Chồng tôi cùng “bạch nguyệt quang” của anh ta lén lút vào núi tìm cảm giác mới lạ với màn “dã chiến”. Nào ngờ, anh ta lại bị r//ắn đ//ộc c//ắn, tim ngừng đập, phải đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Là một bác sĩ, tôi chỉ liếc nhìn qua một cái, sau đó lạnh nhạt bảo y tá chuyển thẳng người đến nhà hỏa táng.
Kiếp trước, tôi đã liều mạng cứu chữa. Thế nhưng chồng tôi vẫn ch//ết ngay trên bàn mổ, tạo thành một bi kịch “người ch//ết – người còn lại thê thảm”.
Bạch nguyệt quang của anh ta dẫn theo một đám người xông đến, vu khống tôi công báo tư thù, rồi không nói hai lời liền b//ẻ g//ãy đôi bàn tay của tôi.
“Loại đao phủ không có y đức như cô phải xuống địa ngục!”
Nhưng tôi nhớ rất rõ, ca phẫu thuật hôm đó đã thành công, các chỉ số sinh tồn của chồng tôi đều hoàn toàn bình thường. Khi bố mẹ chồng – những người mà tôi luôn kính trọng – chạy đến, tôi quỳ xuống cầu xin họ cho khám nghiệm t//ử t//hi để tìm ra sự thật.
Không ngờ, họ lại trực tiếp giao tôi cho cảnh sát với tội danh “say rượu khi hành nghề y”.
Tôi bị tước đoạt toàn bộ quyền lợi, chịu đủ mọi d//ày vò trong tù. Mãi đến khi được thả ra, tôi mới sững sờ phát hiện chồng mình vẫn còn sống, đang cùng “bạch nguyệt quang” và đứa con của họ ung dung hưởng thụ tài sản vốn thuộc về tôi.
Thậm chí, anh ta còn nhẫn tâm đ//ẩy tôi vào b//ồn trộn bê tông để hủy x//ác diệt dấu.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày chồng mình bị r//ắn đ//ộc c//ắn.