Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Năm ấy, Tạ Trường Phong đưa ta lên giường tử láng giềng.

Ta s/ợ h/ãi co ro, nhào tới ôm chàng:

“Trường Phong, ta… ta sợ.”

Hắn chỉ nhàn nhạt buông một câu:

“Ngươi vốn đã ng/u d/ại, nhan sắc lại chẳng bằng nửa phần Thanh Dao. Làm gì có thèm chạm đến. Hãy chờ một thời gian, ta sẽ tới đón.”

ấy, hắn quả nhiên giữ trọn.

Hắn thực sự quay lại đón ta.

Nhưng vì ý hành động trước bẩm báo, hắn bị họ Tạ é/p qu/ỳ giữa đại sảnh, ép cưới ta.

Ai nấy đều nghĩ hắn chắc chắn sẽ cự tuyệt, ngờ ta lại là người lên trước, ôm bụng lắc đầu:

“Á Oánh… không gả cho chàng.”

Hắn bật cười đầy dữ, giọng khinh miệt:

“Ta còn chưa kịp chê ngươi, ngươi lại chê ta trước…”

còn chưa dứt, mắt hắn chợt khựng lại, bởi đã nhìn thấy bụng ta hơi nhô lên.

Hắn sững sờ, hai mắt đỏ lên, giọng gằn từng chữ:

“Hắn… đã chạm vào ngươi ư?”

1

Tạ Trường Phong cất hỏi câu ấy, sắc diện chàng nghiêm lạnh đến đáng sợ.

Ta theo bản năng co rụt cổ, vẫn ngơ ngác đáp:

tử điện hạ là phu quân của Oánh, vì sao lại không chạm đến Oánh?”

Huống hồ, chẳng phải chính Trường Phong đã đưa ta lên giường tử đó sao?

Một năm trước, Đại Tấn và Ly Quốc quyết định liên hôn.

Ta, ngốc nghếch, vốn chẳng đáng đưa làm sính lễ.

Người duy nhất thích hợp chỉ còn lại hoàng tỷ Tô Thanh Dao.

Nhưng Trường Phong không chịu.

“Đại thông tuệ băng thanh, sao có tới chốn khổ hàn mà chịu đày đọa?”

mắt chàng lúc ấy lại dừng nơi ta, đứng nép phía .

Hẳn là chàng vốn ghét bỏ ta.

Mẫu phi ta vốn là nữ tử họ Tạ, vì gia tộc mà nhập cung, thành thứ “cống phẩm” biểu thị lòng trung với thiên tử.

Song chẳng được hoàng đế sủng ái, ta lại còn là đứa đần độn.

Tạ gia biết mang ơn, nên từ bé, Trường Phong luôn được phụ mẫu dặn dò phải bảo hộ ta.

Ta và hoàng tỷ chẳng giống nhau.

Tô Thanh Oánh trời ngốc nghếch, khờ khạo, Da thịt lại dày, chẳng biết đau.

Thuở nhỏ, hoàng tỷ ham chơi kéo Trường Phong đi săn, sợ ta bám theo, chàng bèn bỏ ta dưới gốc cây, bảo:

“Ngươi ở đây chờ, đừng động đậy. Hoàng gia thượng lâm, làm gì có nguy hiểm? Tô Thanh Oánh, ngươi lắm quá!”

Nhưng đó là dối trá.

Trong rừng đêm đen kịt, đầy rắn độc, lợn rừng, sói tru ghê rợn vang vọng.

Vì sao lại là ban đêm?

Bởi Trường Phong mải vui mà quên ta.

người ta tìm thấy, ta vẫn đứng dưới gốc cây, trên đã chi chít dấu rắn cắn, vết xước trốn thú.

Chàng đến suýt khóc.

Người khác kể, chàng tìm ta suốt một đêm:

“Ngươi sao mà ngốc thế! sự không nhúc nhích ư?!”

Ta chẳng chàng rơi lệ, cười ngây ngô, lau khóe mắt chàng:

“Trường Phong đừng khóc, Oánh ngoan.”

Để dỗ chàng, ta còn đưa cánh tay bị rắn cắn lắc lắc:

Oánh không đau đâu!”

Kỳ , đau đến tận xương.

Mẫu phi từng dặn ta trước lúc lâm chung:

Oánh, bất luận thế cũng đừng chọc biểu ca, nếu có , hãy khiến chàng vui, khiến chàng thương.”

Mẫu phi hẳn thương ta lắm.

Đêm bệnh nặng, thường ngồi bên, đỏ hoe mắt ngắm ta say ngủ lâu.

Ta ghi khắc dạy, gắng hết sức để Trường Phong không , mong chàng hoan hỉ.

