Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qYL8EkKKn

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

11

Gương mặt Thẩm Dự đỏ lên.

Tôi tiến lại gần thêm một bước.

Tim đập nhanh, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh.

Tôi chậm rãi cởi áo khoác ngay trước mặt anh, lộ chiếc váy ngủ mà tôi đã lén mặc khi anh còn tắm.

Tôi đã mong chờ chuyện này lâu rồi.

Bộ đồ lần này tôi chọn không khác lần trước mấy, phía sau còn có thêm một chiếc đuôi.

Ánh mắt anh dừng lại tôi, không rời đi.

Thấy anh đứng yên, tôi ý ghé sát, thầm bên tai: “Không phải anh tự chọn mấy cái này sao? Bây giờ lại không thích nữa à?”

dứt , anh liền ngước lên nhìn tôi.

Ánh mắt hai chạm nhau.

Rồi ánh nhìn của anh trượt xuống môi tôi.

Bàn tay anh đặt sau gáy tôi, kéo lại gần, trực tiếp xuống.

Bình bùng nổ.

[Trời ơi, sao lại không có đoạn sau? Hội viên VIP như tôi cũng không xem à?]

[Tới sáng luôn đi chứ, tôi muốn xem tiếp!]

[A a a rồi! Nhìn biết biết , nữ phụ giận dỗi cũng đẹp quá!]

[Nụ này dữ quá, không biết nữ phụ chịu nổi không.]

[Cơ bụng này… nhìn thôi đã không chịu nổi rồi. Nữ sướng , nếu mệt tôi thay thế vài chương!]

12

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Dự đã ra ngoài sớm.

Tôi tay chạm nhẹ lên môi , vẫn còn sưng và nóng.

Chiếc váy ngủ tối qua đã bị xé rách, nhàu nát nằm sàn.

Bình lại lên.

[Môi nữ phụ sưng đỏ rồi, xem ra tối qua …]

[Chẳng trách sáng nay trông vui hẳn.]

Sau khi tôi thu dọn hành lý xong, Thẩm Dự cũng trở về.

Không lâu sau, anh tôi lên thành phố.

Ban ngày anh làm ở công trường, tối mới về.

Một ở nhà quá buồn chán, tôi vô tình biết cửa hàng quần áo gần đó tuyển .

Đi làm giết thời gian, có thêm chút tiền tiêu vặt, lại còn học nhiều thứ bà chủ.

Mỗi lần Thẩm Dự về đều mang theo nhiều đồ ăn cho tôi.

Nhân lúc anh đi tắm, tôi nhanh chóng xử lý hết chỗ đồ ăn đó.

Sau đó tôi phát , tất cả chiếc váy ngủ hôm đó… đều đã bị anh mang đi.

Thảo nào trước anh không cho tôi xử lý.

Hóa ra, anh muốn tự “xử lý” chúng.

13

Thời gian trôi qua nhanh.

Sau Tết Nguyên Đán, Thẩm Dự quyết định dùng số tiền cha lại khởi nghiệp cùng bạn bè.

đó, anh ngày càng bận rộn hơn.

Thời gian dành cho tôi cũng dần ít đi.

Hôm đó, khi tôi tan làm về, không hiểu bằng cách nào Khương Nghiễn Trạch lại tìm nơi tôi ở.

“Nhiễm Nhiễm, em sống ở chỗ này sao?”

Tôi lùi lại, giữ khoảng cách.

“Tôi sống ở có gì không ổn sao?”

Hắn ta nhìn tôi xuống dưới, ánh mắt mang theo ý dò xét.

“Nhiễm Nhiễm, em thay đổi nhiều quá. Trước kia em vốn coi thường nơi như thế này, còn quần áo em mặc… toàn đồ rẻ tiền. Trước em chưa từng như vậy.”

“Em quên mất từng sống sung sướng thế nào rồi sao?”

