Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tôi, tôi sao?”
Lục Diệc Hàn rất khẽ đáp một tiếng: “Ừm.”
Tôi đặt thùng bắp rang bơ xuống, cùng anh đi ra ngoài.
Lục Diệc Hàn lấy ra chiếc nhẫn đá ruby: “Anh…”
Tôi rất cảnh giác: “Tôi không !”
Lục Diệc Hàn khựng một chút, vẻ anh ủ rũ: “Em cứ nhận lấy, biết đâu một ngày nào em sẽ thích.”
Tôi điên cuồng từ chối: “Không không không! Sẽ không có ngày !”
Lục Diệc Hàn há miệng, anh nói gì .
Tôi sợ anh nói ra lời điên rồ, vội vàng ngắt lời: “Chờ một chút! Tôi có thứ đưa anh.”
15
Tôi đưa anh một tấm thẻ ngân hàng màu đen: “Đây là anh… viện phí đây anh đã mẹ tôi.”
Tôi vốn định đợi sau khi hợp đồng kết thúc mới , dù sao đây là tiết kiệm được từ số bao nuôi mà Lục Diệc Hàn .
Lục Diệc Hàn sửng sốt một chút, anh không nhận, mà nhíu mày nói:
“ viện phí của mẹ em không cần , là từ dự án từ thiện của công ty chi .”
Tôi lắc đầu: “Phải .”
Tôi nhét thẻ ngân hàng vào tay Lục Diệc Hàn: “Bất kể là ai, vì mục đích gì đã tài trợ số , tôi sẽ cố gắng kiếm .”
Lục Diệc Hàn im lặng, anh đột nhiên hỏi: “Lộc , em là cắt đứt quan hệ anh sao?”
Tôi ngơ ngác: “Tôi, chúng có quan hệ gì sao?”
Lục Diệc Hàn đỏ , anh khàn giọng hỏi: “Vậy… em vẫn luôn rằng bản hợp đồng là hợp đồng anh bao nuôi em?”
Tôi ngơ ngác hỏi ngược : “Chẳng lẽ không phải sao?”
“Anh…”
Lục Diệc Hàn cười khổ, giọng anh khàn đặc nói: “Không phải, anh không bao nuôi em.”
Tôi quay đầu sang chỗ khác, nói anh: “ tôi, anh quả thật đã bao nuôi tôi.”
“Anh bao nuôi tôi, là coi tôi là thế thân của Sở Ngôn Dụ, anh căn bản không hề quan tâm đến tôi.
“Mỗi anh dẫn tôi đi tham gia tiệc, là bỏ tôi một mình. giới biết anh thích Sở Ngôn Dụ, Sở Ngôn Dụ là ánh trăng sáng của anh. Mà tôi là thế thân của Sở Ngôn Dụ, nên họ ra sức bắt nạt tôi, chế nhạo tôi, cười nhạo tôi. lúc anh không có ở .”
“Anh không biết chuyện …”
Lục Diệc Hàn ngắt lời tôi: “Xin lỗi, anh thật sự không biết chuyện , anh, anh không hề thích Sở Ngôn Dụ, anh thích từ đầu đến cuối là em!”
Anh nhíu mày: “Anh không biết tin đồn từ đâu truyền ra.”
Tôi lướt điện thoại, tìm thấy tài khoản chuyên đưa tin lá cải, mở ra, đọc theo.
[Chấn động! đầu gặp trên thuyền, tổng tài nhà họ Lục nhất kiến chung tình đại tiểu thư nhà họ Sở! Khắc cốt ghi tâm!]
Lục Diệc Hàn đen , anh mượn điện thoại của tôi, lướt xuống xem, càng xem xuống dưới, sắc càng đen.
Tôi bổ sung: “Tôi còn nhìn thấy bức tranh phác họa nhỏ của Sở Ngôn Dụ phòng làm việc của anh.”
16
Lục Diệc Hàn đen kịt.
Anh giải thích: “Anh không thích cô ấy! anh thích từ đầu đến cuối là em! Lúc anh đã nhầm cô ấy là em, mới gây ra hiểu lầm! Còn nữa, bức tranh phác họa nhỏ phòng làm việc kia không phải vẽ Sở Ngôn Dụ, là em.”
Tôi nghi hoặc: “ không phải chúng quen nhau khi mẹ tôi bị bệnh sao?”
Tin đồn Lục Diệc Hàn có ánh trăng sáng là Sở Ngôn Dụ, đã có từ khi tôi quen biết Lục Diệc Hàn.
Lục Diệc Hàn im lặng một chút, anh nói: “Không phải, em quen anh là , anh đã biết em từ sáu rồi.”
Lục Diệc Hàn nói, sáu anh đã xem cuộc thi súng mà tôi tham gia.
Lúc tôi đã giành chức vô địch cuộc thi súng, đứng trên sân thi đấu vô cùng rực rỡ, giống như trời kiêu ngạo và nóng bỏng, anh đã có thiện tôi.
Sau thiện dần dần phát triển thành rung động và thích, dẫn đến việc anh đã gây ra hiểu lầm khi đầu gặp Sở Ngôn Dụ trên thuyền.
Anh đã nhầm Sở Ngôn Dụ là tôi.
giới vì gặp trên thuyền , hiểu lầm Sở Ngôn Dụ là ánh trăng sáng mà Lục Diệc Hàn yêu mà không có được.
Tôi nghe mà đầu óc choáng váng, tôi quả thật có biết súng, từng tham gia thi đấu súng. tôi không ngờ rằng có sẽ vì một vô địch súng ngẫu nhiên như vậy, mà nảy sinh thiện tôi.
Tôi nói: “Xin lỗi, điều anh nói tôi không biết, tôi không có ấn tượng gì về chuyện .”
Lục Diệc Hàn chua xót, tất cả niềm vui của anh giống như bị ném vào vại dưa chua, ủ, lên men, biến thành vị chua xót không thể nếm hết.
Tôi nói anh: “Có lẽ anh, anh không hề bao nuôi tôi. tôi, anh quả thật đã bao nuôi tôi .”
“ bao nuôi , không phải anh nói một câu ‘không phải bao nuôi’ là xong.”
“Có lẽ anh thật sự thích tôi, sự thích của anh tôi không nhận được. Nếu không nhận được, thì không phải là thích.”
Tôi khẽ nói anh: “Anh Lục, ơn anh đã tài trợ viện phí . Tôi rất kích, rất xin lỗi, tôi không thích anh.”
“Xin anh, từ bỏ đi.”
Tôi đồng ý sự bao nuôi của Lục Diệc Hàn ban đầu là để ơn .
17
Lục Diệc Hàn im lặng.
Anh đỏ , rất lâu không nói được lời nào.
Tiểu Lục thò đầu ra, mười đàn ông còn lượt thò đầu ra từ bên tường.
Tiểu Lục gãi đầu hỏi: “Tiểu thư, hai nói chuyện xong chưa? Ông chủ, ông ấy…”
Lục Diệc Hàn nhìn thấy khuôn giống anh đến tám phần của Tiểu Lục, bị kích thích, anh khàn giọng chất vấn:
“Cậu giống tôi như vậy, có phải em coi cậu là thế thân của tôi không?”