Hắn sững người, nhìn dáng vẻ ta nhe răng chịu đau, cười trong cơn tức:

“Tô Thanh Oánh, ngốc chet mất thôi.”

Ta suýt quên cả cơn đau, ngây dại hỏi:

“Vậy Trường Phong có vui chăng? Trường Phong… có thích Oánh không?”

Ta bỗng rướn gần, Trường Phong mấp máy môi, mặt đỏ bừng, lại cau mày lùi :

“Ai thích ngươi! Ngốc thế này, dù thích cũng phải thích người như Thanh Dao kia.”

ấy, lần này, không phải dối trá.

Thế nên, hoàng tỷ không đi hòa , còn ta thì có .

2

Hoàng tỷ khóc òa nhào vào lòng chàng, bi thương khôn xiết:

“Phải làm sao đây Trường Phong, ta không đi!”

“Ta không gả cho tử cả, ngươi rõ ràng biết… rõ ràng biết…”

chưa dứt, mắt đã đẫm mi.

Trường Phong đứng sững, khàng vòng tay ôm lại, nâng niu như sợ làm vỡ bảo vật.

Nhưng nếu không phải , thì còn ai?

Đại Tấn chỉ có hai .

Chàng lặng im.

Ta sợ bị phát hiện lén nghe, vội chạy về điện của mình.

Đến tận trưa hoàng tỷ đã rời, Trường Phong mới tìm đến.

Ta đang nghịch mấy món đồ chơi, suýt quên hết chuyện.

Ngẩng đầu, thấy chàng lặng đứng nơi cửa, mắt nhìn ta lâu không nói.

Ta theo bản năng co cổ, hơi run.

Phải chăng đã bị phát giác?

Nếu chọc , Trường Phong sẽ .

Ta vốn đã ngốc, giờ lại phải vờ càng ngốc, lắc chiếc lục lạc trong tay, cười tươi:

“Trường Phong!”

Chiếc lục lạc ấy chính chàng tặng ta.

Ta và hoàng tỷ vốn cùng ngày , nhưng đần độn như ta

xứng cùng được sủng ái kia mở yến tiệc chung.

Mọi năm, mẫu phi sẽ bế ta, mặc cho ta y phục khâu, để cùng ngắm pháo hoa mừng thần hoàng tỷ.

trông buồn bã, ta sợ sầu, nên cố tươi cười chỉ lên trời, “Đẹp quá, mẫu phi xem kìa!”

Nhưng mắt lại càng trào dâng.

3

này, mẫu phi quy tiên.

Từ đó, chẳng ai tay may áo mới cho ta mỗi thần.

Ta chỉ còn một mình, ôm gối ngồi nơi bậc thềm, dõi mắt nhìn pháo hoa rực rỡ.

ngốc vốn không nên buồn, song trong lòng vẫn nặng trĩu, nhớ đôi mắt đỏ hoe của mẫu phi.

Đêm ấy, Trường Phong xuất hiện:

“Đêm lạnh, bọn hạ trông coi kiểu gì? Bệnh đó thì sao?”

Ta ngơ ngác, chẳng hiểu vì sao

vị biểu ca vốn luôn nghiêm khắc lại đến đây.

Chịu không nổi nhìn của ta, chàng quay mặt, ném cho ta một vật:

“Ngốc quá, họ không để tâm, sao ngươi chẳng vào phòng?”

Đó là chiếc lục lạc khắc mây tinh xảo.

Ta vốn mê mẩn những trò trẻ con ấy, Trường Phong xưa nay khinh thường.

Vậy mà chàng lại tay làm.

Ta ôm lục lạc, cười vui sướng.

“tùng tùng” hòa cùng pháo hoa, soi sáng khuôn mặt cả hai.

Ta gọi:

“Trường Phong! Ta thích Trường Phong!”

Mẫu phi từng dạy, ai khiến ta vui, ta sẽ thích người ấy.

Vì vậy, ta thích Trường Phong, thích Tạ Trường Phong.

Chàng phản ứng dữ dội, cổ đỏ bừng, quát :

“Đồ ngốc, ai dạy ngươi nói bậy thế?!”

cười đùa vang vọng.

Đó là thần ta thích nhất kể từ ngày mất mẫu phi.

4

Mãi về ta mới biết, đêm thần ấy, chàng tặng cho hoàng tỷ một bình phong trắc bá khắc trọn nửa năm, còn chiếc lục lạc của ta

chỉ là mảnh gỗ thừa cắt mà thôi.

5

Đêm yến đón tử Ly Quốc tới rước hòa .

Trường Phong đẩy ta vào gian phòng đóng chặt cửa.

