Ca ca của ta… đã trùng sinh rồi.
Ta hỏi huynh ấy, liệu ta và Vương Lăng Xuyên có thể bên nhau đến đầu bạc răng long hay không.
Huynh ấy chỉ khẽ thở dài:
“Tính tình muội nóng nảy lại hay ghen, trong mắt muội đến một con muỗi cái cũng không thể dung thứ.”
“Lúc sắp lâm bồn, muội thấy Vương Lăng Xuyên nói thêm vài câu với cô biểu muội từ quê lên, liền tức giận đến mức động thai ngay tại chỗ, khó sinh mà ch/ết, một x/ác hai mạ/ng.”
Những lời ấy khiến sống lưng ta lạnh toát.
Đêm đó, Vương Lăng Xuyên trở về phòng, ngập ngừng mở lời:
“Tối nay liệu có thể… chỉ một lần thôi được không? Trong nha môn có công văn khẩn, ta phải đi xử lý. Tối mai, ta bù cho nàng ba lần, có được không?”
Nhớ lại lời ca ca, ta vội vàng đẩy hắn ra khỏi cửa.
“Không cần đâu, một lần cũng không cần! Công vụ quan trọng, chàng mau đi đi.”
Vương Lăng Xuyên đứng sững ngoài cửa:
“Nàng thật sự không muốn sao?”
Ta dứt khoát đáp:
“Không muốn!”
Thật nực cười, ba lần hay một lần thì có ý nghĩa gì chứ.
Dù ta có mê đắm thân thể hắn đến đâu, cũng không thể quan trọng bằng cái m/ạng nhỏ này.
Khi cô biểu muội từ quê của Vương Lăng Xuyên tìm đến, ta cố nén lòng ghen tuông, còn chủ động mời muội ấy ở lại trong phủ.
Thậm chí còn giả vờ rộng lượng nói:
“Phu quân thân thể yếu ớt, có thêm một người chăm sóc, ta cũng yên tâm hơn.”
Biểu muội vừa nghe xong liền òa khóc:
“Huhuhu… Biểu ca có phải bị người ta h/ạ đ/ộc rồi không?!”
“Hồi còn ở quê, huynh ấy không cần trâu bò mà tự mình cày được hai mẫu đất… Lên núi săn bắn, một mình vác được cả con lợn rừng lớn…”
“Sao lên đến kinh thành lại trở nên yếu ớt thế này?”
Ta đứng sững.
Đây… là đang nói về vị phu quân mỹ nhân “trói gà không chặt” của ta — Vương Lăng Xuyên sao?