“Em nên mặc bộ váy đẹp trong nhà, đeo trang sức đắt tiền, ra ngoài có tài xế đón, chứ không phải ăn mặc đơn giản như bây giờ.”

Tôi trực tiếp ngắt hắn.

tại tôi sống như vậy có vấn đề gì sao? Tôi thấy sống ổn. Anh đến nói mấy chuyện này à?”

“Đừng giận mà, Nhiễm Nhiễm.”

Hắn đẩy nhẹ gọng kính, giọng điệu như dỗ dành.

“Anh đến tìm em muốn em về cùng anh. Nếu em không muốn gặp Tiểu Điệp, anh có thể sắp xếp cho em ở một căn nhà khác bên ngoài, mọi thứ đầy đủ. cần em theo anh, anh đảm bảo em sẽ sống lại như trước.”

“Nhiễm Nhiễm, nhìn lại nơi này đi, rồi nhìn em sắp gắn bó cả đời. Cậu ta có thể cho em tương lai sao? Hay một cuộc sống nghèo khó?”

“Chúng ta lớn lên cùng nhau, không ai hiểu em hơn anh.”

Ngay lúc đó, bình lại xuất .

[Nữ phụ đừng đồng ý, hắn lừa cô đấy. Hắn cá cược với bạn bè xem cô có đồng ý không.]

[Tôi sự cạn , hắn muốn đùa giỡn tình cảm của nữ phụ.]

[Hắn thấy nữ phụ xinh đẹp nên muốn chơi chán rồi vứt.]

[Kết với sai ở đâu? Sau này anh ấy sẽ ông chủ lớn, có thể cho nữ phụ cuộc sống tốt.]

[Đồ khốn, tránh xa nữ phụ ra!]

Hắn càng nói càng kích động, còn định tay chạm vào tôi.

Tôi né tránh, giơ tay lên định tát hắn.

“Chậc…”

Hắn nghiêng đầu, chửi thề một câu rồi tay muốn túm tóc tôi.

Tôi quay chạy đi, lúc gặp Thẩm Dự đường về.

Khương Nghiễn Trạch phía sau vẫn buông ra thô tục khiến khác buồn nôn.

Chưa kịp phản ứng, Thẩm Dự đã xông lên, trực tiếp đấm hắn một cú.

Máu trào ra khóe miệng Khương Nghiễn Trạch.

Hắn hoảng sợ, quay đầu bỏ chạy.

Bình lại nhảy lên.

[Đánh hay lắm! Xem hắn còn dám gây chuyện nữa không!]

[Chạy nhanh , đúng có “năng lực”.]

[Có giỏi quay lại đánh đi, rõ ràng không dám. vẫn hơn hẳn.]

Về đến nhà, tôi chủ động lên tiếng trước.

“Em không biết hắn tìm đến bằng cách nào.”

Thẩm Dự ôm tôi vào lòng, giọng trầm xuống.

“Không sao, anh sợ hắn lại tìm đến, mấy ngày này anh sẽ về sớm hơn.”

Tôi gật đầu trong vòng tay anh.

Không biết anh có nghe thấy Khương Nghiễn Trạch nói hay không.

“Anh có buồn không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, muốn đọc gì đó trong ánh mắt ấy.

Nhưng anh lại kéo tôi vào lòng, không cho tôi nhìn nữa.

Cánh tay anh siết chặt hơn, giọng nói đỉnh đầu khẽ run.

“Cho anh chút thời gian, Nhiễm Nhiễm. Anh sẽ gắng chúng ta sống tốt.”

, em tin anh. Không cần vội.”

Bình lại xuất .

[ tự ti rồi, nhưng anh ấy sẽ gắng hơn.]

[Gần anh ấy đã nỗ lực, sau chuyện này chắc sẽ càng gắng hơn.]

[Đừng lo, cần lần hợp tác này thành công, anh ấy sẽ xoay chuyển tình thế.]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.