Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2
Quạt Goojodoq 4000mAh tốc độ cao Năng lượng mặt trời Quạt cầm tay Turbo100 Gear Wind có thể gập lại
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ thật của anh.
Nói thật, ở hình người khá đẹp trai.
có điều biểu cảm trên anh, chẳng hề đẹp trai chút nào.
mày ủ rũ, chân mày nhíu chặt, trông một con chó đi mất tiền thưởng cuối năm.
“Có chuyện gì ?” Tôi hỏi.
Anh sofa, thở dài.
“Quy định mới của nền tảng trong tháng này, tỷ lệ tốt thấp hơn 95% sẽ trừ tiền.”
Tôi hơi sững : “Anh trừ rồi à?”
Anh gật đầu.
Tôi kinh ngạc thật sự.
Tôi biết năng lực giao đồ ăn của , sao có thể xấu được chứ?
“Tại sao trừ?”
Anh cúi đầu: “Lúc hạ , chẳng may đè hỏng vài món đồ của khách .”
Tôi lập tức thấy không ổn: “Đè hỏng những gì?”
Anh im lặng một lát: “Lúc hạ , đè hỏng cả phơi đồ của khách .”
Tôi vỗ vỗ ngực: “May quá, tiền không nhiều, có thể đền…”
“Còn cả dàn nóng cục ngoài của máy điều hòa của khách.”
Giọng anh càng lúc càng nhỏ, “Bình nước nóng năng lượng trời…”
Tôi hít sâu một hơi.
Anh nói đâu, cả người xụi đó.
“Bố tôi nói, không kiếm đủ tốt không được về nhà. Ông ấy thu thẻ vào Long cung của tôi rồi.”
Tôi: “… tối anh ở đâu?”
: “Tìm tạm một tảng đá san hô nào đó để chợp mắt, hoặc bay mệt rồi gật trong mây một lát.”
Tôi nhìn anh, trong lòng ngổn ngang đủ vị.
Một tử Long cung, vì tích tốt trên đá san hô, trên mây, cuối cùng còn phải bù tiền để giao đồ ăn.
Đây là trại trải nghiệm khổ sở của nhân gian gì ?
15
Tôi cứ tưởng cuộc sống sẽ bình lặng trôi qua thế.
Mãi cho chiều thứ Sáu, Lão thần thần bí bí ghé gần.
“Sở Yên này,”
Trong mắt anh lóe lên ánh sáng tám chuyện, “Thứ em rảnh không?”
Tôi cảnh giác nhìn anh : “ gì?”
“Giới thiệu cho em một đối tượng!”
“Tôi không cần…”
“Điều kiện của đối phương đặc biệt tốt!”
Lão cắt ngang tôi, vừa bẻ ngón tay vừa đếm:
“Tập đoàn Đông Hải, nghe nói chuyên thương mại hải, quy mô cực lớn! Có nhà có xe… không đúng, có biển có Long cung!”
“Khoan, khoan …”
Tôi chặn anh , “Anh nói người này…”
“Sao nào?”
Lão đắc ý .
“Người không đẹp trai, nghe nói toàn bộ nghề cá, du lịch biển, chế biến thủy sản ở Đông Hải đều là của nhà cậu .”
Tôi: …
Lão tiếp tục nói, “Tôi hẹn xong giúp em rồi, thứ giờ tối, địa điểm là Haidilao.”
Tôi há miệng, nhất thời không biết nên nói gì.
“Cái đó…” Tôi khó khăn mở lời, “Đối phương tên gì?”
Lão lướt điện thoại.
“Gọi là Ao… Ao gì ấy nhỉ? À đúng rồi, ! Cái tên nghe thấy sang rồi, đúng không?”
Trước mắt tôi tối sầm.
Tối thứ , tôi quán sớm hơn, trong góc, hồi hộp mức vò tay.
Không thể trùng hợp được chứ?
Trên đời gì có nhiều rồng thế?
Tập đoàn Đông Hải có lẽ là một công ty bình thường thôi.
Tam tử có lẽ là biệt danh con trai của ông chủ thích tự xưng.
Thương mại hải có lẽ là bán hải sản…
16
Tôi đang tự trấn an tinh thần mình cửa mở .
Người bước vào đúng là dáng người của .
Anh mặc một bộ vest casual màu xanh đậm, tóc rõ ràng được chải chuốt cẩn thận, trong tay ôm một bó màu xanh biển.
Cánh làn sóng đang lưu động, dưới ánh đèn còn hơi ánh lên.
“Thật sự là anh?”
Tôi suýt chút nữa bật khỏi ghế.
“Anh chính là ‘tam tử của Tập đoàn Đông Hải Tập’ Lão nói?”
là người phá vỡ sự im lặng trước, khẽ ho một tiếng: “Hay là… chúng trước ?”
Tôi máy móc , đầu óc vẫn trong trạng treo máy.
Ngay sau đó anh đưa bó tới.
“Đây là… san hô à?”