Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Ngay từ lần đầu anh ngoại tình, tôi biết rồi.”

Tôi bước tới tủ rượu, rót mình một ly whisky,

“Đoán xem vì sao tôi đợi bây giờ mới vạch trần?”

đá va vào ly leng keng, giống như chuông thủy tinh chúng tôi mua ở Venice trong tuần trăng mật.

Anh đột nhiên run rẩy:

đang đợi… cổ phần của Phạm Mỹ…”

“Thông minh.” Tôi nhấp một ngụm rượu, “Giờ cũ Giản Vi giành quyền kiểm soát ty, những khoản thu nhập mờ ám của anh…”

hủy hoại anh rồi!” Anh nổi điên lao tới, ly rượu đổ thảm loang như m//áu.

Tôi dễ dàng né sang một bên, nhìn anh loạng choạng đâm vào quầy bar:

“Không, là anh tự hủy hoại mình.”

Anh lấy từ túi áo vest ra một hộp nhung — là cặp nhẫn cưới của chúng tôi.

nhớ không…” Tay anh run rẩy hộp, “ nói sẽ đeo …”

ch//ết cũng không tháo.” Tôi tiếp lời, rồi bật cười, “ nên bây giờ tôi vẫn sống.”

Anh lao tới ôm lấy chân tôi:

“Không anh sẽ ch//ết!”

“Vậy thì ch//ết .”

Tôi gỡ ngón tay anh ra — một, rồi hai.

“Nhớ sau ch//ết thì rải tro xa một chút, đừng bẩn căn nhà nhìn ra của tôi.”

Cánh cửa đóng , tôi nghe thấy anh gào khóc xé lòng.

Thật kỳ lạ, âm thanh khiến tôi tan nát cõi lòng… giờ nghe , chỉ giống như nhạc nền của một phim dở tệ.

Tôi điện thoại, tin nhắn của luật sư Lý bật lên: “Giản Vi vì bị nghi ngờ lộ thương mại nên bị đưa điều tra.”

Tôi nhấn gửi, chuyển nốt phần cứ cùng ủy ban khoán.

Giờ tôi hiểu, những tình yêu giống như kim cương – trông thì vĩnh cửu, nhưng thực chất chỉ là carbon.

Sáng hôm sau, cổ phiếu tập đoàn Phạm Mỹ rơi thẳng mức sàn.

Tin tức Giản Vi bị cơ quan khoán bắt điều tra phủ kín các mặt báo, kênh tài chính liên tục phát hình ảnh cô ta bị áp giải lên cảnh sát.

Mái tóc uốn tỉ mỉ giờ rối bời, chiếc áo khoác đắt tiền nhăn nhúm khoác trên người.

Tôi cầm ly cà phê, nhìn dáng vẻ chật vật của cô ta trên TV.

Điện thoại rung lên, luật sư Lý nhắn:

cũ của Giản Vi nộp đơn yêu cầu đóng băng toàn tài sản của cô ta.”

Tôi trả lời:

“Nhớ nộp kèm cứ Trần Mặc nhận hoa hồng.”

Đặt điện thoại , tôi mục tìm kiếm nóng.

Dưới chủ đề #CEOPhạmMỹGiảnViSaNgã#, người ẩn danh tung tin cô ta bao nuôi nhiều tình nhân, trong đó cả người “thân yêu” của tôi.

Phần bình luận bùng nổ:

“Bề ngoài nữ cường, thực chất là bus cộng”

“Nghe nói cả đối tác cũng không tha”

“Loại này nên ngồi mục xương”

Buổi trưa, cũ của Giản Vi họp báo.

Trước ống kính, ông ta mặc vest chỉnh tề, nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi nơi khóe mắt:

“Với tư cách cổ đông lớn nhất của Phạm Mỹ, tôi sẽ toàn lực phối hợp điều tra…”

Tôi tắt TV, phần mềm giám sát.

Định vị của Trần Mặc hiển thị anh ta đang ở một khách sạn.