Ta rụt rè, ôm lấy chàng:

“Trường Phong, ta sợ…”

Chàng chỉ lạnh nhạt:

“Ngươi vốn đã ngốc, nhan sắc chẳng bằng nửa phần Thanh Dao, lại chạm vào ngươi?

Cứ đợi, vài hôm nữa ta sẽ đến đón.”

Chàng cho đó là kế hay.

tử Ly Quốc, dù say cũng chẳng nhìn ta tới mắt, tỉnh cũng không màng chạm.

Song chuyện nữ ở chung một phòng là , chàng đành mặc nhận, để ta thành hòa .

Với phận này, dẫu sang Ly Quốc, ta cũng không quá khổ.

Dù sao ta là cờ giao hảo giữa hai , lại là ngốc, tử Ly Quốc dẫu bất mãn cũng không dám làm càn

mà phá hoại đại cục.

Còn chuyện vì sao ít lâu chàng có tới đón

ta chưa kịp nghĩ, đã bị chàng xô vào phòng .

6

Trong gian tĩnh thất phảng phất mùi rượu nhàn nhạt, trên giường có một nằm yên.

Ta nuốt khan, rón rén bước đến, vươn tay về phía người đang nhắm mắt.

Chỉ chớp mắt, tưởng như ngủ say bỗng chụp lấy cổ ta, nhìn lạnh lẽo:

“Là ai sai ngươi đến hành thích cô vương?!”

Ngón tay mát rượi của hắn chạm phải trán ta, nóng rực như lửa.

Hắn khựng lại.

Ta chớp mắt:

“Ngài… phát sốt .”

Hắn vẫn không buông, ta lại vội lấy mu bàn tay chạm trán hắn, cuống quýt:

“Phát sốt !”

Ngày xưa mẫu phi bệnh cũng nóng hầm hập như thế, như bị lửa thiêu cạn, bị phụ hoàng khép vào quan tài gỗ, chôn sâu dưới đất.

Bao lần ta từng nghĩ, giá ta dập tắt được ngọn lửa kia, mẫu phi ắt chẳng rời ta.

Giờ lại có một người trước mắt như thế, ta sợ đến ứa lệ.

mắt rơi lên bàn tay đang siết cổ ta, hắn như bị bỏng, giật mình buông .

Đó là một tử tuấn mỹ, nhưng khác hẳn nét tuấn mỹ của Tạ Trường Phong.

Hắn tựa ngọc, song vì sốt cao mà gương mặt ửng đỏ.

Thoát khỏi kiềm chế, ta vội đến chậu , làm ướt khăn, gấp vuông vức, đặt lên trán hắn, giống hệt ta từng hầu mẫu phi.

“Không nóng nữa, không nóng nữa…

Ngủ một giấc sẽ khỏi thôi.”

Ta bắt chước giọng dỗ dành năm xưa, vỗ nhẹ cánh tay hắn.

Mẫu phi từng cười, bảo ta chỉ đang chơi trò “gia ”.

tử nhìn ta chốc lát, dường như hết sức, liền nhắm mắt nằm yên.

Ta không dám rời, sợ hễ rời đi, hắn cũng sẽ như mẫu phi, bị lửa nuốt mất.

Đổi khăn không biết bao lần, mí mắt ta nặng trĩu, ngáp dài, song vẫn hứa:

“Ta chỉ ngủ một lát thôi, một lát sẽ lại canh ngài.”

Thế nhưng ta gục đầu bên tay hắn, một mạch ngủ đến sáng.

người ồn ào, cửa bị đá văng.

Có ai đó nhanh tay phủ áo choàng lên người ta.

Ta dụi mắt, thấy phụ hoàng, sủng phi, cùng hoàng huynh, hoàng tỷ và đoàn tùy tùng.

“Con ngốc này chẳng biết xấu hổ.”

Tứ hoàng tử – cũng chính là đệ đệ ruột của hoàng tỷ – cười khẩy.

Từ trước hắn đã cùng hoàng tỷ sai cung ức hiếp ta, mỗi lần đều cười khinh miệt như thế.

Mọi người đưa mắt nhìn ta, lại nhìn người lưng ta.

Tạ Trường Phong đứng trước nhất, sắc diện không vui, mắt như xé rách toàn ta.

Ngoài vạt áo hơi xộc xệch và tấm ngoại bào khoác ngoài, ta vẫn an toàn.

Hắn như trút được hơi thở.

lưng, thanh lãnh vang lên:

“Không biết hoàng đế Đại Tấn mang cả triều đình xông vào tẩm thất của cô vương, là có ý gì?”

Chẳng hề lúng túng hay phẫn nộ, câu hỏi ấy khiến phụ hoàng cùng mọi người cứng lưỡi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.