Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
18
Tôi tiễn Lâm tận cửa, anh cứ như có lời nói lại không dám nói, lòng tôi vừa buồn vừa tức.
“Anh nói anh lòng tôi à?”
“Đúng! Em yên tâm, anh nói ông nội — dù nhà em có đồng ý hay không, anh sẽ em!”
Lâm nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định đến rực cháy, như thể những lời anh nói đều là lòng.
Tôi tuy không thể nói là “” anh, không ghét, thậm chí còn có chút vui mừng khó tả lòng.
“ anh tôi ở điểm nào?”
Tôi không nhịn được, tò mò hỏi.
“Em còn nhớ hồi nhỏ tụi từng chơi chung không?”
Tôi gật đầu. Đương nhiên nhớ, chỉ là ký ức ấy mờ nhạt như bụi phủ.
“Hồi nhỏ, có lần bọn bị chó dữ rượt, anh vấp ngã, còn em thì chạy thoát mà vẫn quay lại, tay cầm gậy nhỏ chạy đến cứu anh. Sau bọn đều bị cắn, lúc anh nghĩ: em là người tốt nhất anh từng gặp.”
“Anh còn nhớ lúc tiêm vắc-xin không? Tôi vừa khóc anh vừa ! Xấu tính đấy!”
Tôi lườm anh một .
“Anh không có nhạo em!”
Lâm lập tức xua tay, tỏ vẻ oan ức vô cùng.
“ anh gì?”
“Tại mẹ anh không anh chơi em nữa, hôm anh được ở lại bệnh viện nhìn em lâu hơn một chút.
Dù em có khóc, anh vẫn vui, vì được ở gần em.”
Câu nói ấy khiến tim tôi khẽ rung lên một .
Đột nhiên tôi lại … người trước đáng đến kỳ lạ.
“Vậy hôm lên du thuyền, anh định tìm ai?”
“Dĩ nhiên là tìm em. Anh chẳng thân ai đám .
Em bảo nói chuyện anh, anh liền ngay.”
“ mà còn giành dự án nhà tôi!”
Tôi nghĩ đến việc bị hố thảm hại thương vụ lần trước, vẫn còn tức.
“Anh không có giành! Là anh giành!
Còn anh thì bị mắng vì không ngăn được.”
Lâm thở dài, mũi toàn là “chịu oan”.
Tôi bật :
“Sao anh ngốc ? người ta thì phải nói chứ!”
“ mỗi lần anh định nói chuyện riêng, em đều bận rộn, thì lạnh như tiền, anh đâu dám mở miệng.”
Ngẫm lại, hình như … là lỗi tôi.
“ mà này, anh nói tôi, khi… bọn còn chưa đương gì .”
“Vậy thì… xong .
Anh em , anh có thể chờ đến lúc em anh.”
Giọng anh rất chân thành.
Ngọt ngào như có một thìa mật ong chảy vào tim tôi.
Tôi quay đầu , không để anh đôi má tôi đang đỏ ửng như quả đào chín.
18
tôi không nhắc lại chuyện bắt ở rể nữa, bởi vì… nhà họ Lâm quá nhiều .
Mặc dù cảm mọi chuyện hơi nực , tôi… lại rất nhanh chấp nhận kịch bản này.
“—Lỡ đâu sau này cháu tôi sinh lại mang họ bên ngoại thì sao?”
Vì lo cháu sinh sẽ mang họ Nam, ông nội Lâm quyết định tay nhanh gọn lẹ —
vung tay ký tên mấy căn nhà, bảo vợ chồng tôi chọn tùy ý.
Sính lễ thì được đưa đầy đủ, thậm chí còn… quá đầy đủ:
• Tiền ,
• Vàng thỏi,
• Trang sức,
• Xe sang,
• Nhà đất,
• Cổ phiếu…
Một phần lớn được ghi hẳn vào tên tôi, phần còn lại thì tặng mẹ tôi.
Và là, khi tôi mang thai tháng, đám được tổ chức — tất đều có người lo liệu, tôi chỉ cần mỗi việc:
Ăn, uống, nghỉ, dưỡng thai, làm đẹp và thở đều.
Đến hôm , tôi chỉ vài phút, sau được mời về phòng nghỉ ngơi như công chúa.
Nhà họ Lâm còn đặc biệt thuê hẳn 8 người giúp việc, chăm sóc tôi từ đầu đến chân:
• đâu có người dìu,
• Sàn nhà trải toàn thảm chống trơn,
• Ngay cầu thang có người trực sẵn.
Sợ tôi xảy bất cứ suất nhỏ nào.
Còn Lâm , anh ta bây giờ…
Nghỉ việc toàn thời gian ở nhà, ngày ngày dạy thai giáo, kể chuyện con bụng,
còn nói đợi tôi sinh xong, con để bảo mẫu lo,
anh sẽ dẫn tôi bù lại những tháng ngày đương còn thiếu.
Tôi nhìn anh — người từng ngang ngược, từng đấu đá tôi không ngừng,
giờ lại ngoan như mèo, nói gì nghe nấy, chỉ mong tôi vui vẻ.
Lúc ấy tôi mới nghĩ,
có lẽ tất những chuyện tréo ngoe này là ông trời cố tình sắp đặt.
Mà tôi… lại ngày càng anh hơn.
Một câu chuyện bắt đầu từ một sự hiểu lầm hoang đường,
cuối cùng lại kết thúc bằng tình .
-HẾT-