Tôi camera trực tiếp — trong màn hình, anh ta đang thủ tục trả phòng, bên cạnh một người phụ nữ đội mũ lưỡi trai.

Thú vị là… quẹt thẻ, giao dịch bị từ chối.

Nhìn cảnh anh ta lúng túng lục tiền mặt trước bao ánh mắt, tôi khẽ cười.

Dù sao, chiếc thẻ phụ đó sáng nay vừa bị tôi đóng băng.

Chiều về nhà, Trần Mặc quỳ ngay ở huyền quan.

Râu ria xồm xoàm, vest đắt tiền dính đầy vết rượu, trông như một con chó hoang bị chủ bỏ rơi.

“Vợ…” Giọng anh khàn đặc, “Anh sai rồi…”

Tôi lướt qua anh bước vào trong, anh bò tới ôm chân tôi:

“Con đ//àn bà Giản Vi đó lừa anh! Cô ta nói sẽ giúp anh lên tổng giám đốc…”

“Vậy nên anh bán thân?” Tôi cúi bóp cằm anh, “Đạo đức nghề nghiệp của giám đốc Trần thật khiến người ta cảm động.”

Anh run rẩy:

“Mấy tấm ảnh đó… thể…”

“Không thể.” Tôi hất tay anh ra, “Ngày mai anh sẽ nhận được giấy triệu tập. À đúng rồi,”

Tôi rút một tập tài liệu trong túi ra,

“Đây là bản sao cứ anh thủ quỹ, giữ kỷ niệm .”

Anh đột nhiên nổi điên, mắt đỏ ngầu như thú bị dồn vào đường cùng:

“Thẩm Niệm, cô thật độc ác! Những năm qua tôi…”

“Tôi sao?” Tôi cười lạnh, “Anh ngày nào cũng viết trong nhật ký rằng tôi vô vị? Hay những lời thề non hẹn của anh đều là diễn?”

Anh như quả bóng xì hơi, ngồi sụp đất.

Phiên tòa xét xử Giản Vi diễn ra vào thu.

Tôi ngồi hàng ghế phòng xử, nhìn cô ta bị áp giải vào.

Gương mặt tinh xảo giờ tiều tụy, áo sơ mi lụa đắt tiền bị thay bằng đồ màu cam.

tố viên đọc tội danh thủ quỹ, lộ thương mại, cô ta đột nhiên hét lên:

“Là Thẩm Niệm hại tôi!”

búa của thẩm phán vang lên, nhấn chìm sự điên loạn của cô ta.

Tôi bình tĩnh giơ điện thoại — trên màn hình là tin nhắn cô ta gửi Trần Mặc:

【Phá hủy vợ anh, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi】

Cả phòng xử ồ lên.

Kết quả cùng: 12 năm giam.

bị kéo , lưng áo của cô ta thấm mồ hôi, như một con bướm sắp ch//ết.

Trần Mặc với tư cách đồng phạm bị kết án 3 năm .

Ngày tuyên án trời đổ lớn.

Tôi cầm ô đen đứng trên bậc thềm tòa án, nhìn anh bị áp giải lên .

Nước chảy dọc gương mặt anh — không biết là nước mắt hay nước .

“Thẩm Niệm!” Anh bất ngờ vùng ra, đập trán vào cửa kính gào lên,

“Cô sẽ hận!”

Tôi quay người bước về bãi đỗ , rơi át gào của anh.

Trong gương chiếu hậu, chiếc cảnh sát dần biến thành một chấm đen, rồi biến mất trong màn .

Tôi tưởng câu chuyện đây là kết thúc.

nửa năm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện trại giam.

Trần Mặc được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn , trong thời gian bảo lãnh chữa bệnh gặp tai nạn giao thông, hiện hấp , muốn gặp tôi lần .

Tôi đứng trước cửa phòng bệnh, nhìn anh qua lớp kính.

Người đàn ông phong độ giờ gầy trơ xương, dây dợ thiết bị quấn quanh người như mạng nhện.

Tùy chỉnh
Danh sách chương