Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Phó gia, vừa rồi còn dám gọi thẳng tên ngài, tôi định giúp ngài xé xác ả…”

“Phó …”

Cắt ngang lời ta, tôi ngẩng .

Đỉnh đạc vác khuôn mặt đầy vết , tôi nhìn người đàn ông mà thế nhân đều bảo quyền khuynh giới thượng lưu, sát phạt quyết đoán kia.

Mỉm cười rất nhẹ:

“Bảy năm không gặp, chó anh nuôi, lại tiếp đãi chủ nhân thế sao?”

**5**

Cả sảnh lớn rút cạn không khí.

Phó không nhìn , không nhìn anh tôi, cũng không nhìn mẹ tôi.

Ánh anh ta đóng đinh trên mặt tôi, ghim chặt hai vết thương vẫn rỉ ròng ròng kia.

Đồng tử co rút kịch liệt.

Yết hầu lăn lộn một vòng.

Sau đó, người cầm lái đế chế nghìn tỷ quyền khuynh giới thủ đô, gối mềm nhũn, quỳ sập nền.

Một tiếng uỵch nặng nề, nện thẳng trái tim tất cả mọi người mặt.

Không bất kỳ sự chuyển tiếp nào.

Không một tia do dự.

Người đàn ông cao hơn mét tám quỳ trên mặt sàn kim loại lạnh lẽo, hai chống đất, trán gần dán sát mặt sàn.

Hàng trăm người trên toàn bộ chiếc du thuyền, không khí hoàn toàn ngưng đọng.

“… Em về rồi.”

anh ta .

Không phải cái vì sợ hãi, mà cái một kẻ sắp chết đuối bỗng vớ được bờ bến.

Sự điên cuồng, cố chấp, tìm kiếm ròng rã bảy năm trời, tại khoảnh khắc toàn bộ trào dâng, xé toạc cái vỏ bọc sát phạt quyết đoán anh ta thành muôn mảnh.

Anh trai tôi sững sờ.

Nụ cười vẫn cứng đờ trên mặt, miệng há hốc, một nhấc khỏi mặt nước.

mẹ tôi buông khỏi tóc tôi, không phải vì xót xa, mà vì bà ta kịch liệt.

Bàn nắm dao rọc giấy khựng lại giữa không trung, tôi trên lưỡi dao vẫn chưa khô, từng từng rơi , nện tấm thảm màu xanh Klein, loang ra một mảng màu sẫm chói .

“Phó… Phó gia?”

lạc đi, lanh lảnh đến mức gần vỡ nát: “Ngài làm…”

Phó không để ý đến ta.

Khóe anh ta đỏ ngầu, đôi từng khiến biết bao người trên thương trường nghe danh đã sợ mất mật, giờ phút lại một sói thương, cẩn trọng nhìn tôi, mang theo một sự hèn mọn đến mức hoang đường.

“… đau không?”

Ba chữ.

Chỉ đúng ba chữ đó, anh ta đã khản đặc hai lần.

Tôi cúi nhìn anh ta, từ gò má chảy , nhỏ mu bàn đặt trên mặt đất anh ta.

“Anh nói xem?”

Cơ thể Phó giật nảy .

Anh ta từ từ cúi , nhìn chằm chằm trên mu bàn , nhìn trọn vẹn ba giây.

Rồi anh ta đứng dậy.

Sự hèn mọn và khi quỳ gối vừa nãy, trong khoảnh khắc anh ta đứng thẳng người , đã biến mất sạch sẽ.

Thay đó, một luồng sát khí khiến tất cả mọi người mặt dựng đứng tóc gáy.

Anh ta quay , nhìn về phía .

Ánh quét qua dao rọc giấy vẫn còn dính trên ta.

Chân bắt nhũn ra.

“Phó gia, tôi… tôi không biết ta … Người đàn bà ra trước…”

Bưu.”

Phó rất nhẹ, nhẹ nói một chuyện nhỏ không đáng kể.

Đội trưởng vệ sĩ mặt sẹo quỳ sụp , những mồ hôi to hạt đậu trên trán thi nhau lăn .

“Phó gia! Thuộc hạ… Thuộc hạ không biết vị …”

“Người tôi bảo anh ra đón.”

Phó cúi liếc nhìn Bưu, điệu bình thản: “Anh coi hàng để nghiệm thu sao?”

Sắc mặt Bưu trong nháy mất sạch không còn một .

“Người tôi dặn dò anh phải bảo vệ cẩn thận, anh để ấy đánh, đá, dao đâm mặt.”

Phó cắn nát từng chữ, nhai xương nát thịt.

Bưu, anh mấy cái mạng để tôi lột da đây?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.