Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
(11)
“Nhị đệ, sau này đừng nói lời như hôm nay nữa. Đại ca không có lỗi với , ta cũng không. Chuyện giữa ta và ấy, không liên quan đến ,”
Ta dừng một , rồi nói thêm:
“ ấy… quan tâm đến .”
Là đại tẩu, ta không thể để hai đệ họ mặt — ít nhất không thể vì ta mà mặt.
Tiếng bước chân khe vang lên — là Tiêu Minh Cẩn.
Khê Nguyệt như gặp được cứu tinh:
“Đại công tử, ngài về rồi!”
Tiêu Minh Chánh hừ lạnh một tiếng, xoay người rời , dường như còn cố ý va vào vai trưởng.
Chàng rộng lượng cũng không so đo với hắn.
Tiêu Minh Cẩn chậm rãi bước tới, đặt tay lên vai ta, dịu :
“Nàng đã nói với hắn mà sắc mặt hắn khó coi như ?”
Ta cũng hừ lạnh một tiếng như Tiêu Minh Chánh, đẩy tay chàng ra, mò về phía .
Viện này đã quen thuộc đến mức ta không cần gậy cũng có thể lại tự nhiên.
Phía sau truyền đến một tiếng .
ta không nói với Tiêu Minh Cẩn, chàng tự nhiên sẽ Khê Nguyệt.
Sau ngày hôm đó, Tiêu Minh Chánh quả thực không còn gây chuyện nữa, là nghe nói có sa sút tinh thần, khi gặp trưởng mới đôi co vài câu.
Ngày tháo băng mắt, Tiêu Minh Cẩn không ra ngoài.
Theo từng vòng vải được tháo ra, sáng dần tràn vào.
Ta mở mắt.
Sau một thoáng mờ nhòe, thế giới mắt dần nên rõ ràng.
Đúng như đại phu đã nói — tháo băng ra, liền có thể nhìn thấy.
Thứ đầu tiên ta nhìn thấy… là một mặt xa lạ nhưng tuấn mỹ.
Đôi mắt phượng dài hẹp, lông mày đậm như mực, sống mũi cao thẳng…
Đó là mặt mà ta đã từng vô số dùng tay chạm vào.
Giờ đây… tận mắt nhìn thấy.
“Thanh Thù, mắt nàng thế nào rồi?” chàng .
sáng trong phòng không quá mạnh, nhưng đã đủ để nhìn rõ nhiều thứ.
Ta chưa quen, chớp mắt vài , cảm thấy hơi chua xót.
Tiêu Minh Cẩn liền đưa tay che mắt ta lại, nói:
“Không sao, thích ứng.”
Thế giới sau khi nhìn thấy đối với ta là hoàn toàn mới mẻ.
Không Tiêu Minh Cẩn, Khê Nguyệt…
Mà ngay cả chính ta, cũng cần phải làm quen lại đầu.
Trong đồng, chính ta nên vô cùng xa lạ.
Mấy năm qua, dung mạo của ta đã khác hẳn so với trong ký ức.
Ban , Tiêu Minh Cẩn ở trên giường đợi ta.
Không còn dùng gậy dò đường, ta lại càng chậm . mà Tiêu Minh Cẩn kiên nhẫn, mắt cứ nhìn về phía ta.
Ta vừa đến mép giường, đã người kéo thẳng vào lòng.
“Trốn ta làm ? Không hài lòng với dung mạo của phu quân sao?”
“… ”
Ta không đáp.
Tiêu Minh Cẩn lại vùi mặt vào cổ ta, khàn khàn:
“Đã nhiều ngày rồi, không nhớ ta sao? nào cũng quay lưng ngủ với ta.”
“ rõ ràng…” — rõ ràng mỗi đều nhân lúc ta ngủ mà ôm lấy.
“Ta rõ ràng cái ?”
Ta định đẩy chàng ra, nhưng tay lại giữ lại. Tiêu Minh Cẩn mang theo ý :
“ đây nàng ngoan ngoãn nghe lời, ta muốn làm cũng được. Giờ lại học được cách giận dỗi với ta rồi? Không sợ ta nữa sao?”
Câu nói ấy khiến ta thoáng ngẩn ra, nhớ lại lời chàng từng nói khi còn mang phận Tiêu Minh Chánh.
“Minh Chánh nói không sai, ta đúng là kẻ tiểu nhân. Dùng phận của hắn để bái đường với nàng, lại còn hèn hạ đến mức dùng phận đó mà cùng nàng động phòng. Ban đầu ta không biết phải nói rõ với nàng thế nào,”
Tiêu Minh Cẩn dừng một ,
“Sau đó lại phát hiện nàng sợ ta — kẻ quản chiếu ngục — , càng không biết nên mở lời ra sao.”
“Nhưng khi vào đường, tên nàng đã được ghi bên cạnh ta trong tộc phả, tên trên hôn thư cũng đổi thành ta. Nàng chính là thê tử của ta — Tiêu Minh Cẩn, không liên quan đến bất kỳ ai khác,”
Chàng thở dài,
“Sau đó, ta chưa từng nghĩ đến việc đợi Minh Chánh về rồi thay đổi lại.”
