Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Trong đều đồn đại rằng trên người Bệ hạ mang một luồng dị hương, đó chính là long khí của bậc chân long thiên tử.

Ta ngửi mùi thối rữa ngọt lịm đến tột cùng thoảng trong gió, chẳng dám ngẩng đầu.

Chỉ có ta mới biết, ẩn dưới lớp hương thơm ngào ngạt ấy là mùi thối của xác chết đang phân hủy.

Ta là một ma ma mươi ba tuổi trong , trước xuyên không tới đây, ta từng là một thợ tẩm liệm. Ta nhận ra mùi của thi a-min.

Rốt cuộc cũng đợi đến ngày xuất , Nghiêm cô cô tay siết chặt con róc xương, chĩa về phía ta:

“Uống cạn bát ách dược (thuốc câm) này, rạch nát mặt đi.”

Ta lặng lẽ cúi nhặt bát thuốc trên đất.

Con trong tay Nghiêm cô cô là con đường sống duy nhất của đám người ta.

Nhưng mỹ nhân Liễu nhi cạnh bỗng nhiên tông cửa xông ra, nhào về phía cỗ màu minh hoàng chói lọi ngoài.

“Bệ hạ! Bệ hạ cứu mạng! điêu nô này muốn hãm hại mỹ nhân của ngài!”

Từ trong rèm thò ra một tay nổi đầy đốm đen.

là mỹ nhân, vậy thì khiêng vào đây, để trẫm… át đi cái mùi chút nào.”

Ta cúi gằm mặt thật sâu, ta không hề hay biết, một bước vào đó, ta sẽ vĩnh viễn không biến lại thành “người” nữa.

ta, chỉ vì nhìn thêm tay kia một cái, cũng bị giữ lại.

**1**

tay nổi đầy đốm đen kia rụt về, ta nghe móng tay cào vào rèm .

Xoẹt một .

Giống như vỏ cây khô cọ xát vào dải lụa, lại giống như móng tay người chết cào cấu trong ván quan tài.

Ta quá quen thuộc với thứ âm thanh này.

Kiếp trước làm thợ tẩm liệm trong nhà tang lễ ba mươi , ta nghe vô số lần những âm thanh phát ra từ tử thi trong tủ cấp đông do hiện tượng co giãn vì nhiệt.

Đó không phải là âm thanh của người sống.

“xoảng” vang lên, con róc xương trong tay Nghiêm cô cô rơi đất.

Khuôn mặt ngày thường hung thần ác sát, có dọa trẻ con nín khóc giữa đêm của bà ấy, khoảnh khắc này bỗng xám ngoét như một tờ giấy ráp vò nát.

“Xong … Tiêu tùng cả …”

Bà ấy ngã bệt đất, ánh vô hồn nhìn trân trân vào cỗ đang đi khuất dần, đôi môi run rẩy nhưng chẳng thốt nên lời.

Đại môn của Hương Huân mở toang, gió lùa qua hành lang cuốn theo thứ mùi hương ngọt lịm đến buồn nôn từ ngoài xộc vào.

Đó là Long diên hương trộn lẫn với hoa bách hợp, lại thêm một lượng lớn xạ hương, cố sống cố chết để che đậy mùi thối rữa mục nát dưới.

Nhưng thứ mùi này có lừa người khác, chứ không lừa ta.

Đó là mùi của thi a-min.

Chỉ bắt đầu phân hủy ở mức độ cao, prô-tê-in phân giải sinh ra thi a-min và hủ a-min, mới có bốc ra loại mùi thối xộc thẳng lên tận thiên linh cái này.

Bát thuốc mà Liễu nhi hất đổ vẫn bốc khói nghi ngút trên mặt đất.

Đó là cốt tỏi, hoàng liên, trộn với vo gạo lên men nửa tháng trời ninh ra.

Nghiêm cô cô ép ta mỗi ngày phải uống một bát, phải dùng thứ đó để lau người.

Cả cái Hương Huân này, phương viên mười dặm đến chó cũng chẳng thèm ngửi.

Mỗi lần Thượng đến tuyển người, toàn bưng mũi đi đường vòng.

Mọi người đều hận Nghiêm cô cô.

Hận bà ấy biến những thiếu nữ xinh đẹp như hoa như ngọc thành những kẻ ăn mày hám, chua loét.

Liễu nhi hận nhất.

ta ỷ vào khuôn mặt xinh đẹp của mình, lén lút đổ thuốc đi, dùng tiền tiêu vặt dành dụm mua loại phấn son rẻ tiền.

ta ngỡ rằng đó là nấc thang bước tới vinh hoa phú quý.

