu không đơn thuần là công ty hàng đầu trong ngành kia. Nói chính xác hơn, sản nghiệp như vậy đối với Trâu gia là nơi để con cháu tành kinh doanh, có phá sản cũng chẳng sao.
“Từ tiểu thư, tôi đã qua lịch của cô, cô rất ưu tú. Tuy , sự ưu tú của cá nhân không thể khỏa lấp được khoảng cách lớn này.”
Lời bà nói rất khách sáo, nhưng tôi hiểu ngầm ý bảo tôi hãy biết khó mà lui.
Ôm một hy vọng mong manh, tôi hỏi: “Nếu cháu và Phượng Thanh vẫn kiên trì thì sao ạ?”
Bà đặt tách cà phê xuống, nói: “Nếu đứa quyết tâm hôn, tôi và nó cũng không thể làm gì được. Nhưng khi chúng tôi đã thỏa hiệp, cô cũng phải từ bỏ một số . nhất, thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân chắc chắn phải ký, cô không thể chia bất cứ gì của Phượng Thanh. , cô cần nghỉ việc, chuyên tâm chăm sóc chồng con. Cuối cùng, và cũng là quan trọng nhất, cô phải học cách làm ‘Trâu phu nhân’ chứ không phải là ‘Từ tiểu thư’.”
Tôi hỏi: “Làm Trâu phu nhân là như thế nào ạ?”
Bà nói: “Một người như Phượng Thanh sẽ không bao giờ thiếu kẻ tự nguyện ngã vào lòng. Nếu nó phạm sai lầm, cô cần phải tha cho nó, mỉm cười đứng bên cạnh giúp nó xử truyền thông ngay lập tức. Chúng tôi cũng sẽ không chấp nhận việc cô đòi ly hôn với nó. Từ tiểu thư, cô không lớn lên trong môi trường như vậy, cũng không có dã tâm lớn, tôi dám khẳng định cô sẽ không thể chấp nhận cuộc sống như thế đâu.”
Mẹ của Trâu Phượng Thanh cư xử rất chừng mực. Và cũng rất thông minh. Bà ấy hiểu tôi. Nếu tôi là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, có lẽ tôi sẽ tin rằng tình yêu chân chính có thể chiến thắng tất cả. Nhưng từ nhỏ tôi đã với cuộc cãi vã của mẹ .
Tôi từng hỏi bà nội, nếu mẹ ghét bỏ nhau như vậy thì ban đầu tại sao lại hôn? Bà ôm lấy tôi, tiếc nuối nói: “Lúc hôn, họ thực sự đã từng rất yêu nhau.”
tên “Duy Nhất” của tôi là vì mẹ từng coi đối phương là duy nhất trong đời . Nhưng sau đó, họ vẫn ly hôn. Lời thề non hẹn biển lúc này chưa chắc đã là giả, nhưng lòng người thì luôn thay đổi.
8
Tôi nghiêm túc suy một thời gian dài, không hỏi ý kiến bạn bè xung quanh, mà còn lên mạng đăng bài.
Bình luận được thả tim nhiều nhất đều là khuyên chia tay.
【Chủ thớt đừng nữa, phải tin vào trí tuệ của tổ tiên, môn không đăng hộ không đối sẽ chẳng có cục tốt đâu.】
【Không nói đâu xa, mẹ bên nam ngạo mạn, “không cho phép cô đòi ly hôn” là gì? Làm ơn tôn trọng pháp luật một được không?】
【Không cho tiền, không có tôn nghiêm, không có bất kỳ bảo đảm nào, lại còn cấm cô làm sự nghiệp, mất não cưới hôn này ấy chứ?】
Gần như chẳng ai khuyến khích tôi thử một .
Tôi nhìn bình luận đó, thức trắng cả đêm.
Trời vừa sáng, tôi gửi cho Trâu Phượng Thanh một tin nhắn chia tay.
Anh lập tức gọi điện tới.
“Từ Duy Nhất…”
Tôi ngắt lời anh: “Em hy vọng anh có thể tôn trọng quyết định của em.”
Trâu Phượng Thanh là một người rất tốt.
Tôi biết, anh sẽ không làm khó tôi.
Sau đó, tôi nộp đơn điều động, rời khỏi thành phố ấy một cách triệt để.
9
“Mẹ ơi, thang máy tới rồi, mẹ gì thế?”
Tôi hoàn hồn, dắt Từ Hải Tâm bước vào thang máy, nói: “Không có gì.”
Hôm nay tăng ca, tôi đăng ký lớp trông tối cho Từ Hải Tâm, đón con về đã chín giờ.
Từ Hải Tâm tràn trề năng lượng, chẳng buồn ngủ nào, nắm tay tôi lắc qua lắc lại, nói muốn chơi xích đu.
Tôi ngáp ngắn ngáp dài, qua loa đáp con.
“Đinh” một tiếng, báo tầng đã đến.
Bước ra khỏi thang máy.
Tôi sững người.
Trâu Phượng Thanh dựa lưng vào tường, chiếc bật lửa trong tay mở ra gập vào, trong hành lang yên tĩnh phát ra tiếng động chói tai đến lạ.
Anh quay đầu nhìn sang.
Tôi chột dạ kéo Từ Hải Tâm ra sau lưng, cười gượng nói: “Trùng hợp ghê, anh đến bạn chơi à?”
Trâu Phượng Thanh không thèm để ý đến bộ dạng cà rỡn của tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi đầy tính xâm lấn.
“Lúc trước em đòi chia tay, bảo tôi tôn trọng quyết định của em, tôi nhận.
“Nhưng hôm nay em nhất định phải cho tôi một lời giải thích.
“Tại sao lại sinh Từ Hải Tâm?”