“Ta… tâm duyệt nàng, Tống Thanh Thù.”
(12)
lời thẳng thắn ấy khiến ta hoàn toàn không kịp phòng .
Ta theo bản năng muốn giãy ra khỏi vòng tay, nhưng lại ôm chặt .
Tiêu Minh Cẩn :
“Còn nàng thì sao? Có ý với ta không?”
Ta cúi mắt:
“Ai mà thích chứ?”
Tiêu Minh Cẩn :
“Không thích thì không thích. … còn muốn sinh con không?”
“… ”
Con… là phải sinh.
Dù nến đã tắt hết, còn sáng le lói, đủ để ta nhìn rõ mặt Tiêu Minh Cẩn trong tối.
kia không nhìn thấy, có thể mò. Khi đó, dưới ngón tay thon dài ấy, ta đã từng không biết bao tan chảy.
Giờ đây dung mạo đã rõ ràng, mắt chàng lại nhìn ta.
Nụ hôn dịu dàng rơi xuống, đầu ngón tay ấm áp như cũ.
Cho đến khi tay Tiêu Minh Cẩn chậm rãi dừng lại nơi bụng dưới của ta.
Ta né , nhưng không thể khống chế được tình thế.
“Tiêu Minh Cẩn… đừng như … bẩn lắm…”
Đáp lại ta là cảm giác run rẩy như trống rỗng.
Đặc biệt là vào lúc này, chàng còn ngẩng đầu nhìn ta, mắt nên sắc bén, sống mũi cao thẳng càng thêm rõ rệt.
Ta hoàn toàn tan chảy.
Không nhìn thấy thì còn đỡ, nhưng khi ta nhắm mắt lại, nói của chàng lại như yêu nghiệt vang bên tai:
“Thanh Thù, vì sao không nhìn ta?”
điệu dịu dàng dỗ dành… nhưng lại không chịu dừng.
“Ta ghét chàng.”
Tiêu Minh Cẩn nghe thấy câu đó, ngược lại còn :
“Loại ghét này sao? Cũng được.”
Trên người chàng có vết sẹo nhỏ tích tụ qua năm tháng. kia không nhìn thấy, giờ tận mắt thấy mới hiểu, chàng có thể ngồi lên vị trí hiện tại khi còn trẻ như , tuyệt đối không dựa vào xuất .
Tiêu Minh Cẩn vùi mặt vào lòng ta, hơi thở ấm nóng phả lên da.
Chàng nói:
“Mấy ngày tới ta có công vụ, phải rời kinh thành. Đừng nhớ ta.”
Ta “ừ” một tiếng.
Chàng lại có ý kiến:
“Cũng không thể không nhớ ta nào.”
Lúc ta tỉnh lại nữa, bên cạnh đã trống không.
Tiêu Minh Cẩn… đã rời rồi.
Ta ngồi dậy, mái tóc dài buông xuống, chợt nhớ đến cảnh tóc tai quấn quýt với chàng qua.
Sau khi có thể nhìn thấy, ta luôn không nhịn được mà ngắm nhìn mọi thứ xung quanh nhiều .
Ta cũng đã gặp Tiêu Minh Chánh rồi — hắn thực sự rất giống trưởng của mình. Cầm mặt như giống hệt, ăn mặc cũng tương tự, hắn còn đến ta có phân biệt được hắn với Tiêu Minh Cẩn hay không.
“… ”
Rảnh rỗi thật.
Bà mẫu nói, qua một thời gian nữa, ta nên học cách quản lý việc trong phủ.
Một Tiêu phủ rộng lớn như , phu quân của ta lại là quan trong triều, tiền đồ vô lượng, ta với phận phu nhân, tự nhiên cũng phải theo kịp.
Việc này cũng không có khó, khi phụ qua đời, trong nhà cũng đã dạy ta không ít.
Một nọ, Tiêu Minh Cẩn mang theo thương tích về, không làm kinh động đến người trong phủ.
Đó là một vết đao chém xéo ngang bụng, m//áu me đầm đìa, nhìn mà kinh hãi.
Ta như luống cuống tay chân, vội vàng giúp chàng bôi thuốc băng bó.
“Đừng sợ, ch//ết không được đâu.” Chàng còn có tâm trạng an ủi ta.
“Ch//ết cho rồi, ta còn tái giá.” Ta trừng mắt.
Ngay sau đó, mặt ta chàng bóp lấy:
“Muốn tái giá cho ai? Nếu ta thật có mệnh hệ , ta sẽ chuẩn sẵn của hồi môn cho nàng.”
“Tiêu Minh Chánh thì không được, hắn quá tùy tiện, ngoài việc giống ta ra thì còn điểm nào hợp với nàng? Nàng lại không đủ hung dữ để quản được hắn. Chi bằng ta chọn giúp nàng một người biết sóc…”
nói ôn hòa, nhưng lực tay bóp mặt ta lại mạnh .
Ta lập tức gạt tay chàng ra:
“ có bệnh à?”
Chàng lại — đúng là trông rất có bệnh.