Ta ngồi xổm , nhặt con róc xương lên, lau vào vạt áo.

“Cô cô, đứng dậy đi.”

Ta đưa con cho bà ấy, “ công công vẫn chưa đi xa, con này mà bị nhìn , sẽ khép vào tội hành thích ngự giá đấy.”

Nghiêm cô cô đột ngột ngẩng phắt đầu lên, gườm gườm nhìn ta.

Trong bà ấy hằn đầy tia máu, trông như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

“Trần ma ma, nãy tại sao không cản nó lại?!”

Bà ấy túm chặt lấy cổ áo ta, sức lực lớn đến kinh người, “ có biết trong cỗ đó là thứ quỷ quái gì không? có biết những kẻ bước vào đó đều có kết ra sao không?”

Ta mặc kệ bà ấy lay lắc, giọng điệu bình thản như đang về thời tiết hôm nay.

“Không cản đâu.”

Ta nhìn bà ấy, “Lời lành khó khuyên kẻ đáng chết. ta không ngửi thứ mùi thối đó, ta chỉ ngửi Long diên hương mà thôi.”

tay Nghiêm cô cô rũ , buông lỏng.

Bà ấy bưng mặt, bật ra một nức nở kìm nén đến tột độ.

“Ta bảo vệ cái viện này mười … mười trời a…”

“Chỉ cần trên người hám, chỉ cần dung mạo xấu xí là có giữ mạng… Tại sao lại không chịu tin chứ?”

Những nữ khác trong sân đều thu mình vào góc tường, kinh hãi nhìn cảnh tượng này.

Có người trên mặt bôi nhọ nồi, có người trên thân bốc mùi chua loét, lúc này trong ánh chỉ toàn sự hoang mang và tự hâm mộ may mắn.

nãy Liễu nhi xông ra ngoài, trong họ vẫn sự đố kỵ.

Giờ nhìn bộ dạng này của Nghiêm cô cô, sự đố kỵ ấy hóa thành nỗi sợ hãi.

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến một giọng lanh lảnh chói tai.

“Dô, Hương Huân hôm nay náo nhiệt thật đấy.”

Lưng ta cứng đờ.

Là vị đại thái giám đi theo hầu lúc nãy, công công.

đi lại quay lại.

Nghiêm cô cô toàn thân run lên bần bật, lồm cồm bò tới, quỳ gục dưới chân công công dập đầu liên lịa.

“Công công thứ tội! Công công thứ tội! nãy là do con nha đầu điên kia không hiểu chuyện, mạo phạm ngự giá…”

công công tay vung vẩy cây phất trần, híp cười nhìn Nghiêm cô cô.

“Gia nhớ không nhầm thì, tên là Nghiêm Hồng phải không?”

dùng cán phất trần nâng cằm Nghiêm cô cô lên, “ con nha đầu kia nói, ghen tị chúng trẻ trung xinh đẹp, muốn hủy dung nhan của chúng?” Nghiêm cô cô liều mạng lắc đầu, trán đập nền đá xanh, máu men theo gò má chảy ròng ròng.

“Nô tỳ không dám! Nô tỳ chỉ sợ chúng sinh lòng cao ngạo, không chịu làm việc cẩn thận…”

.”

công công ghét bỏ rụt tay lại, rút một chiếc khăn tay ra lau, “Bệ hạ có lời, con nha đầu đó trên người khá thơm tho, là một đứa hiểu chuyện.”

đảo nhìn một vòng các nữ trong viện, ánh cuối cùng dừng lại trên người ta.

Tim ta thót lên một cái.

nay ta mươi ba tuổi, tóc điểm hoa râm, mặt đầy nếp nhăn, trên người mặc bộ y phục vải thô ráp nhất.

Đáng lẽ ra, cái mụ già lẩm cẩm như ta, đến bưng bô cho Hoàng đế người ta chê tay run.

Nhưng ánh của công công, lại như đang nhìn một món đồ hiếm lạ.

bước đến trước mặt ta, mũi khịt khịt.

“Trên người , không có cái mùi tỏi đó.”

Ta cúi đầu, móng tay bấu chặt vào lòng tay.

Thiên toán vạn toán, lại không tính đến này.

Tuy ta không uống thứ thuốc kia, nhưng vì mỗi ngày đều tiếp xúc với các loại hương liệu, trên người tự nhiên chút mùi dược hương.

Hơn nữa, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, trên người ta luôn mang theo một mùi sát trùng nhàn nhạt — đó là thứ mùi hun từ rượu mạnh và lá ngải cứu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.