Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/Li4MS6mQg

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 16

Tôi giật mình, bản năng đưa tay sờ tìm điện thoại.

Tạ đứng dậy , đi kiểm tra hộp điện.

Vài phút , đèn sáng trở .

Lúc anh bước về, tôi cười hỏi: “Rốt cuộc anh còn chuyện gì không làm không?”

“Có.”

“Chuyện gì?”

đuổi ta.”

Đôi đũa trên tay tôi suýt thì rơi xuống.

Không khí xung quanh chợt im ắng lạ.

Tôi nhìn anh, cổ họng bị ai khẽ kéo căng.

“Anh thế gọi là gì, khai báo rồi bắt động thủ à?”

“Gọi là thông báo.” Anh ngồi xuống đối diện tôi, giọng điệu vô điềm tĩnh, “Tôi bây giờ chưa chắc có tâm trí để cân nhắc một mối quan hệ , và tôi không muốn khiến thấy áp lực.”

“Vậy sao anh còn nói?”

“Vì tôi không muốn để lỡ thêm .”

Anh nói chuyện lúc nào rất thẳng thắn.

Thẳng thắn mức khiến tôi có chút không đỡ nổi.

“Hứa Tinh Thuần, tôi đây không để ‘nhặt rơi’. Tôi muốn cho , bất cứ nào sẵn sàng bước tiếp về phía , luôn có tôi ở đây.”

Tôi siết chặt đôi đũa trong tay một hồi lâu, thốt ra được một câu.

“Tạ , anh làm thế là phạm quy rồi đấy.”

“Vậy có định tuyên án tôi có tội không?”

Tôi không nhịn được, bật cười.

“Anh là luật sư cơ mà, bớt dùng mấy lời trêu tôi đi.”

“Tôi không trêu .”

Tất nhiên tôi anh không hề đùa.

vì anh quá nghiêm túc, nên tôi thấy tim mình đập loạn nhịp.

Tôi cúi và một miếng cơm, hai tai hơi nóng ran.

“Ăn cơm .”

Tạ nhìn tôi, không bức bách thêm .

“Được.”

hôm , mối quan hệ chúng tôi dường chẳng có gì thay đổi, mà dường thay đổi tất cả.

Anh vẫn đón tôi tan làm, vẫn đặt bữa tối cho tôi mỗi tăng ca, vẫn tôi đi dạo vài vòng quanh khu nhà mỗi tôi lỡ nhớ chút cảm xúc tiêu cực vụ án.

là ánh mắt anh nhìn tôi, không còn giấu giếm .

Và tôi lần tiên nhận ra, cảm giác được khác thiên vị là thế nào.

Không là oanh oanh liệt liệt.

Mà là cần một ánh mắt bạn, bạn không gồng nổi .

bạn kêu không có cảm giác thèm ăn, ngay giây tiếp đặt một bát cháo nóng lên bàn.

bạn đứng ngẩn ngơ trong thang máy, sẽ tự động che chắn bạn khỏi đám đông chật chội.

đây tôi cứ nghĩ, yêu là nhẫn nhịn, là nhượng bộ, là bao dung.

hiểu, không vậy.

Yêu, là có đứng về phía bạn, giúp bạn lấy thăng bằng trên bàn cân cuộc đời.

Một dịp tuần kỳ nghỉ Tết, tôi treo xong bức tranh trong nhà lên tường.

Kiều Hữu xách nồi lẩu và gói gia vị , nằng nặc đòi tổ chức tiệc ăn mừng cho tôi.

“Ăn mừng gì?”

“Ăn mừng cậu thoát khỏi bể khổ, đón chào cuộc đời .” Nó đặt nồi lẩu lên bàn, nháy mắt tinh nghịch, “Nhân tiện ăn mừng ai sắp tu thành quả, ứng cử viên dự bị lên ngôi ‘ cung’.”

Tạ ngồi trên sô pha, điềm nhiên uống nước, cứ không nghe thấy gì.

Tôi bị nó nói mức đỏ bừng mặt, túm lấy gối ôm ném về phía nó.

“Cút.”

Kiều Hữu bắt lấy gối, cười ngặt nghẽo.

“cậu xem cậu bây giờ đi, sắc mặt rạng rỡ tươi tắn hơn hẳn kia. Đúng thật là, đàn ông không được thì đổi, nhưng sổ đỏ không được thì dứt khoát giành bằng được.”

Mẹ tôi , xách một túi trái cây.

Việc tiên bà làm bước vào cửa, là nhìn chằm chằm vào cuốn sổ đỏ đặt ở tủ giày ngoài sảnh, ngắm nghía hồi lâu rồi hoàn toàn yên tâm.

“Giờ thì tốt rồi, viết tên con.”

Bà xoa xoa tôi, “ nhớ, không có gì quan trọng bằng tên mình, con nhé.”

Mũi tôi cay xè, gật vâng lời.

Đang ăn lẩu, Kiều Hữu bỗng nâng ly.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.