

Ta và trưởng tỷ cùng ngày thọ chung chính tẩm.
Nàng là Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, còn ta là Hiếu Chiêu Hoàng Thái hậu do tiên đế đích thân sắc phong.
Cả đời này, ta đều đè nàng một đầu.
Nhưng đến cuối cùng, th/i th/ể của nàng lại được bí mật đưa vào hoàng lăng của tiên đế.
Ta làm hoàng hậu mười năm, làm thái hậu bốn mươi năm, cuối cùng lại chỉ có thể táng vào phi lăng.
Trước linh vị của ta, thiên tử lộ vẻ hổ thẹn:
“Cùng Gia Bình phu nhân hợp táng, là di mệnh của phụ hoàng.”
“Nếu năm đó không phải người cố chấp ngăn cản, người cũng sẽ không yêu mà không được, ch/ết yểu khi còn trẻ.”
“Nếu có kiếp sau, người… hãy thành toàn cho họ.”
Mở mắt lần nữa, vậy mà thật sự trở về ngày yến tuyển phi.
Ta vẫn trở thành Thái tử phi do hoàng hậu khâm định.
Chỉ là khi Ngụy Chương giống như kiếp trước đề nghị nạp trưởng tỷ làm trắc phi…
Ta khựng lại một chút, thần sắc lạnh nhạt:
“Như ý của điện hạ.”